Khuôn mặt đỏ bừng vì bị nín nhịn của Lục Tẫn từ trong khăn lộ ra, ngơ ngác chớp mắt, mí mắt khẽ rũ xuống, ánh mắt tán loạn dừng lại trên bắp chân của cô.
Cả hai đều im lặng.
Qua một hồi lâu, cậu mới ngẩng khuôn mặt còn chưa tan hết vết đỏ lên, đuôi mắt vương hơi nước đáng thương, ngây ngô nói với cô: "Rất nhiều."
Từ Dĩ Dạng gắng gượng hoàn hồn sau cơn chấn động, muốn tìm thứ gì đó để lau đi những vết ẩm dính kia, dính trên người khiến cô vô cùng khó chịu.
Thế nhưng vừa cầm lấy chiếc khăn bị ném sang một bên, bắp chân của cô liền bị Lục Tẫn nâng lên, gác trong khuỷu tay cậu, tách ra.
Tư thế này khiến dáng ngồi của cô mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau trên tấm đệm lụa mềm mại, sau đó liền cảm giác được bắp chân mình bị l/i/ế/m.
!!!
Cô vội vàng chống khuỷu tay ngồi dậy, hoảng hốt bàng hoàng nhìn về phía gương mặt cậu.
Lục... Lục Tẫn đang hôn lên bắp chân cô, tựa như con rắn dụ hoặc men theo từng chút bò lên, chui vào trong làn váy trắng phủ trên mép giường.
Cậu quỳ dưới giường, qua lớp lụa trắng mỏng manh lọt vào một tia sáng mà quan sát, thấy chất lỏng khép mở tràn ra, niềm vui thích chậm rãi dâng lên trong đôi con ngươi đen kịt, gương mặt hiện lên một lớp đỏ ửng bệnh thái, không bình thường.
Thì ra chị rất nhớ cậu.
Cậu cong khóe mắt ngậm ý cười, không chần chừ nữa, cúi người hôn xuống.
"Ưm... ư!" Từ Dĩ Dạng nghẹn ra một tiếng rên, chiếc cổ trắng thon dài bỗng căng cứng, ánh mắt ngẩng lên trở nên mơ hồ, hỗn loạn.
Môi cậu thật nóng, lại còn đem thứ ngậm trong miệng bôi lên bên mép kia, chưa đưa vào trong, nhưng đã khiến bắp chân cô co giật.
"Lục Tẫn..." Bàn tay chống trên đệm lụa của cô gắt gao siết đến nhăn cả vải, thở dốc dồn dập, vội nâng chân lên định đá cậu.
Chân còn chưa kịp nâng, đã bị cậu bất ngờ mút mạnh, luồng điện lưu quá mức dữ dội tức khắc lan từ trái tim ra khắp tứ chi lục phủ ngũ tạng.
Cô mất kiểm soát mà kêu bật thành tiếng.
Nghe thấy tiếng cô, cậu dường như được khích lệ, nụ hôn càng lúc càng sâu, càng lúc càng dồn dập.
Gương mặt tinh tế của Từ Dĩ Dạng đỏ bừng, rịn mồ hôi mỏng, toàn thân căng cứng mấy giây rồi vô lực ngã oặt xuống, mái tóc đen dài rối loạn tràn trên nền chăn xám, bàn tay nắm chặt mép đệm khẽ run rẩy.
Không ai hiểu rõ từng chỗ trên cơ thể cô hơn cậu, một khi để cậu có được cơ hội, cô hoàn toàn không có sức chống cự.
Chỉ trong vỏn vẹn mấy phút, cô đã như c/h/ế/t đi một lần.
Đến khi ngón tay lạnh trắng của thiếu niên cuốn lấy một góc váy, chậm rãi từ bên trong ngẩng đầu lên, những vệt trắng đục hòa lẫn cùng nhau từ khóe môi cậu nhỏ xuống, trên gương mặt diễm lệ ấy hiện ra một vẻ đẹp loạn tà, dơ bẩn đến không thể chịu nổi.
Khung cảnh này đã hoàn toàn vượt xa phạm vi chịu đựng của Từ Dĩ Dạng, nhưng lúc này cô đã không còn chút sức lực nào để làm gì, thân thể vẫn chìm đắm trong khoảnh khắc đạt tới đỉnh điểm vừa rồi.
Lục Tẫn nằm xuống bên cạnh cô, động tác đầy thương tiếc ôm cô vào trong ngực, nhưng bên tai lại bật cười, mang theo sự xấu xa non nớt của thiếu niên.
"Chị, xong rồi. Chị sẽ bị làm cho mang thai mất thôi."
"Sẽ mang thai con của anh."
Từ Dĩ Dạng lười chẳng thèm để ý đến những lời nói nhảm của cậu, nghiêng người nằm trên đệm thở hổn hển từng hơi.
Nhưng cô biết, có một câu cậu không nói sai.
Thật sự là xong rồi.
Nhưng không phải vì chuyện này, mà là vì cô đã bị một kẻ điên quấn lấy, cả đời này xem như chấm dứt rồi.
-
Từ Dĩ Dạng không biết Lục Tẫn đã đưa cô đến đâu.
Nhân lúc cậu không có ở đó, cô nhìn ra ngoài qua cửa sổ.
Nhìn thoáng qua, toàn là những tòa nhà nhọn theo phong cách Gothic, giống như lâu đài cổ màu tối lạnh trong phim của thế kỷ trước, mà vị trí cô đứng thì nằm ngay chính giữa.
Vì ở tầng hai, vị trí không cao, tất cả tầm nhìn đều bị những tòa nhà xung quanh che mất, chẳng thể nhận ra đây là nơi nào.
Nhưng cô mơ hồ nhận ra nơi này dường như không còn ở trong nước nữa.
Bởi vì ở trong nước bây giờ là tháng mười, đúng mùa thu trời cao gió mát, còn ở đây đêm qua vừa có một trận tuyết rơi, trên những cành cây khô bên ngoài cửa sổ phủ đầy tuyết trắng xóa, cả sáng hôm nay đài phun nước dưới nhà cũng đã bị đóng băng.
Những người giúp việc dọn dẹp trong phòng cũng toàn là gương mặt nước ngoài.
Cô thử nói chuyện với những người hầu này, có lẽ là Lục Tẫn cố ý sắp xếp.
Những người này đều câm, nói chuyện với họ, họ chỉ ra dấu bằng ngôn ngữ tay mà cô không hiểu.
Từ Dĩ Dạng biết tiếng Pháp và tiếng Anh, nhưng không biết ngôn ngữ ký hiệu, thử giao tiếp vài lần rồi đành bỏ cuộc.
Đến nỗi trong suốt hai ba ngày ở đây, cô vẫn chưa biết mình đang ở đâu.
Cửa ra không đi được, cửa sổ mở không nổi, Từ Dĩ Dạng chán ngán ngồi bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn xuống những người đang tạc tượng trên băng.
Cánh cửa phòng bị đẩy mở, cô lười không quay đầu nhìn.
Lục Tẫn bước vào liền nhìn thấy cô mặc chiếc váy dài trắng muốt ngồi bên cửa sổ, mái tóc dài rũ thẳng xuống sau mông, góc nghiêng gương mặt tỏa ra ánh sáng mềm mại.
Cậu đứng tại chỗ nhìn khá lâu rồi mới bước tới gần cô.
Từ phía sau ôm lấy cô, nhìn xuống theo ánh mắt của cô, nói: "Chị hình như từ trước tới giờ chưa bao giờ ra khỏi phòng này. Hôm qua tuyết rơi nhiều lắm, chúng ta ra ngoài xem tuyết nhé?"
Nghe tiếng đó, Từ Dĩ Dạng khẽ nhếch môi cười lạnh.
Cậu trông có vẻ không hạn chế tự do của cô, thậm chí còn thường xuyên đề nghị cô ra ngoài ngắm nhìn.
Nhưng có nhiều lần khi cô đợi cậu không có mặt, đi tới cửa định mở ra, thì hoặc là gặp ngay gương mặt cậu dịu dàng mỉm cười, hoặc vừa đi vài bước trên hành lang, chưa kịp xuống, thì lại tình cờ gặp cậu đang đi lên cầu thang xoắn ốc.
Sau vài lần trùng hợp như vậy, cô cũng hiểu ra.
Cậu chỉ là không xuất hiện trước mặt cô, chứ không phải không giám sát cô.
Biết đâu mọi góc nhỏ trong nơi này đều đang bị cậu theo dõi, mọi lúc mọi nơi.
"Chị đang nghĩ gì vậy?" Lục Tẫn véo lấy gương mặt cô, xoay sang, nhìn kỹ từng biểu cảm trên khuôn mặt cô.
Từ Dĩ Dạng nghiêng đi tay cậu, dựa vào người cậu, bình thản nói: "Tôi chỉ muốn biết Kinh Tộ Nguyên hiện giờ thế nào rồi."
Vừa dứt lời, người đứng sau đã bịt lấy môi cô.
Ngón tay lạnh lẽo của cậu nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi mềm mại của cô, lạnh lùng nói: "Chị sao lúc nào cũng nghĩ đến đàn ông khác, anh đã nói rồi, anh rất ghét anh ta, thật sự rất ghét."
"Lục Tẫn!" Cô nhíu mày.
Mấy ngày nay cô luôn rất lo lắng cho Kinh Tộ Nguyên, thậm chí còn nghi ngờ vụ tai nạn xe của Kinh Tộ Nguyên là do cậu gây ra.
Chỉ cần nghĩ tới chuyện này, cô liền không nhịn được mà dâng lên cảm giác tội lỗi, đồng thời càng thêm ghét Lục Tẫn.
"Anh ấy là bạn tôi. Gặp chuyện tôi không hỏi han gì cả, tôi vẫn còn là con người sao?" Cô nén đi sự ghê tởm trong lòng, ngẩng đôi mắt đen láy nhìn cậu, không đồng tình.
Về lý, về tình, cô đều nên hỏi.
Lục Tẫn nhìn cô bình thản, thản nhiên gật đầu: "Chị đúng là nên hỏi, nhưng anh không phải con người... Anh rất ghét anh ta, thậm chí là cực kỳ ghét."
"Nếu anh còn nhắc đến anh nữa, anh không đảm bảo mình sẽ không muốn..." Cậu đưa đôi môi đỏ rực về phía cô, lộ hàm răng nhọn trắng muốt, nhẹ nhàng thốt ra hai từ lạnh lùng.
Từ Dĩ Dạng bị câu cuối cùng cậu nói, nhẹ như tiếng muỗi, làm cô câm nín, không thốt nên lời.
"Vậy nên, chị đừng nhắc đến anh nữa." Cậu cúi xuống dựa vào vai cô, hạ mí mắt, đáng thương như cậu thiếu niên đang nũng nịu xin chị, thì thầm lặp đi lặp lại: "Anh sẽ..."
G/i/ế/t người.
Cậu sẽ ghen đến mức muốn g/i/ế/t Kinh Tộ Nguyên.
Thật sự là như vậy.
Nếu Từ Dĩ Dạng đối mặt với Lục Tẫn trước kia, cô có lẽ sẽ không để tâm đến lời này, nhưng trước mặt cô bây giờ là Lục Tẫn.
Cậu có thể làm quá nhiều việc.
Từ Dĩ Dạng im lặng không hỏi thêm, nhưng nỗi lo trong lòng không hề giảm, trái lại còn tăng lên.
Lục Tẫn quét ánh mắt qua đôi môi cô siết chặt, nâng cằm cô lên một chút, ngón tay lạnh trắng đặt lên má cô, rồi hôn sâu xuống.
Bên ngoài cửa sổ lại bắt đầu rơi những bông tuyết, thiếu niên ôm cô trong ngực, chú tâm hôn cô, còn tâm trí cô đã bay xa từ lâu.
Nhận ra cô đang mất tập trung, cậu cắn lấy môi dưới cô.
"Ưm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=72]
Từ Dĩ Dạng bừng tỉnh, dùng đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào cậu: "Cậu là chó à!"
Luôn bất ngờ cắn cô một phát.
Lục Tẫn nhướng mắt, nở nụ cười nhẹ, bế cô khỏi ghế, quay sang ngồi trên sofa nâng đầu tiếp tục hôn.
Từ Dĩ Dạng không chịu nổi nữa, cảm giác dính dai của cậu, bị cậu hôn đến phát ngán, liền giơ chân đá cậu ra, từ giường rộng bò xuống, còn chưa kịp mang giày, vội vàng mở cửa phòng chạy ra ngoài.
Thiếu niên bị cô đẩy ngã, không phòng bị, mắt đen như mực say đắm nhìn bóng lưng cô chạy đi.
Vạt váy dài bay trong không trung hòa cùng mái tóc đen như lụa, quấn lấy nhau tạo nên đường cong tuyệt đẹp.
Chỉ nhìn lưng thôi cũng đẹp đến thế, làm sao cậu nỡ buông tay.
Thiếu niên ôm trái tim đập loạn xạ, không kìm nổi mà thầm thì: "J'aime beaucoup ma sur."
Từ Dĩ Dạng không biết cậu có đuổi theo không, chạy từ cầu thang xoắn xuống, đứng trong đại sảnh lớn theo phong cách cổ điển xa hoa.
Nơi này cô không biết, kiến trúc hoàn toàn khác trang viên Bắc Thành, trần cao vòm, cột đều được chạm khắc tinh xảo tỏa ra vẻ quý phái, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, như sự tĩnh lặng sau bữa tiệc nửa đêm.
Cô tìm thấy cửa chính, lao thẳng vào bóng đêm, chạy dọc hành lang dài.
Cuối cùng, chạy đến kiệt sức vẫn không tìm được lối ra.
Nhưng khi đến cuối, cô dừng lại.
Nơi này không phải đất liền...
Cô tưởng mình đứng trên mặt phẳng, nhưng thực ra đây là một hòn đảo.
Cô đứng trên tháp cao, hai tay bám vào lan can, nhìn sóng biển vỗ vào bờ, mắt đầy hoang mang.
Các phù điêu trên bậc thang tinh xảo hơn bất cứ trang viên nào cô từng thấy, không còn giống trang viên nữa, mà là một lâu đài bị bỏ quên trên hòn đảo cô lập.
Gió mang theo mùi mặn ẩm của biển, bầu trời đêm tĩnh lặng làm tim cô rung động hỗn loạn.
Lục Tẫn đã đưa cô đến một hòn đảo.
Mọi sức lực trong cô như mất hết, đầu gối mềm nhũn suýt ngã, được đôi tay trắng như xương hoại từ phía sau đỡ lấy.
Nhiệt độ và mùi hương trên người thiếu niên bao quanh cô từ mọi phía, ôm cô chặt đến nỗi không lọt khe hở nào.
"Chị." Giọng cậu trầm thấp, đầy thương cảm, ôm cô: "Chúng ta nên về rồi."
Cô không quay đầu, mệt mỏi dựa vào ngực cậu, cả tay nắm lấy ngón tay cậu cũng run rẩy.
Lục Tẫn cởi áo khoác trên người, quấn lấy thân thể lạnh cóng của cô, bế cô lên, vừa đi vừa nói dịu dàng: "Trên đảo vào mùa đông gió sẽ rất to. Lần sau đến, mặc nhiều hơn hoặc mang theo anh."
So với lời khuyên đầu, cậu thích câu sau hơn.
Để cô chỉ chú ý câu sau, giọng cậu nói thật nhẹ.
Từ Dĩ Dạng không còn sức nghĩ đến ý tứ của cậu, cúi mắt uể oải không nói gì.
Khi trở lại phòng, cậu ôm cô vào phòng tắm, cẩn thận rửa sạch bụi bẩn ở chân cô, trong lúc đó không kìm được mà yêu thương hôn nhẹ đầu ngón chân cô, không mang d/ụ/c vọng.
"May mà không có đá nhọn, chị không bị thương."
Cậu đã trải dày thảm trên sàn từ trước.
"Lục Tẫn, cậu rốt cuộc muốn làm gì?"
Từ lúc bắt đầu tiếp cận, giả vờ vô hại, dần dần lôi cô lại gần, lén lút quan sát cuộc sống của cô.
Những việc này không phải người bình thường có thể làm.
Cô thực sự không hiểu, cậu muốn gì.
"Anh à?" Thiếu niên nắm cổ tay cô đặt lên ngực, chân thành nói: "Anh muốn chị yêu anh như anh yêu chị, không rời xa anh, bên cạnh chị chỉ có anh thôi."
Hoàn toàn vô lý.
Từ Dĩ Dạng nén hơi thở, khó chịu nhắm mắt lại.
Cậu hỏi: "Chị mệt rồi à?"
"Ừ." Cô đáp giọng lạnh nhạt.
Biết không ra ngoài được, giờ cô chẳng muốn nói chuyện.
"Vậy... anh sẽ ngủ cùng chị một chút." Cậu nằm nghiêng bên cô, ôm lấy cô.
Hai người nằm chung một giường, tay chân cậu dựa vào cô, mặt cũng áp vào cổ cô ngủ.
Từ Dĩ Dạng chẳng buồn ngủ, mở mắt nhìn phù điêu trên tường, tâm trí trống rỗng.
Không được, cô nhất định phải tìm cách rời đi.
Tuyết trên đảo rất đẹp, lâu đài phủ một lớp dày tuyết, cả mặt biển như đóng băng sáng bóng.
Như Lục Tẫn nói từ đầu, tự do của cô không bị giới hạn, cô có thể đi khắp đảo, nhưng chỉ giới hạn trong đảo.
Vì cô hoàn toàn không có cách nào rời khỏi đây.
Bốn phía là biển, xa xa mặt biển đôi khi vài con thuyền đi qua, nhưng quá xa, lại biết đây là vùng biển riêng tư, sẽ không chủ động lại gần, nên cô chỉ có thể ngồi trên ban công nhìn.
Dù có đến được, cô cũng không cơ hội nhờ ai giúp.
Lục Tẫn sẽ nhanh chóng tìm thấy cô, dù cô ở đâu.
"Chị, cuối cùng cũng tìm thấy chị rồi." Thiếu niên mặc áo khoác nâu, da lạnh trắng hồng, từ phía sau ôm cô thân mật.
Từ Dĩ Dạng lười không thèm để ý cậu vừa trở về.
"Chị sao không nói chuyện với anh nữa?" Cậu dùng mũi lạnh chạm vào má cô, đôi mắt đen in hình gương mặt lạnh lùng của cô, nói: "Trước chị chủ động nói với anh rất nhiều chuyện, cũng chia sẻ những gì gặp ở trường, giờ dường như cả ngày chẳng nói mấy câu."
Nghe nhắc đến trường, Từ Dĩ Dạng chợt nhớ cậu còn chưa tốt nghiệp, theo thời gian đáng lẽ chưa nghỉ, sao vẫn ra ngoài đảo hàng ngày?
"Hôm nay cậu đi đâu?" Cô buồn chán hợp tác hỏi, giọng khàn khàn.
Câu nói vô tình khiến mắt cậu sáng lên, cong mắt mỉm cười: "Trên đảo không có mạng, trước còn cuộc thi chưa xong, anh đi kết nối tham gia trả lời, chị có muốn biết kết quả không?"
Từ khi cậu học ở đại học Kinh Đại, hễ có cuộc thi quan trọng của trường hầu như đều có cậu, và chưa từng từ chối, nên lúc đó cô thường thấy tin tức cậu trên mạng trường, bạn bè xung quanh cũng nhắc đến cậu.
Nhìn lại mới nhận ra, từ lúc đó cậu đã như một con chó điên, lén lút quanh cô.
"Không muốn biết." Từ Dĩ Dạng đáp.
"Thật lạnh lùng." Cậu hôn má cô, giọng buồn bã: "Cả gương mặt cũng lạnh, do gió thổi lạnh à? Chúng ta về sưởi ấm..."
Chưa nói xong, cô ngắt lời: "Cậu nói đi."
Cậu nhướng mắt, không hiểu hỏi: "Chị muốn anh nói gì?"
Đồ khốn.
Từ Dĩ Dạng âm thầm nguyền trong lòng, đổi giọng lạnh lùng nói: "Cuộc thi của cậu như thế nào. Dù tôi không biết, nhưng tôi rất quan tâm. Giờ tôi rất muốn biết kết quả."
Cậu nhìn cô mặt không biểu cảm, nói bằng giọng ấm áp, cơ học xong lại cười tươi, đuôi mắt đỏ lên dưới gió, vai run run nụ cười khác xa khuôn mặt lạnh lùng đoan trang.
Từ Dĩ Dạng nhìn cậu kỳ quặc, không hiểu sao lại cười.
Cười xong, cậu nắm vai cô quay lại, quấn toàn thân cô trong áo khoác.
Từ Dĩ Dạng úp mặt vào ngực cậu, trước mắt tối đen, đầu vang lên giọng cậu cười nói: "Lời này, chị đã nói với anh lần hai, trước còn tưởng chị nói dối gượng gạo, hóa ra là thế này..."
Cậu dừng, nhẹ cười thêm: "Thật dễ thương, như một con lười."
Từ Dĩ Dạng lần đầu được gọi như con lười, nhíu mày không nhịn được phản bác: "Cậu mới là con lười."
Cô luôn thấy lười như con gấu câm ăn thịt trong chuyện mẹ kể khi cô nhỏ, người khác nghĩ là gấu đen, nhưng cô đã thấy một lần ở sở thú, từ đó dù là phiên bản hoạt hình hay thú nhồi bông, cô cũng không thấy đáng yêu.
Nhưng Lục Tẫn dường như rất thích, cúi đầu lại cố tình nhắc: "Thật dễ thương."
Dễ thương đến mức cậu hối hận, bỏ lỡ nhiều khoảnh khắc của cô.
Từ Dĩ Dạng không muốn tranh cãi, mặc cậu nghĩ sao, nghiêng mặt dùng tay đẩy áo khoác ra hít thở.
"Đã thắng." Cậu cúi đầu, đồng tử bất động nhìn cô.
Cô lười không thèm đáp, chỉ ừ một tiếng.
Không có gì bất ngờ.
Dù cô giờ ghét Lục Tẫn, cũng phải thừa nhận, cậu rất xuất sắc, ở đâu cũng nhanh chóng nổi bật.
Ngoài phẩm chất thiếu sót, học lực tốt, ngoại hình tuyệt.
Nghĩ đến đây, cô lạnh lùng khinh bỉ bản thân.
Quả nhiên, người như thế dễ biến t/h/á/i nhất.
"Chị lại chửi anh." Cậu thấy cô khinh miệt, mỉm cười hớn hở.
"Không." Cô lạnh mặt, dựa vào ngực ấm, lười biếng: "Lạnh, muốn về."
Lục Tẫn ôm ngang cô, đi xuống ban công.
Bên ngoài quá lạnh, vừa vào phòng cảm nhận nhiệt độ ấm, cơ thể cô mới ấm lại.
Nhưng vì cơ thể cậu nóng rực, vừa chạm vào, cô như bị lửa thiêu, tóc rối tung trải trên gối tơ xám trắng, thân thể run rẩy từng chút, dấu vết ham muốn dần hiện ra.
Từ Dĩ Dạng không thích tư thế này, nhưng cơ thể không kìm được, ngẩng lên đón cậu, mắt trong veo rỉ vài giọt nước mắt sinh lý, cắn môi vẫn không kìm nổi tiếng rên.
Cậu quỳ trước mặt cô, hai tay nâng chân cô, mỗi lần đều dùng lực khéo léo.
Cậu quá yêu biểu cảm nhăn mày, nước mắt đào rơi trên mặt cô, yêu đến mức nảy sinh tâm tư xấu xa.
"Chị, kêu ra đi. Anh muốn nghe." Cậu nén hơi thở rối loạn, mắt lơ đãng dịu dàng dụ dỗ cô.
Trong chuyện này, cậu quá giỏi.
Từ Dĩ Dạng đã mất thần, nghe giọng dụ dỗ quyến rũ, dưới lực mạnh mẽ của cậu, mất kiểm soát kêu ra.
Những tiếng mất kiểm soát này, không khiến cậu thỏa mãn, trái lại càng khơi gợi lòng tham của con chó điên.
Kêu to một chút, tốt nhất để mọi người biết cô là của cậu.
Nhịp thở và tiếng rên mềm mại đan xen, khiến nhiệt độ phòng ẩm ướt, nóng bỏng, gió lạnh bên ngoài mang theo tuyết đánh vào cửa kính trắng liên tục, từ từ đóng băng những hoa văn nứt trên kính.
-
*J'aime beaucoup ma sur.": Tiếng Pháp dịch "Anh rất yêu em."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận