Cuối cùng cũng chịu đựng đến khi bữa ăn kết thúc.
Nhân lúc Lục Tẫn đang ở dưới lầu cùng Lạc Lâm bàn bạc về việc tiệc đính hôn ngày mai, Từ Dĩ Dạng đi lên lầu rửa sạch mệt mỏi, rồi thoải mái nằm trên giường ngẩn người.
Ngày mai là đính hôn rồi, nhìn thì có vẻ gấp gáp, nhưng thực ra cậu đã sắp xếp từ trước khi còn ở trên đảo.
Là Lục Tẫn vì đề phòng cô hối hận, nên mới cố ý trở về ngay trước ngày đính hôn.
Giờ cô phải nghĩ cách hủy bỏ buổi tiệc đính hôn này, còn phải rời khỏi nơi này.
Đúng lúc cô đang miên man suy nghĩ, tay nắm cửa vang lên tiếng bị vặn.
Lại nữa rồi!
Từ Dĩ Dạng lập tức nhắm mắt chặt lại, nghiêng mặt dựa vào gối giả vờ ngủ.
Thành giường lõm xuống, mái tóc dài rối che mặt cô bị gạt ra, nụ hôn rơi lên má thiếu nữ rất nhẹ, thoáng qua rồi biến mất.
Từ Dĩ Dạng nghe thấy cậu ngồi dậy, đi vào phòng tắm.
Cô thả lỏng suy nghĩ, lắng nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, dần dần sinh ra cơn buồn ngủ mệt mỏi.
Lục Tẫn từ phòng tắm đi ra, không vội không chậm đứng bên giường, cúi mắt nhìn người phụ nữ trước mặt đang ngủ yên tĩnh, nơi lồng ngực như bị nhét vào một hũ mật ong đầy tràn.
Sắp đính hôn với chị rồi, ngày mai là có thể đeo nhẫn cho chị, đường đường chính chính công khai yêu đương trước mặt mọi người.
Từ rất lâu trước đây cậu đã rõ ràng hiểu rằng, cậu thuộc về Từ Dĩ Dạng, mà Từ Dĩ Dạng cũng chỉ có thể là của cậu.
Tình yêu cậu dành cho cô đã khắc sâu vào trong xương tủy, ngay cả m/á/u cũng là vì cô mà chảy.
Về sau cô chính là vợ cậu, là chị gái cậu, là người yêu duy nhất mà ngay cả khi c/h/ế/t cũng sẽ hợp táng cùng nhau.
Cậu quỳ gối bên giường, thân mật dùng chóp mũi chạm khẽ lên hàng mi dài của cô, tình yêu từ đuôi mắt chậm rãi tràn ra: "Em rất yêu chị, chị gái...... vợ."
Từ "vợ" cuối cùng run rẩy bật ra từ cổ họng, hiếm thấy vành tai cậu đỏ bừng, vùi vào hõm cổ cô để che đi sự ngượng ngùng không hợp lúc.
Chị gái chính là vợ cậu, phu nhân, vợ.
Vợ, vợ......
Từ Dĩ Dạng trong giấc ngủ bị hơi thở vương vấn của cậu quấy nhiễu đến mức vô thức cúi thấp đầu, chiếc cằm nhọn chôn vào lớp chăn mềm mại.
Lục Tẫn khẽ cười cong khóe mắt, vén chăn cô lên rồi nằm xuống bên cạnh, đôi tay chân thon dài ôm chặt cô bằng tư thế giam c/ầ/m, khít khao đến mức không để hở một khe.
Ngoài cửa sổ, cành cây khô từng chịu rét lạnh tuyết đông, sau khi tuyết tan lại lan tràn vô số nhánh nhỏ mảnh dài lên ô cửa kính.
Không khí ẩm lạnh đến buốt.
Tiệc đính hôn không tổ chức tại trang viên Bắc Thành, mà là ở biệt thự Lâm Tuyền, nơi đó là một trong những địa điểm đính hôn tốt nhất ở Kinh Thị cũng như trong nước, là nơi Lục Tẫn đã sớm mua lại từ tay nhà Liên.
Còn về đã tốn bao nhiêu tiền, cô ước chừng cũng không ít.
Ba năm xưa vốn là trẻ mồ côi, gả vào nhà mẹ, nên bên nội không có thân thích, bà ngoại vì sức khỏe kém vẫn còn đang trị bệnh ở nước ngoài, đến dự đều là thân thích bên nhà mẹ, cùng với bạn bè học chung mà cô mời.
Tổ chức cực kỳ rầm rộ.
Chưa tính đến phí mua biệt thự, chỉ riêng chi phí cho địa điểm thôi, Từ Dĩ Dạng từng vô tình nghe quản gia của nơi đó lỡ miệng nhắc đến một lần.
Một con số thiên văn mà cô không dám nghĩ tới.
Trong phòng hóa trang, toàn là tiếng bàn tán ngưỡng mộ của các chuyên viên trang điểm.
Không nghi ngờ gì, đều đang nói Lục Tẫn không những đẹp trai, tuổi còn trẻ, lại yêu cô đến mức này, nói rằng chưa từng thấy một buổi đính hôn nào long trọng như thế, bên ngoài bây giờ toàn là những nhân vật lớn bình thường căn bản không thể tiếp xúc nổi, cùng những minh tinh hạng nhất có cát-xê trên trời.
Từ Dĩ Dạng mặc áo thun trắng đơn giản và quần dài ngồi trước gương hóa trang, rất bình tĩnh, không đáp lời các chuyên viên trang điểm.
Chuyên viên trang điểm tự nói một hồi lâu, khô cả miệng uống một ngụm nước mới nhận ra, nãy giờ cô chẳng đáp lại một câu.
Chuyên viên trang điểm hỏi: "Cô Từ, đã trang điểm xong rồi, cô xem còn chỗ nào cần sửa lại không?"
Từ Dĩ Dạng nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương, lông mày thanh mảnh, mắt hạnh được kẻ tự nhiên, khiến gương mặt vốn dịu dàng tăng thêm vài phần phong vân trưởng thành.
Tinh xảo đến mức không giống cô nữa.
Cô khẽ nghiêng mắt tránh đi, giọng mềm mại nói lời cảm ơn: "Không cần, cô trang điểm rất đẹp rồi."
"Cô Từ khách sáo rồi, không phải tôi trang điểm đẹp, mà là cô vốn đã xinh đẹp trời sinh, là nền tảng tốt nhất trong suốt thời gian tôi làm nghề trang điểm đến nay, còn đẹp hơn cả minh tinh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=78]
Chuyên viên trang điểm vội vàng xua tay.
Từ Dĩ Dạng mỉm cười lịch sự.
Chuyên viên trang điểm không nhịn được lại đưa ánh mắt đánh giá nhìn toàn thân cô, cuối cùng mỉm cười, người phụ nữ này từ đầu đến cuối lạnh nhạt, như thể buổi đính hôn này là của ai khác vậy.
"À đúng rồi! Cô Từ, thời gian cũng không còn sớm, cô mau thay lễ phục đi, lát nữa phải xuống dưới." Chuyên viên trang điểm nhắc nhở.
Từ Dĩ Dạng nắm lấy vạt áo thun, mềm giọng bảo cô ta: "Tôi không thích người khác giúp, để tôi tự thay."
"Ờ..." Chuyên viên trang điểm lo cô sẽ không mặc được lễ phục phức tạp, còn muốn khuyên: "Cô Từ..."
Từ Dĩ Dạng ngước đôi mắt đã được kẻ thêm nét phong tình, dịu dàng nhưng dứt khoát cắt lời: "Cô ra ngoài trước đi, thay xong tôi sẽ gọi cô."
Chuyên viên trang điểm không thể miễn cưỡng, đành gật đầu đi ra.
Trong căn phòng rộng lớn, trang trí lộng lẫy như cung điện.
Từ Dĩ Dạng không hề làm như đã nói lúc nãy, thay lễ phục treo một bên, mà là tháo búi tóc, tẩy hết lớp trang điểm trên mặt, làm cho diện mạo bình thường lại rồi nhón chân đứng ở cửa nhìn ra ngoài qua mắt mèo.
Chuyên viên trang điểm đang đứng nói chuyện với người khác.
Không thể đi ra từ cửa chính, cái này cũng đã nằm trong dự liệu của Từ Dĩ Dạng.
Cô không nản, đẩy cửa sổ ra, nhìn xuống dưới.
May là ở tầng hai, dưới lầu là bãi cỏ nhân tạo, cẩn thận một chút thì nhảy xuống sẽ không đến mức bị thương.
Từ Dĩ Dạng quay đầu nhìn căn phòng phía sau, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc.
Không muốn đính hôn với Lục Tẫn, không muốn cả đời này ngay cả tự do cũng không có.
Cô phải rời đi.
-
Trong đại sảnh xa hoa, ánh đèn như buổi chiều tà, mọi thứ đều lộ ra sự xa xỉ cực độ.
Lục Tẫn vừa lên lầu, liền đối diện với chuyên viên trang điểm mang vẻ hoảng hốt.
"Cô... cô Từ không thấy đâu nữa rồi! Mau đi tìm..."
Chuyên viên trang điểm vốn định gọi người dưới lầu đi tìm bảo vệ, ai ngờ lại gặp ngay Lục Tẫn đi lên, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, hai đầu gối mềm nhũn ngã ngồi trên tấm thảm đắt đỏ tinh xảo.
Hôm nay là tiệc đính hôn của thiếu niên, nên cậu mặc vô cùng trang trọng, tóc đen chải ngược lên, trên người là bộ âu phục đuôi én cổ điển màu trắng, khiến dáng người ưu việt càng giống như giá treo quần áo hoàn hảo biết đi.
Nghe thấy lời cô ta, bước chân cậu khựng lại.
Sau đó, cậu như không một tiếng động, đi đến trước mặt chuyên viên trang điểm, cúi mắt xuống, dùng giọng rất nhẹ hỏi: "Cô nói, chị... không thấy đâu nữa sao?"
Ánh đèn nóng rực trên đầu rọi xuống làm lộ rõ ngũ quan sâu sắc của cậu, lông mày dài, sống mũi cao, làn da trắng lạnh, đôi mắt đen nhìn qua u tối mà đẹp đẽ.
Giống như một con rắn rực rỡ vừa lột bỏ da, biến thành người, trên người tỏa ra hơi thở ẩm ướt c/h/ế/t chóc.
Nếu là lúc khác, chuyên viên trang điểm đối diện sắc đẹp này nhất định sẽ ngắm nhìn, nhưng lúc này cô ta không dám liếc một cái, giọng run rẩy gật đầu: "Vâng, vừa nãy cô Từ nói không thích có người bên cạnh khi thay đồ, nên bảo chúng tôi đi ra ngoài, nhưng chúng tôi chờ gần nửa tiếng rồi vẫn không nghe thấy động tĩnh gì trong đó, vì lễ phục mặc vào khó, nên tôi mới gõ cửa hỏi có cần giúp không, kết quả... kết quả..."
Người đã không còn.
Lời còn chưa dứt, gương mặt thiếu niên trước mắt vẫn duy trì trạng thái hoàn mỹ bỗng vỡ vụn, cậu đột ngột xoay người rời đi.
Chắc là đi đuổi theo cô dâu rồi.
Chuyên viên trang điểm vẫn ngồi dưới đất, đầu óc rối loạn thành một đống bột nhão, lúc này muốn khóc mà không được.
Cô ta từng thấy cảnh chạy trốn hôn lễ, nhưng không ngờ hôn phu lại trẻ tuổi, đẹp trai, giàu có như vậy, mà vẫn bị cô dâu bỏ trốn.
Cũng chẳng ai nói với cô ta là cô dâu sẽ bỏ trốn cả.
Sớm biết vậy, chắc chắn cô ta đã không rời mắt dù chỉ một tấc.
Lúc này, Từ Dĩ Dạng đã rời khỏi biệt thự, ngồi trong xe toàn thân run rẩy căng thẳng.
Thanh niên bên cạnh tưởng cô lạnh, cởi áo khoác quàng lên người cô, dịu giọng dặn tài xế phía trước lái nhanh đi.
Tài xế lập tức lái xe về phía trước.
Kinh Tộ Nguyên quay đầu nhìn thiếu nữ bên cạnh, trong mắt hiện lên thương xót.
Mấy tháng trước, vốn dĩ cậu ta sẽ cùng cô đi Milana, kết quả nửa đường bị người của ông nội bắt về nhốt trong đại viện, mãi đến khi khó khăn lắm mới thoát ra thì mới biết Từ Dĩ Dạng đã biến mất.
Cậu ta đã tốn rất nhiều quan hệ và sức lực mới tìm được ra, cô bị Lục Tẫn đưa đến một hòn đảo.
Nhưng vì hòn đảo đó tuy xa xôi, lại thuộc phạm vi tư nhân, cậu ta căn bản không vào được, sau này mua chuộc được cô hầu gái định kỳ đi ra ngoài mua sắm, lặng lẽ gọi người ra, mới có thể liên lạc được với cô.
Cô ở trên đảo, cậu ta không có cách nào đưa người ra ngoài, nên để cô về nước trước.
Chờ khi cô về nước, cậu ta sẽ có khả năng đưa cô đi.
Kinh Tộ Nguyên thấy cô run đến mức lợi hại, ngập ngừng rồi mới mạo muội khoác vai cô, kéo người vào trong ngực an ủi: "Không sao rồi, tất cả sắp kết thúc rồi. Bà ngoại em, còn tro cốt mẹ em anh đều đã sắp xếp xong."
May mà Từ Dĩ Dạng trước khi chuẩn bị ra nước ngoài đã gửi bà ngoại và tro cốt mẹ đến chỗ cậu ta, nếu không cô bây giờ cũng chưa chắc có thể đi nhanh vậy.
Từ Dĩ Dạng gật đầu, tuy đã thoát ra, nhưng trong lòng vẫn nảy sinh nỗi bất an vô cớ.
Lục Tẫn đáng sợ hơn những gì cô tưởng tượng, cậu tuyệt đối sẽ không buông tay, cho dù cô có trốn đến đâu.
Nghĩ đến những ngày tháng cô độc trên đảo có thể khiến người ta phát điên, cô vùi mặt vào vai Kinh Tộ Nguyên, tim treo lơ lửng trong lồng ngực, không lên không xuống, mãi không yên.
Kinh Tộ Nguyên ôm lấy cô, lời an ủi còn chưa kịp nói xong, tài xế phía trước bỗng cất tiếng.
"Thiếu gia, phía sau có một chiếc xe đang đuổi theo." Hơn nữa còn là tốc độ liều mạng.
Nghe thấy giọng tài xế, Từ Dĩ Dạng theo phản xạ lập tức ngồi bật dậy, qua gương chiếu hậu nhìn thấy chiếc xe phía sau, còn loáng thoáng thấy được người trong xe.
Lục Tẫn!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận