Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bệnh Trạng Mơ Ước

Chương 98: Anh yêu chị, chị gái... (2)

Ngày cập nhật : 2025-12-07 14:38:17
Ngồi thẫn thờ một lúc lâu, ngoài cửa mới vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Từ Dĩ Dạng bừng tỉnh, đứng dậy đi mở cửa.
Vừa mở ra, còn chưa kịp nhìn rõ là ai, đã bị một đôi tay lạnh lẽo kéo vào vòng ngực nóng hổi.
"Chị."
Không chỉ giọng anh run rẩy, mà cả cơ thể và đôi tay cũng đang run rẩy.
Từ Dĩ Dạng bị ép đến nghẹt thở muốn đẩy anh ra, ngẩng đầu anh cúi xuống vùi mắt vào vai cô, vẫn ôm chặt không buông.
Dáng vẻ này tuy không thoát ra được, cũng không nhìn thấy gương mặt anh, nhưng ít ra có thể thở, có thể nói chuyện.
Cô do dự đặt tay lên vai anh đang run, an ủi: "Lục Tẫn, tôi không sao."
"Ừ." Anh giọng đục nghẹn: "Anh biết, nhưng anh rất sợ."
Sợ có người muốn tách anh ra khỏi cô, cũng sợ có người sẽ làm tổn thương cô.
Từ Dĩ Dạng hiểu ý nghĩ của anh, để mặc cho anh ôm.
Qua thật lâu, cô chợt nhớ đến lời Lục Lan vừa nói, một tay đặt lên xương sườn anh.
Cô khẽ hỏi: "Lục Tẫn, chỗ này đã khỏi chưa?"
Anh rõ ràng sững lại, sau đó ngẩng đôi mắt hơi đỏ nhìn chằm chằm vào mắt cô không nói.
Chỗ đó đã khỏi rồi, trên bề mặt da thậm chí không còn sẹo, nhưng bên trong, cái xương sườn gần tim nhất lại mang một vết thương vĩnh viễn không thể chữa lành.
Đó là vết thương anh lưu lại vì yêu cô.
Cho nên vết thương đó sẽ tồn tại trong cơ thể anh cả đời, cô vĩnh viễn sẽ không nhìn thấy, nhưng giờ phút này cô lại chủ động hỏi anh đã khỏi chưa.
Lục Tẫn im lặng rất lâu, cuối cùng dưới ánh mắt trong veo của cô, khẽ khép mi mắt, lắc đầu.
"Khỏi rồi."
Từ Dĩ Dạng thấy anh lắc đầu lại nói khỏi rồi, không hiểu là đã khỏi hay chưa khỏi: "Nói rõ ràng đi."
Anh nâng tay cô đặt lên vị trí trước ngực mình, sâu thẳm nhìn cô: "Muốn biết thì tự mình xem."
Từ Dĩ Dạng rút tay lại, đi vào bên trong.
Anh đi theo phía sau.
Hai người ngồi trên sofa, cô nhìn điện thoại, anh nhìn cô.
Qua một lúc lâu, Từ Dĩ Dạng dường như không chịu nổi ánh mắt nhìn chằm chằm của anh, ngẩng đầu lên, định mở miệng nói thì lại bị anh giữ chặt gáy ấn về phía trước.
Môi kề môi, gần như trong khoảnh khắc đó eo cô liền mềm nhũn, hai tay chống lên lồng ngực đang đập dữ dội của anh.
Nhiệt độ và tốc độ nhịp đập nơi ngực anh dường như cũng xuyên qua lòng bàn tay, truyền vào cơ thể cô, vào lồng ngực cô.
Cô bất chợt bị Lục Tẫn đè ngược xuống sofa, đôi tay mạnh mẽ ôm chặt lấy eo cô, lòng bàn tay nóng rực áp sát nơi thắt lưng sau.
Nóng đến mức cô không thở nổi, ngay cả trong không khí dường như cũng là luồng khí ẩm ướt nóng hầm, thậm chí còn có hương vị tắm rửa trên cơ thể của nhau.
Trong cơn mơ hồ, cô chợt nghĩ đến lần đầu tiên hai người làm, so với cảnh tượng hiện tại cũng không khác là bao.
Lục Tẫn hôn dữ dội, như một con dã thú đói khát từ lâu đang nhào tới cắn xé, không chỉ môi cô tê rần, ngay cả gốc lưỡi cũng bị mút đến đau, cơ thể càng không thể dồn nổi chút sức lực nào, mềm nhũn ngửa đầu chịu đựng nụ hôn của anh.
Anh vừa bóp chặt cằm cô điên cuồng quấn quýt môi lưỡi, vừa dùng một tay cởi bỏ áo trên người, để lộ thân thể trắng ngần trần trụi.
Cho đến khi trong phòng bỗng nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại.
Từ Dĩ Dạng như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, đẩy Lục Tẫn đang đè xuống ra: "Điện thoại reo rồi."
Anh oán thán liếc cô một cái, lại mơ hồ cắn lấy môi cô: "Chúng ta đang rất bận, không nghe."
"Không được, nhỡ đâu là chuyện của công ty." Cô kiên quyết đẩy anh.
Mặt anh bị đẩy sang một bên, lười biếng quyến dụ nhìn cô: "Chuyện của công ty cũng phải phân trước sau, anh đến trước, phải để anh xong rồi mới đến lượt công ty."
Từ Dĩ Dạng đối với sự lý lẽ ngang ngược của anh cảm thấy vô lực, không chút do dự đẩy anh ra.
Lục Tẫn ngã xuống sofa, tứ chi thon dài lười nhác buông lỏng, u ám nhìn bóng lưng cô, thờ ơ nghĩ có lẽ là anh không còn trẻ như trước, nên mới không còn sức hấp dẫn với cô nữa.
Người đàn ông vừa ngoài hai mươi thì làm sao mới có thể bền lâu hơn, càng khiến vợ mê mẩn không thể dứt bỏ...
Bên kia, Từ Dĩ Dạng không ngờ đầu óc không bình thường của anh lại nghĩ thành như vậy, ngồi ở mép giường cầm lấy điện thoại lướt qua nút nhận, nghe thấy giọng nói quen thuộc bên trong mới phản ứng kịp.
Đây không phải điện thoại của cô, điện thoại của cô đang ở trong túi.
Đây là của Lục Tẫn.
Cuộc gọi đến là một dãy số quốc tế xa lạ, cô liếc nhìn, do dự không biết có nên mang ra cho Lục Tẫn hay không, thì trong phòng đột nhiên có người bước ra.
"Chị ơi."
Từ Dĩ Dạng ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt anh rơi xuống bàn tay mình, lập tức chứng minh trong sạch: "Tôi chưa nghe."
Lục Tẫn bước lên đứng trước mặt cô, đưa tay lướt qua nút nhận cuộc gọi, hàng mi dài khẽ nâng, trong tròng mắt đen tuyền chứa đầy tình ý triền miên: "Chị có thể nghe."
Câu nói này vừa khéo lọt vào đầu dây bên kia, ngừng lại một giây, dứt khoát cúp máy.
Anh dựa quá gần, Từ Dĩ Dạng ngượng ngùng quay mặt đi: "Cậu không định nghe."
"Anh biết." Chóp mũi hơi lạnh của anh điểm nhẹ lướt qua bên má cô, khóe môi bẩm sinh hơi cong khẽ ngậm lấy nụ cười: "Là anh không muốn cơ hội khó khăn lắm mới có được lại bị quấy rầy, để anh đừng lãng phí thời gian của chúng ta."
Hiện tại anh rất bận, bận làm kẻ trên.
"Chị, tiếp theo đừng bận tâm chuyện khác nữa, chúng ta không thể lãng phí thời gian." Anh ngẩng cằm, khẽ ngậm lấy vành tai đỏ hồng của cô, cắn mút trong môi: "Cho anh một cơ hội."
Cơ... cơ hội gì?
Cô run rẩy tê dại.
"Một cơ hội... hẹn hò, anh sẽ làm thật tốt." Giọng anh rất thấp, vừa khéo truyền vào tai cô.
Mà Từ Dĩ Dạng toàn thân vô lực bị anh ôm trong ngực, được hôn theo cách đầy trêu đùa khiến đầu óc choáng váng, theo bản năng gật đầu: "Ừm."
Lục Tẫn nghe xong thì như lo sợ câu tiếp theo của cô sẽ là chuyện khác, liền chặn lấy môi cô.
"Ưm, chậm một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=98]

Cô sắp không thở nổi nữa rồi.
Thật ra anh không cần lo, lúc mở cửa ra cô đã nghĩ đến rồi.
Cô không ghét Lục Tẫn, có thể thử hẹn hò với anh.
Đôi môi quấn quýt rất lâu cuối cùng tách ra, kéo theo tơ dính trong suốt, anh cúi đầu l/i/ế/m đi, rồi lại kề sát bên tai cô khẽ mở miệng: "Chị, mở mắt ra nhìn anh."
Từ Dĩ Dạng có chút lấy lại tinh thần, hàng mi cong run rẩy, trong đáy mắt toàn là mơ hồ.
Anh ngồi dậy, nửa thân trên không mặc áo đặc biệt đẹp.
Không chỉ là làn da trắng nõn ẩn hồng, từng khối cơ bụng đều vừa vặn, không quá cường tráng, cũng không gầy gò, tỉ lệ eo hông hoàn mỹ cùng những đường gân xanh lan từ bụng lên đều đẹp đến mức khiến người ta không dời nổi mắt.
Từ Dĩ Dạng không biết anh muốn mình nhìn cái gì, đầu óc choáng váng, cho đến khi thấy anh nâng tay cô đặt lên xương sườn.
"Nơi này trước kia có vết sẹo, nhưng bây giờ anh đã chữa lại xong rồi, sẽ không ảnh hưởng đến cái cơ thể này." Anh nói.
Nhưng Từ Dĩ Dạng chẳng nghe lọt chữ nào, ánh mắt chỉ dính theo tay anh ở một chỗ khác.
Ngực anh thật lớn, mà không chỉ lớn mà còn trắng.
Cũng nhô lên rất đẹp.
Sao lại có màu sắc của người mà có thể hồng đến mức mờ ám thế này.
Nếu như bóp một cái, hoặc cắn một cái.
Nghĩ vậy, cô chống một tay ngồi dậy, trực tiếp cúi xuống cắn.
Bất ngờ nghe thấy anh rên khẽ một tiếng, bàn tay phải đột nhiên đặt lên má cô, đuôi giọng mang theo chút hơi thở gấp: "Buông ra."
Từ Dĩ Dạng ngẩng mắt lên, đôi con ngươi màu nâu hạt dẻ dường như có sự hiếu kỳ, giữa kẽ răng vẫn chưa buông ra.
Trên mặt anh nhanh chóng nhuộm đỏ, thân thể cũng run rẩy dữ dội, âm thanh rên khẽ từ cổ họng lại càng thêm gợi cảm, quấn quýt đến mức khiến người ta nghe không rõ rốt cuộc anh thấy khó chịu hay là thấy thoải mái.
Thật... d/â/m đãng.
Từ Dĩ Dạng buông răng ra, muốn ngẩng đầu, lại bị anh dùng cổ tay đè sau gáy.
Thân trên còn chưa kịp nâng lên đã lại dán xuống.
Ngón tay anh vuốt trên đôi môi đỏ mọng của cô, ánh mắt rũ xuống nhìn cô u uất, như thể giây tiếp theo sẽ bất ngờ lao tới xé cắn cô.
Ánh mắt xâm lược nguy hiểm khiến Từ Dĩ Dạng muốn rụt lại, thân thể trượt xuống một chút, cho đến khi mơ hồ ngồi vào chỗ bất thường mới không dám động.
"Chị sao lại không cọ nữa rồi?" Anh hơi nhướng mày mỉm cười, chân phải nửa co chống lại động tác tiếp tục trượt xuống của cô, buộc cô duy trì tư thế không bình thường này.
Từ Dĩ Dạng bây giờ nào còn dám loạn động, bị cấn đến khó chịu.
Ai biết chỉ cắn một cái, mút một cái mà anh lại thành ra thế này, rõ ràng tối qua đã làm lâu như vậy rồi.
Ánh mắt Lục Tẫn lướt qua gò má trắng mịn ửng hồng của cô, từng tấc rơi xuống cổ áo hé mở vì tư thế bị đè ép.
Hoàn chỉnh thì đẹp đến mức nào, anh vẫn luôn ghi nhớ trong đầu.
Yết hầu Lục Tẫn khẽ lăn, giọng nói trầm thấp khàn đục: "Sáng nay chị có phải đi tiệm thuốc không?"
Trong đôi mắt trong trẻo của Từ Dĩ Dạng thoáng qua một tia kinh ngạc, hé môi muốn hỏi anh làm sao biết được.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thân thể cô đột nhiên xoay hướng lưng tựa vào gối, hai bên vai chống xuống bởi một đôi cánh tay cường tráng làn da trắng lạnh.
Anh từ trên cao cúi xuống bao phủ, mái tóc ngắn lòa xòa trước trán rũ xuống, che đi hàng mi dài lười biếng khép lại, dùng chênh lệch thể hình mà hoàn toàn bao trùm lấy cô.
"Thuốc tránh thai khẩn cấp không thể uống nhiều được."
Bây giờ thì biết cô không thể uống, lúc tối qua không dùng mà dụ dỗ cô thì sao lại không nói.
Từ Dĩ Dạng trừng mắt nhìn anh.
Anh lộ ra vẻ áy náy, nhưng một bên lại dùng đầu gối đơn phương tách mở gối cô, vừa nói với cô: "Chị, lần sau anh sẽ chú ý, sau khi chị đi anh đã mua rất nhiều bỏ trong tủ rồi."
Cái gì mà rất nhiều.
Cô nhìn anh cúi xuống cắn lấy khuy áo ở cổ áo mình, cuối cùng cũng biết anh nói có ý gì.
"Lục Tẫn!"
Cổ áo chợt lạnh, cô vội vàng đưa hai tay ôm trước ngực.
"Đừng che." Cằm anh khẽ ép xuống, môi in dấu trên cổ tay cô, giọng khàn khàn như vương theo một chút lười biếng mang d/ụ/c ý nhàn nhạt: "Buông tay xuống, anh sẽ không làm gì cả, chỉ là cũng muốn giúp chị."
"Vừa nãy, chị làm anh rất thoải mái, anh muốn làm chị cũng cảm nhận được điều đó."
"Buông tay xuống..."
Từng câu từng câu chứa đầy giọng điệu dụ dỗ không ngừng truyền đến, mà gương mặt kia lại tốt đến mức quá đỗi ưu việt, thoạt nhìn thì lạnh nhạt cao cao tại thượng, vậy mà lại thốt ra những lời d/â/m đãng cực kỳ đối nghịch.
Từ Dĩ Dạng đưa ánh mắt rơi trên gương mặt môi đỏ răng trắng của anh, không rõ là lúc nào bị dụ dỗ mà đã buông tay ra, trong mắt toàn là dáng vẻ anh ngậm lấy từng chiếc khuy mà dùng lưỡi mở ra.
Bởi vì trước khi ra ngoài cô mặc một chiếc váy sơ mi, chỉ cần cắn mở khuy là có thể cởi xuống tạo thuận tiện cho anh.
Mà anh thì như thể cố ý, mỗi lần mở ra một chiếc, còn sẽ hất mí mắt lên, dùng đôi mắt đọng ẩm nhìn chằm chằm vào cô.
Như yêu quái dưới đáy biển sâu.
Vừa d/â/m đãng vừa dơ bẩn.
Từ Dĩ Dạng nuốt một cái nơi cổ họng, ánh mắt không kiềm được mà đi theo hành động của anh, nhìn thấy cánh tay chống bên vai mình luồn ra sau lưng, một tay thuần thục cởi hàng khuy.
Như ánh trăng bạc trắng.
Anh mê luyến ngắm nhìn, hai tay nâng lên, gương mặt tuấn mỹ vùi xuống, chóp mũi chìm sâu, không kìm được thì thầm: "Thơm quá."
Từ Dĩ Dạng nghe vậy, khuôn mặt lập tức nóng bừng, một tay nắm lấy chiếc gối bên tai, tay phải chống lên đỉnh đầu anh mà đẩy.
"Buông... buông ra."
Không chỉ là hoàn toàn không có chút sức lực nào, mà giọng nói cũng mềm đến kỳ lạ, không giống như là cự tuyệt.
Anh dùng đầu đẩy nhẹ vào lòng bàn tay cô, nhận ra cô giống như bị kinh sợ mà rút tay lại, không nhịn được bật cười.
"Thật đáng yêu." Anh không ngẩng đầu, lưu luyến cọ vài cái, rồi nghiêng mặt, hé môi đưa ra đầu lưỡi đỏ thẫm.
"Ưm..." Đôi mắt Từ Dĩ Dạng thoáng chốc phủ hơi sương, ánh nhìn mềm mại đến mức khó tin.
Anh nghe thấy âm thanh ấy, liền dùng thêm sức khéo léo.
Cô dường như ngay cả đến xương cốt cũng đều mềm nhũn, không thở nổi, đặc biệt là cái tiếng "chậc" do môi lưỡi anh phát ra, giống hệt một kẻ trụy lạc bị d/ụ/c vọng cuốn lấy.
Giữa ban ngày ban mặt nhìn thấy một cảnh như vậy, trong lòng Từ Dĩ Dạng ngoài sự xấu hổ ra, còn dấy lên một cảm xúc không thể nói thành lời.
Xưa nay anh phục vụ cô rất chu đáo, chu đáo đến mức cô hoàn toàn quên mất ban đầu anh nói chỉ hôn một lúc, về sau khi bị anh trêu chọc đến mức ý thức mơ hồ, thì từ đầu giường lấy ra một hộp bao cao su còn chưa khui đeo vào.
Như đã nói trước đó, không thể lãng phí được.
Anh quá yêu thích việc tiếp xúc da thịt với cô, gần như yêu đến phát cuồng.
Trong lúc tình đến chỗ sâu đậm, anh ôm lấy Từ Dĩ Dạng đang tràn đầy sắc d/ụ/c ửng đỏ khắp gương mặt, cọ xát bên tai cô.
"Chị, anh là ai của chị? Nói đúng thì sẽ có thưởng."
Lúc ấy trong đầu cô toàn là cảm giác mập mờ anh muốn vào mà chưa vào, đầu óc rối loạn một mảnh, nghe thấy xưng hô thì theo bản năng liền buột miệng: "Em trai."
Anh khựng lại một thoáng, sau đó cúi xuống mạnh mẽ cắn lấy vành tai cô: "Từ Dĩ Dạng, chỉ được sai thêm một lần nữa thôi."
Từ Dĩ Dạng oán trách mở mắt, giận dỗi lườm anh.
Trách cô cái gì chứ? Là anh tự mình phát tình, cứ khăng khăng phải gọi cô là chị gái.
Đặc biệt là trên giường, mỗi lần đều gọi như thể uống thuốc hưng phấn, cô gọi một tiếng, anh còn không hài lòng.
"Chị, ba năm trước chúng ta đã đính hôn rồi. Tính ra, anh là vị hôn phu của chị, chị nên gọi anh là gì?" Anh buông răng ra, khao khát l/i/ế/m nơi khóe môi cô, muốn nhân lúc cô không tỉnh táo mà dỗ dành cho được câu trả lời chưa từng có.
Từ Dĩ Dạng vốn định giả vờ như không nghe thấy, nhưng anh bỗng nhiên động tác, tiếng nấc nghẹn liền mắc kẹt trong cổ họng, lên không được xuống cũng chẳng xong, còn chưa kịp hoàn hồn, cả người đã bắt đầu rung lắc điên cuồng.
Dù có khỏe mạnh cường tráng thế nào cũng chịu không nổi tần suất cao như vậy, cô thật sự nhịn không được mà lộn xộn gọi tên anh.
Anh một lần cũng không dừng lại.
Nửa người cô đều rơi ra ngoài mép giường, mới mơ mơ hồ hồ kêu lên một tiếng xưng hô mà anh muốn nghe.
Khoảnh khắc đó, trên gương mặt đỏ bừng của anh nở một nụ cười lộng lẫy, dịu dàng kéo thân thể cô đang lơ lửng bên mép giường đặt lên gối, vừa hôn đôi môi hơi hé mở của cô, vừa dính chặt đáp lại.
"Từ Dĩ Dạng."
"Chị, anh yêu chị nhiều lắm."
Yêu đến mức anh muốn khắc lên cả thân thể và linh hồn bốn chữ "chỉ thuộc về Từ Dĩ Dạng", anh là của cô, từ lúc sinh ra cho đến c/h/ế/t đi, từ đầu đến cuối đều trọn vẹn thuộc về cô.

Bình Luận

0 Thảo luận