Từ Dĩ Dạng leo lên giường, tắt đèn ngủ đầu giường, trong bóng tối mở mắt trừng trừng mà chẳng có chút buồn ngủ nào.
Không hiểu sao, cô lại chợt nhớ đến cảnh lần đầu tiên gặp Lục Tẫn.
Hình như... khi đó chính là Lục Tẫn chủ động nhìn thẳng vào mắt cô trước.
Có lẽ là nghĩ nhiều quá, cả đêm ấy Từ Dĩ Dạng đều ngủ rất chập chờn, liên tục mơ, mơ thấy cảnh lần đầu gặp Lục Tẫn.
Khi ấy thiếu niên đứng ở cổng trường cấp ba, mặc đồng phục màu xanh đậm có phù hiệu nơi ngực, tóc đen rối bời, giữa đám đông lại nhìn thẳng về phía cô người đang ngồi trên tảng đá tròn.
Dường như cậu đã cười.
Như thể đã mong chờ từ lâu, cuối cùng cô cũng chủ động đến rồi.
-
Giấc mơ đêm qua hư ảo mông lung, diễm lệ mà quỷ dị, nên suýt nữa Từ Dĩ Dạng đã đi học muộn buổi sáng.
Cô vội vàng rời giường rửa mặt rồi chạy đến lớp, nhưng chẳng có tâm trí học hành, hễ mở mắt nhắm mắt, tất cả đều là Lục Tẫn.
Cố gắng chịu đựng đến tiết cuối cùng, tan học đi ra khỏi giảng đường.
Ánh nắng ấm áp chiếu xuống lẽ ra phải ấm, nhưng trên người cô lại lạnh lẽo khó hiểu.
Bởi vì cô nhìn thấy không xa, thiếu niên mặc áo khoác gió mỏng màu đen, lười biếng ngồi trên băng ghế dài chờ người.
Giữa dòng người tấp nập, cậu ngẩng đầu, ánh mắt dễ dàng khóa chặt lấy cô.
Khoảnh khắc đối diện ấy, ánh mặt trời xuyên qua tán cây chiếu xuống gương mặt trắng nhợt như ảo ảnh của cậu, đến cả nắng chói mắt cũng trở nên dịu dàng.
Cảnh tượng này quỷ dị trùng khớp với giấc mơ suốt đêm qua, giống hệt lần gặp đầu tiên, chỉ khác là lần này cô bước ra từ trong, còn cậu ở ngoài đợi.
Lẽ nào Lục Tẫn đã sớm quen biết cô? Trước cả lần gặp đầu tiên ấy?
Ý nghĩ này bất ngờ nảy lên, khiến chính cô cũng thấy nực cười.
Lục Tẫn trước đây luôn ở nước ngoài, mãi cấp ba mới chuyển trường về, chỉ học chừng một hai tháng, sao có thể quen biết cô.
Nếu không phải vì Lục Lan muốn cưới bố cô, thì cô và Lục Tẫn thậm chí chẳng bao giờ quen nhau.
Từ Dĩ Dạng liếc nhìn thiếu niên đang hứng chịu bao ánh mắt dõi theo, rồi cúi đầu rẽ sang đường khác.
Dưới tán long não, Liên Dung cũng thấy bóng lưng quay đi kia, ngạc nhiên liếc nhìn thiếu niên bên cạnh đang cúi đầu nhắn tin, không khỏi hỏi: "Cậu đã làm gì? Chị cậu giờ cứ nhìn thấy là tránh."
Lục Tẫn lười để ý đến vẻ hả hê ác ý của cậu ta, nhắn xong tin liền kéo khóa áo lên tận cằm, che đôi môi đỏ ửng, đứng dậy bỏ đi.
Liên Dung gọi với: "Đi đâu thế?"
"Không đi nữa, cậu tự đi đi." Lục Tẫn không ngoái đầu, sải chân dài rời khỏi.
Liên Dung tính tình tốt, khẽ "chậc" một tiếng, nhìn bóng lưng cậu nhỏ giọng oán trách: "Tính chó má, bảo sao người ta chẳng thèm để ý."
Từ Dĩ Dạng không muốn chạm mặt Lục Tẫn, nên vòng đường Ngọc Lâm đi.
Quả nhiên đi chưa bao xa, liền nhận được tin nhắn từ cậu.
[lu: Chị, quay đầu lại.]
Nhìn thấy tin nhắn, Từ Dĩ Dạng quay đầu, vừa khéo đối diện thiếu niên chậm rãi đi theo phía sau, cậu mỉm cười khẽ, đôi môi mỏng đỏ hé mở.
Từ Dĩ Dạng nhìn ra được khẩu hình cậu nói gì.
"Đợi anh."
Bởi khí chất và dung mạo quá mức xuất sắc, không ít người lén dõi theo cậu, thấy cậu đang nhìn một hướng như nói chuyện cùng ai, liền nhìn theo.
Từ Dĩ Dạng vội quay đầu đi, tức giận cắn môi.
Cậu cố tình.
Để không bị cậu bám theo, cô đành miễn cưỡng nhẫn nại gửi tin nhắn, nói mình đã hẹn người khác ra ngoài.
Cậu trả lời rất nhanh, chỉ có một chữ "Ừ", thoạt nhìn dường như chẳng mấy bận tâm.
Ngay sau đó lại bổ sung thêm một câu:
[lu: Hẹn với ai, anh đi cùng, anh sẽ không lại gần, chỉ đứng quanh thôi.]
Y như chó dại, đuổi mãi không đi.
Từ Dĩ Dạng cũng không biết vẻ mặt cậu sau câu chữ ấy là gì, nên không trả lời nữa, ôm sách định quay về ký túc.
Thiếu niên phía sau quả thật không đi theo nữa, nhưng khi cô sắp đến ký túc thì một chiếc xe màu trắng dừng lại bên cạnh, cửa kính hạ xuống để lộ gương mặt ôn nhu như ngọc của Kinh Tộ Nguyên.
"Tiểu Dạng."
Từ Dĩ Dạng nhìn thấy cậu ta, bàn tay ôm sách hơi khựng lại.
Cậu ta nói: "Anh muốn tìm em nói chuyện."
-
Trong quán cà phê vang lên giai điệu dịu dàng mơ hồ, vài tia nắng ấm từ khung cửa sổ chiếu vào, rọi trên người tạo nên cơn buồn ngủ mơ màng.
Nhân viên phục vụ mang cà phê pha sẵn đặt trước mặt.
"Cảm ơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=65]
Kinh Tộ Nguyên cởi áo khoác, lễ phép cảm ơn.
Điện thoại của Từ Dĩ Dạng vang "ting", mở ra thì thấy là tin nhắn Lục Tẫn gửi.
Hỏi cô có nhớ cậu không.
Màn hình toàn là tin nhắn, chẳng biết bao nhiêu tin, lướt mãi không tới đầu, tin nhắn gần nhất cách ba phút trước, từ khi cô bước vào quán thì dừng hẳn.
Như trò nghịch ngợm lúc rảnh rỗi.
Từ Dĩ Dạng quay đầu nhìn ra sau, trong lòng thoáng qua cảm giác kỳ quái.
Luôn thấy... như có ánh mắt nào đang nhìn chằm chằm.
Nhưng vị trí Kinh Tộ Nguyên chọn lại vừa hay ở góc rất yên tĩnh, xung quanh có kiến trúc và trang trí che chắn, sau lưng gần như chẳng thấy bóng người, cảm giác bị dòm ngó hẳn chỉ là ảo giác.
Kinh Tộ Nguyên nhìn thiếu nữ đối diện, hỏi: "Sau đó sao em không đến nữa?"
Cậu ta vốn định hôm xuất viện sẽ tỏ tình, kết quả là đến lúc ấy cô lại chẳng đến.
Không những vậy, thậm chí cậu ta còn chẳng liên lạc được với cô.
Khi ấy lo lắng cô gặp chuyện, liên hệ đến ba cô thì chỉ nhận được tin là không sao.
Mãi đến khai giảng, cậu ta mới thấy cô, thấy cô trong xe bị người ta ghì lấy hôn rất lâu.
Từ Dĩ Dạng quay đầu dùng muỗng khuấy rối hình vẽ trên cà phê, gương mặt trắng nõn hiện lên nét áy náy: "Xin lỗi, tôi quên mất."
Thực ra là từ hôm đó trở đi, Lục Tẫn không cho phép cô trả lời tin nhắn của cậu ta, luôn coi Kinh Tộ Nguyên là tình địch tiềm tàng.
Kinh Tộ Nguyên khựng một chút, không hỏi thêm đổi đề tài: "Hôm qua anh thấy em với Lục Tẫn."
Từ Dĩ Dạng toàn thân căng cứng, vội ngẩng đầu nhìn, cổ họng khô khốc: "Khi nào?"
Kinh Tộ Nguyên: "Ở cổng trường, anh thấy em bước xuống từ xe cậu ta."
Vừa dứt lời, gương mặt căng thẳng của Từ Dĩ Dạng chợt dịu xuống, dùng muỗng khuấy cà phê.
Cô suýt tưởng Kinh Tộ Nguyên nhìn thấy cảnh cô với Lục Tẫn... may mà không phải.
Nhưng nghe nhắc đến Lục Tẫn, cô lại nghĩ đến giấc mơ đêm qua.
Từ Dĩ Dạng nói: "Kinh Tộ Nguyên, tôi muốn nhờ anh giúp một chuyện."
"Em nói đi." Cậu ta gật đầu ôn hòa.
"Lục Tẫn." Từ Dĩ Dạng do dự: "Tôi không cần thông tin riêng tư của cậu ta, chỉ muốn biết ngoài chuyện chuyển trường về học, trước đó có từng quay về không."
Khoảng thời gian này cô luôn nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy mọi chuyện quá trùng hợp.
Lục Lan là người thị trấn Hà Xuyên, lớn lên ở đó, từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã với ba cô, học chung từ tiểu học đến hết cấp ba thì Lục Lan rời thị trấn, sau này Lạc Lâm mới biết bà ta ra nước ngoài, nhiều năm qua vẫn sống ở nước ngoài.
Những điều này cô biết, nhưng chỉ giới hạn ở đó, còn lại thì không hề rõ, ngay cả ba cũng không nắm, nên mới muốn tìm hiểu.
Kinh Tộ Nguyên trầm ngâm, trả lời: "Anh nhớ em từng nói Lục Tẫn là cấp ba mới theo mẹ trở về, trước đó luôn sống ở nước M, vừa hay anh sắp mở văn phòng ở M, chắc có thể tra được, chỉ là có lẽ sẽ hơi lâu."
"Cảm ơn anh." Cô cúi mắt, vô thức khuấy muỗng.
Kinh Tộ Nguyên nhìn sắc mặt cô, đại khái hiểu có lẽ là bị Lục Tẫn quấn lấy rồi.
Thực ra ngay lần đầu thấy Lục Tẫn, cậu ta đã cảm giác ánh mắt thiếu niên kia không bình thường, không chỉ bởi cậu là em trai Từ Dĩ Dạng, mà còn bởi dung mạo cùng năng lực của cậu, cậu ta cũng từng nghe nói, từ miệng Vân Giai Di đã nhắc không ít lần.
Tay cầm cà phê khẽ run, chất lỏng nâu đổ xuống áo.
Từ Dĩ Dạng thấy vậy liền rút vài tờ giấy đưa cậu ta: "Không sao chứ?"
"Không sao."
Kinh Tộ Nguyên lau vết cà phê, buột miệng hỏi: "Em thích cậu ta sao?"
Từ Dĩ Dạng lắc đầu: "Không thích."
Quả thật cô không thích, lúc đầu là chán ghét, nhưng cũng chỉ dựa trên hiểu lầm rằng Lục Lan muốn chiếm đoạt đồ của mẹ, thậm chí còn nghi ngờ cái c/h/ế/t của mẹ có liên quan. Còn bây giờ, với Lục Tẫn, cô không có cảm xúc gì.
Nghe cô nói không thích, Kinh Tộ Nguyên thở phào, lại hỏi: "À, còn thực tập, em định đi đâu?"
Từ Dĩ Dạng nghĩ một chút, lắc đầu: "Tạm thời chưa nghĩ ra."
"Nếu chưa có thì thật ra anh quen người ở Phạn Tân Xã, có thể giới thiệu cho em." Kinh Tộ Nguyên nói: "Đừng vội từ chối, trước đó cậu ấy nhờ anh tìm người, nói muốn thực tập sinh, vốn dĩ anh định giới thiệu Giai Di, nhưng Giai Di mới năm nhất, lại sắp phải ra nước ngoài một thời gian, nên anh nghĩ đến em. Chỉ là giới thiệu thôi, còn phỏng vấn hay chọn lựa thì hoàn toàn do em và bạn anh quyết định, anh sẽ không can thiệp."
Cậu ta biết cô không thích được giúp đỡ, nên rất có chừng mực, chỉ đưa ra một con đường, không nhúng tay.
Từ Dĩ Dạng nghe cậu ta nói sẽ ra nước ngoài một thời gian, liền hỏi: "Ở đâu, làm gì chính?"
"Milana, làm tin tức ngoại thương quốc tế." Kinh Tộ Nguyên đưa danh thiếp: "Nếu hứng thú thì có thể liên hệ, trên web chính thức cũng có thông tin tuyển dụng. Vừa hay anh cũng ở Milana, nếu em đi thì anh cũng không còn đơn độc nữa."
Từ Dĩ Dạng không từ chối lòng tốt, nghiêm túc nhận lấy: "Cảm ơn, tôi sẽ cân nhắc."
Ba hiện vẫn còn trong bệnh viện, cô định đợi mọi chuyện lắng xuống mới tính.
"Không cần cảm ơn." Kinh Tộ Nguyên đùa: "Anh cũng có tư tâm, là muốn kéo thêm một người cùng đi với anh bên đó."
"Ừ." Từ Dĩ Dạng mỉm cười, ngừng một chút rồi nói: "Chuyện này tạm thời đừng nói với người khác."
Milana, ở bên châu Âu.
Kinh Tộ Nguyên gật đầu: "Anh biết, ngay cả Giai Di anh cũng chưa nói."
Từ Dĩ Dạng ngạc nhiên nhìn chàng trai trước mặt.
Biết cậu ta tinh tế, chừa đường lui, nhìn ra nỗi bận tâm của cô mà không gặng hỏi, chỉ trực tiếp đặt lựa chọn trước mặt để cô tự quyết.
Cậu ta dường như quá tốt với cô.
Quán cà phê yên tĩnh vang nhạc dịu lòng, một bàn tay đặt lên đầu cô trấn an, sự mập mờ vô thanh từ đỉnh đầu thấm dần vào da thịt, tim cô vô thức hụt một nhịp.
Từ Dĩ Dạng nhanh chóng hoàn hồn, mượn cớ uống cà phê cúi đầu né tránh, khẽ "ừm" một tiếng.
Bàn tay ấm áp rút về, trong lòng Kinh Tộ Nguyên thoáng mất mát, thấy cô cúi chiếc cổ mảnh mai, biết gấp gáp cũng không được.
"À đúng rồi, bánh mousse của quán này cũng ngon lắm, trước đây Giai Di hay nhắc, em nếm thử xem có hợp không." Cậu ta đẩy chiếc bánh mousse chocolate tinh xảo đến trước mặt cô, giọng ôn tồn, như thể chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra.
Từ Dĩ Dạng thấy giọng điệu cậu ta bình thường, liền cầm nĩa nếm thử.
Hương vị ngoài dự đoán lại rất ngon.
Kinh Tộ Nguyên thấy chân mày cô giãn ra, không kìm được hỏi: "Ngon chứ?"
Từ Dĩ Dạng gật cằm, khen: "Ừ, ngon lắm! Rất mịn, ngọt mà không ngấy, có vị giống kem lạnh."
Kinh Tộ Nguyên mỉm cười: "Nếu thích, lần sau chúng ta lại đến."
Cậu ta mong có lần sau, nên luôn muốn dành điều tốt nhất cho cô.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận