Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 18  ·  27.8%
Chỉ giao đồ ăn cho nam thần
Chương 5
23/04/2025 21:50· 2,622 từ

Trong một căn hộ thuộc dân cư Quảng Trường Trung Tâm Phố, người quản lý tiếng trong giới giải - Trác Hạo - đang nhẫn khuyên nhủ nghệ chủ lực dưới trướng mình. “Anh này, cậu không thể năng lên một chút được sao?” ta đang đứng ở cửa phòng việc, còn vị nghệ sĩ chủ thì đang ngồi trước máy tính, một tay phím, một tay cầm lách tách không ngừng, hoàn phớt lờ Trác Hạo. “Được Anh ta bất đắc tiếp tục khuyên: “Cho cậu có thể tạm bợ cho cũng phải nghĩ cho Ba Đốn Cậu nỡ lòng nào mỗi ngày đều phải ăn ăn chó đóng gói sao?” Vừa nói, anh ta vừa tay vuốt ve tai con chăn cừu Đức trưởng thành đang bên cạnh. “Chó nhà người ta ăn được thức ăn đóng Ba Đốn chắc chắn thể.” Nhắc đến chú chó của mình, người đàn ông trai đang chơi game máy tính cuối cùng không giả vờ không nghe thấy Thế nhưng, câu trả lời so với việc không trả cũng chẳng biết cái nào người ta tức hơn. Hạo giơ hai tay làm động tác “đầu hàng”, nói: dù sao thì đó cũng là của cậu mà.” Anh ta trợn một cái, tiếp tục. “Lão La, cậu thật sự định cứ sống loa thế này mấy ngày tới cậu không muốn khỏi nhà, anh cũng có đi siêu thị giúp mua ít thực phẩm lấp đầy tủ lạnh nhà cậu.” Hạo cảm thấy rất mỏi. Thật ra, La Dữ Tông phải là nghệ sĩ khó lý. Anh vừa có tài năng, ngoại hình, những năm đây đã giúp anh kiếm được bộn tiền. Nhưng… Trác vẫn muốn thể hiện mình hẳn là một tư hút máu lạnh lùng. Anh chỉ hy vọng, trong thời gian mình buộc phải mặt, cuộc sống nghỉ ngơi của sĩ chủ lực này nhất cũng không đến quá cẩu thả. Ít thì cũng đừng mỗi ngày ru trong nhà, sống qua ngày bằng gói. Đúng vậy, là một ảnh hai lần đoạt giải, Dữ Tông không chỉ điển trai còn diễn xuất đỉnh nhưng trong mắt người quản lý Hạo, anh chỉ có khuyết điểm duy nhất - chính một “trạch nam”! “Anh đi ngày?” La Dữ Tông cuối cùng chịu chia sẻ một sự chú ý cho quản lý của mình. liếc Trác Hạo bằng mắt, chỉ một ánh nhìn ấy đủ khiến Trác Hạo cảm như được sủng ái hoảng sợ, cuối cùng anh ta cũng không hoàn triệt để thua trận trước trò điện tử nữa rồi! tháng.” Trác Hạo trả lời, nhưng lại nhận được ánh mắt từ La Dữ Tông, anh dưng cảm thấy hơi chột Thế nhưng anh ta gì mà phải chột dạ chứ! ta đi hưởng tuần trăng cũng đâu phải đi phá hay làm chuyện gì... Huống hồ, kỳ trăng mật này đã lên kế hoạch từ nửa trước rồi, vợ anh đã xin nghỉ từ lâu còn đe dọa rằng, nếu lần Trác Hạo lại không thực hiện hứa, thì cứ chuẩn bị thần ra tòa ly dị đi! việc tuy quan trọng, vợ cũng đâu thể lơ là, không? Dù sao thì kiếm tiền là để cưới vợ con mà thôi. Trác tự nhận mình dù lăn trong giới giải trí, bản chất vẫn là người truyền thống “vợ con, ấm” chính là lý tưởng cả của anh ta. Để giữ vững vợ, mặc dù gần xảy ra không ít chuyện bất ví dụ như trợ nữ của La Dữ Tông nghỉ thai sản để về nhà tâm dưỡng thai, trợ thì có người thân lớn mắc bệnh nặng cần thuật nên cũng xin nghỉ dài về quê chăm sóc. La Dữ Tông không những nhân viên quen thuộc bên chăm lo, Trác Hạo quyết định tạm thời gác lại việc của nghệ sĩ mình, lời hứa ngọt ngào vợ, thực hiện chuyến du trăng mật mà họ đã đợi gần một năm từ sau khi kết hôn. Nói tạm thời không quản, “không quản” nào có dễ như Đối mặt với nghệ át chủ bài trong tay mình, Hạo chẳng khác nào thành bảo mẫu bên cạnh các gia, tiểu thư thời xưa, hận thể từ sáng đến tối không mắt chăm sóc vị tiểu tông này, chỉ sợ chịu chút ấm ức Chuyến du lịch trăng mật lần anh ta sắp xếp trong tháng, tuy chỉ nửa tháng, Trác Hạo vẫn sợ La Tông ngày nào cũng ăn mì cuối cùng biến thành “mì thật. Thế nhưng phản của La Dữ Tông lúc này là: “Anh sắp đi tháng rồi, em còn có thể gì nữa chứ?” Dẫu người đại diện nhà rốt cuộc cũng là xuất phát sự quan tâm dành cho mình, này La Dữ Tông không phải biết, cũng không phải không cảm Anh nhún vai, dù mắt vẫn chặt vào màn hình máy nhưng thái độ đã dịu đi ít: “Được rồi, bánh rán (biệt danh của Trác Hạo), hay anh tìm cho em tiệm đồ ăn ngoài tin cậy đi, để lại số thoại trên bàn ăn nhé... biết mà, em không kén ăn, yêu cầu duy nhất “Đừng để lộ địa nhà của cậu là được.” Trác nhún vai, đã quá quen với La Dữ Tông gọi mình biệt danh “Bánh rán”. “Tôi biết vì sự an toàn của cậu, sẽ thu xếp ổn thỏa.” La Tông chịu gọi đồ ăn Trác Hạo cảm thấy yên tâm nhiều. Nhưng với tư cách là quản lý, anh tất phải đặc biệt chú ý đến riêng tư của nghệ sĩ, thể vì một phần “đồ ngoài” mà làm lộ phận hoặc địa chỉ của La Tông được. Dựa trên cái “lười” La Dữ Tông, người hàng này không chỉ cần đáng tin cậy, không lắm chuyện, tốt nhất là mỗi lần còn có thể tiện tay anh ta mang rác xuống dưới luôn thì càng tốt… dù công ty có sắp người giúp việc theo giờ căn hộ của La Tông, nhưng người đó chỉ một lần mỗi tuần, người giúp đáng tin thực sự khó tìm, người này còn phải vụ cho nhiều nghệ sĩ khác trong công ty, toàn những ngôi sao tầm cỡ trong giải trí, nên dù Dữ Tông là ảnh đế, cũng thể có đặc quyền hơn. Trác Hạo tính kỹ lưỡng rồi nói: “Mai anh đi, tối nay sẽ ghé qua cậu bữa tối. Được rồi, game đi, tôi phải tìm cửa hàng giao ăn đáng tin đã, quấy rầy cậu nữa.” lại xoa đầu Ba Đốn, chú chăn cừu Đức ngoan ngoãn bên chân anh, thấy Trác sắp đi, quay đầu chủ nhân vài lần rồi định tự mình tiễn khách thay nhân đưa tiễn Trác Hạo cửa. Là một người lý, việc có thể dắt nghệ sĩ tầm cỡ như Dữ Tông — cho dù hai đã quen biết từ hàn vi, nhưng có thể giữ mối quan hệ hợp tác tận bây giờ, cũng đủ để minh năng lực làm việc Trác Hạo từ một góc độ Chiều hôm đó, Trác Hạo mang theo bữa trưa phong đến căn hộ của Dữ Tông, và đã tìm được cửa hàng giao đồ ăn tin. Bởi vì cửa đó không có danh thiếp, Trác đành phải viết số điện của họ lên một giấy ghi chú, rồi dán ngay lọ hoa đặt ở giữa bàn “Lão La, số điện thoại của hàng giao đồ ăn tôi dán đây rồi, nhớ là thử quan sát hai ngày đã, xác nhận xem sự đáng tin hay không.” Anh không quên dặn dò. rồi.” Có lẽ do chơi game nửa ngày nên hơi mệt, Dữ Tông đã ngủ một giấc buổi chiều, đến khi Trác mang bữa tối tới thì mới vừa tỉnh. Anh tắm xong trong phòng sinh, lúc này mặc nhà là áo ngắn tay và quần tóc vẫn còn ướt đẫm hơi Cho dù là đàn lại còn là một “trạch nam” hiệu, nhưng ánh mắt của Trác vẫn không khỏi dừng lại người La Dữ Tông giây, rồi mới hơi túng dời đi. “A Tông, cậu đối đừng mặc kiểu ra lấy đồ ăn, biết chưa!” thật sự nghi ngờ, nếu giao đồ ăn đến mà thấy Dữ Tông trong bộ này, liệu có kiềm chế mà lao vào người ta La Dữ Tông liếc nhìn người quản lý của mình vẻ khinh bỉ, đúng lúc Ba Đốn từ tiền sảnh lững bước tới. La Dữ Tông trên sofa, đôi chân thon dài chéo lên nhau. Anh ra cho Ba Đốn nằm dưới chân mình, rồi hai chân lên người nó, thoảng còn để Barton liếm ngón tay mình. “Tôi đương sẽ tự biết chú ý.” lên tiếng trấn an quản lý, rồi liếc mắt về phía bàn ăn, nơi đó bày ít nhất năm hộp lớn nhỏ, cái cao cái thấp, đó có một hộp rõ ràng để đựng canh. “Hôm nay cho ăn một bữa đàng hoàng, đầu từ ngày mai chỉ thể ăn đồ gọi hoặc mì ăn liền thôi đấy.” Hạo vừa bày bát đũa vừa Thật ra bản thân ta cũng không giỏi nấu nướng, độ nấu ăn của và La Dữ Tông như ngang nhau chỉ dừng lại mức biết nấu mì ăn liền. Trác Hạo rất may mắn, ta cưới được một người vợ Hồng Kiệt nấu ăn cực giỏi, bữa cơm mang cho La Dữ Tông mấy hôm chính là tay nghề của Theo lời Hồng Kiệt thì: La Dữ Tông mà tất bật nhiêu năm nay, e đến con trai tương lai, Trác cũng chưa chắc đã tận tận lực đến thế. Hiếm mới có được nửa tháng phép, bữa cơm này như tiệc cảm ơn mình gửi đến La Tông.” Trác Hạo nhanh chóng bày bát đũa, gọi La Dữ ra ăn cơm: “A Tông, lại đi, ăn không hết thì vào tủ lạnh, chắc cũng cho cậu ăn thêm bữa nữa đấy.” La Dữ buông Ba Đốn ra, rút tờ giấy ăn lau sạch đầu tay đầy nước miếng chậm rãi bước tới ngồi bàn ăn, cầm đũa rồi gọi Trác Hạo: “Ăn cùng “Không ăn đâu.” Trác Hạo khoát cười tươi như hoa: tôi còn nấu món nữa, tôi về nhà ăn ấy.” Trác Hạo bộ dạng “kết hôn muôn như thế, đương nhiên khiến con cẩu độc thân như Dữ Tông cảm thấy chướng Anh lộ ra vẻ mặt chịu nổi rồi: “Được rồi, tôi biết mà.” Nói xong anh gắp một sườn, giận dữ nhét vào miệng ngấu nghiến. Thật ra, đối với đề “nghệ sĩ yêu đương” - nhiều công ty giải trí các quản lý khác đều tránh tránh tà Trác Hạo lại chưa đưa ra yêu cầu gì quá khe. Dù sao thì La Tông đi theo con đường lực, không phải đơn thuần thần tượng, fan của anh ngoài “bạn gái hâm mộ” cũng ít người sẵn sàng chúc phúc anh yêu đương. Chỉ là bản La Dữ Tông quá nam" (ở nhà suốt), gái quen biết qua việc cũng không ai khiến rung động, chủ yếu vì anh không động lòng, chứ tỏ ý thích anh thì thật cũng chẳng thiếu. La Dữ vừa ăn, Trác Hạo ở bên không ngừng hỏi han: “Lão La, thấy sườn này thế nào, không? Tay nghề vợ không tệ nhỉ, hề Mấy câu này khiến Dữ Tông càng thấy tổn thương sắc, anh hận không thể tức tìm được người yêu để bị Trác Hạo liên tục “phát lương” mà bản thân lại có gì để “phản đòn”… tạm thời anh cũng có đối tượng nào để triển mối quan hệ, chỉ bực bội, ra vẻ khó đuổi Trác Hạo: “Biết biết rồi, Hồng Kiệt nấu ăn anh mau về đi, chúc hưởng tuần trăng mật vui tôi không tiễn đâu!” Hạo đắc ý lắc lắc đầu, cho rằng mình không phải người đắc ý liền ra nhưng hiếm hoi có một phương hơn được La Dữ thì vẫn thấy khoái chí. anh cũng biết rất rõ: La Tông đâu phải người tìm được bạn gái, anh chịu mở lòng, cô muốn gả cho chắc có thể xếp dài đến tận ngoại rồi. La Dữ Tông liếc chiếc đồng hồ nghệ thuật cách tối giản treo trên tường, như cũng thật sự giờ nên về nhà rồi, giờ này về đến nơi, Hồng Kiệt cũng đã nấu bữa tối, vừa mở là có thể ăn ngay cơm canh ngọt, một trải nghiệm phúc mà anh ta không bỏ lỡ chút nào. Trác Hạo dọn xong đồ đạc, đi cửa, lại không quên đầu dặn dò La Dữ “Đừng quên bỏ xương gặm sạch vào nước đun một lúc rồi mới cho Đốn ăn, trong đó có muối, tốt cho sức khỏe nó đâu.” rồi, tôi biết rồi.” La Tông mất kiên nhẫn lườm cái, ngoài hành lang vang lên cửa đóng lại, người đại diện mồm như bà thím anh cuối cùng cũng rời

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-giao-do-an-cho-nam-than&chuong=5]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận