Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 18  ·  38.9%
Chỉ giao đồ ăn cho nam thần
Chương 7
24/04/2025 20:04· 2,399 từ

Nhà của nam thần ở tòa C, tòa 3 của quảng trường trung tâm phố, được xem nhà có vị trí tốt trong cả khu. Căn hộ nằm tầng 22, không chỉ tầm nhìn lý tưởng mà vị cũng vô cùng thuận lợi. Hơn lỡ như một ngày nào đó thành phố mất điện, thang máy ngưng hoạt động, thì cao tầng 22 này vẫn nằm trong “tầm với”, ta vẫn có thể gượng leo bằng chân được. mà cao hơn nữa thì... thật chịu thua. Cả buổi Trần Kha bận rộn ngơi tay, mãi mới kịp hoàn cơm, món và canh trước giờ trưa. Cô cẩn cho từng món vào cơm giữ nhiệt mới mua, sau xách lên và rời khỏi nhà. sự nghiệp “giao cơm” lần này thời chỉ là… Vì chỉ có khách hàng, và cô cũng có ý định làm việc này lâu dài, Trần Kha không giống như người giao hàng khác mua xe đạp điện gì cả. Nhưng gọi thì lại quá đắt dù hiện tại cô đã có một khoản thu nhập, nhưng cũng thể gọi là dư dả, không tiêu xài phung phí được. Sau suy nghĩ đi suy nghĩ lại, Kha quyết định sau này ngày sẽ đi tàu điện ngầm mang cơm đến cho nam thần. khu cô ở và trung tâm nơi La Dữ Tông cũng không cách nhau quá xa, không cùng tuyến tàu nhưng chỉ cần chuyển tuyến lần là tới, khá lợi. Trưa hôm đó, đường rất suôn sẻ, Trần Kha đến quảng trường trung tâm thành còn chưa tới 1 Cô lại mở ứng dụng ghi trong điện thoại ra, nhận lại một lần số phòng căn hộ của La Tông, rồi mới bước đến cổng dân cư. Không ngờ đến nơi, cô mới phát ra khu này phải có vân mới mở được cổng, đi thì không sao, nhưng không có thẻ ra vào, cũng không thể đi vào bãi đỗ xe dưới hầm. Cô đang đứng lúng ở cổng, thì bác bảo vệ khu đi tới hỏi: “Cô cô đến đây tìm người à? tiếp thị gì Trần Kha khựng lại một chút, túi đựng hộp cơm trong lên, nói: “Cháu giao cơm cho…”. Cô cúi đầu nhìn điện thoại, “Anh La, phòng 2207, 3, khu C của Quảng trường tâm.” Sắc mặt của bảo vệ thoáng hiện lên biểu cảm vi diệu, nhưng nhanh đã trở lại thường. Thế nhưng ánh nhìn Trần Kha lại đầy ngờ Rõ ràng, tuy trong khu trung này có không ít người giàu sống, nhưng La Dữ Tông vẫn một người khá đặc trong số đó. Là fan của La Dữ Tông, Trần đương nhiên biết rõ: trên mạng xuyên có người hâm mộ miệng tuyên bố sẽ đến gần anh ở để chờ trong đó không ít người thật sự hành động. Có người tìm đủ mọi cách để lẻn bên trong khu dân cư, chỉ được nhìn thấy dáng vẻ thường của La Dữ Tông. bác bảo vệ ở đây đã gặp qua không trường hợp như vậy, lẽ giờ cũng đang nghĩ Trần là một fan cuồng tận nơi để “đu cũng nên. Nghĩ đến Trần Kha vội vàng giơ thoại lên nói: “Chú ơi, thật sự chỉ đến giao cơm ạ. Nếu không tin, chú thể liên lạc với anh để xác nhận.” Cô hiểu rằng bảo vệ đang làm đúng nhiệm, phải bảo vệ lợi của cư dân khu, điều đó hoàn toàn hợp Hơn nữa, lời nói thì ai mà chẳng nói cô lại không giống những giao hàng chuyên nghiệp khác tảng ứng dụng đảm thân phận. Nhưng mà, cô không hề sợ nếu bác vệ thực sự gọi điện minh... “Chú chỉ cần nói là của nhà bếp Trần Trần’ giao cơm, anh La biết cháu là ai ngay!” vội vàng bổ sung thêm một để xác minh thân phận mình. Bác bảo vệ lại nhìn Kha hai lần nữa rồi quay vào phòng bảo để gọi điện. Đầu dây bên hình như một lúc mới bắt máy. Trong lúc chuyện, bác vừa nhìn Trần Kha đứng ngoan ngoãn trước khu, vừa trò chuyện qua thoại. Trần Kha tay xách đựng hộp cơm, cố thể hiện dáng vẻ ngoãn, nho nhã, vô tội thì như rất điềm đạm, trong lòng cô thì giống một nồi nước đang sùng sục, từng bong bóng khí không ngừng nổi lên. cơm cho nam thần”, nghe cứ như tiểu thuyết kỳ thế này, nhất định xảy ra vài trắc trở khiến người ta cảm nó là thật. Bác vệ lại nói thêm vài qua điện thoại rồi mới cúp máy. Khi bước ra, mặt liền thay đổi hẳn, vẻ nói với Trần Kha: gái, anh La đúng là đặt cơm từ ‘Bếp Trần’. Cô có danh hay gì chứng minh Nếu không có thì phiền chứng minh thư để một chút nhé.” Trần Kha đã đoán trước rằng khu này sẽ quản nghiêm ngặt, nhưng không ngờ nghiêm đến mức này. May mà bảo vệ không đến mức mang kiểm tra an ninh hay bắt cô phải thử món canh trong hộp nhiệt gì đó… Cô lấy minh thư từ chiếc túi nhỏ theo, điền tên, số thoại và số CMND của vào sổ đăng ký khách khu. Sau khi kiểm tra bác bảo vệ mới mở khu cho cô, còn chỉ cẩn thận đến toà C, dãy 3. Trần Kha xách túi nhanh chóng tìm được toà C, 3. Sau khi ấn chuông dưới sảnh, La Dữ Tông lập mở khoá cổng toà nhà cô. Khi lên thang máy, Kha nhìn gương, thấy mặt mình hiện lên có hồ, không kiềm mà bật cười. Nếu nói nãy trong lòng cô như nồi chỉ mới bắt đầu sủi thì giờ đây đã sùng sục rồi. Khi nghe tiếng vang lên, thang máy dừng tầng 22. Cô hít một thật sâu, bước ra thang máy. Lúc ấn căn hộ 2207, đầu ngón Trần Kha khẽ run Trong nhà vang lên chó sủa, dù cách một lớp dày, cô vẫn nghe một. Rất nhanh sau đó, trong vang lên tiếng bước chân vã, rồi một giọng ông, Trần Kha lập vểnh tai lắng nghe, nhưng không thể xác định đó giọng của La Tông hay không, lớn quát: “Ba Đốn, đừng ồn nữa!” Sau đó, cửa hộ 2207 mở ra, lộ ra hình người đàn ông trong. Do còn vướng xích an toàn nên anh ta hé người ra một nửa, còn lại vẫn bị cánh cửa khuất. Nhưng điều đó không cản Trần Kha nhìn thấy mặt điển trai của Dữ Tông, cũng không che giấu được vẻ bối lúng túng hiện rõ trên mặt Trần Kha mấp máy môi, nhưng như bị nghẹn lời, phát ra được tiếng nào. La Tông mặc đồ bình thường, tóc xõa tự trước trán, trên đỉnh đầu có vài lọn tóc nhẹ. Anh hơi nhíu nghi hoặc, cho đến khi ánh dừng lại trên túi đựng cơm trong tay Trần thì mới lập tức vẻ như vừa bừng tỉnh. Nhưng không lên tiếng trước, không vội vàng đưa tay ra túi hộp cơm từ tay Trần thậm chí còn chưa tháo xích an toàn, chỉ lẽ đứng đó, chặn sau là chú chó chăn cừu đang cố nhào ra phía Mãi cho đến khi con chăn cừu Đức kia lại không lòng mà “gâu” lên một Trần Kha mới lắp bắp, run run nói rõ mục đích mình: “Tôi… tôi đến cơm.” Cô lại ngượng ngùng tay lên, ra hiệu La Dữ Tông nhìn túi đựng hộp cơm tay mình, “Đây là trưa anh đã đặt.” Có vì ngửi thấy mùi đồ chú chó chăn cừu Đức lớn phía sau La Dữ Tông thêm phấn khích, liên tục người về phía trước. Lúc này Kha mới chú ý đến con to sau lưng anh, phản xạ lùi lại nửa bước, rồi lại miễn cưỡng lại, nhìn La Dữ Tông với nụ cười ngượng ngùng. kéo khóe môi lên, cô cảm cơ mặt của mình đã đông cứng lại. La Tông thấy động tác của liền quay đầu lại con chó to đó, rồi tay vỗ nhẹ lên đầu nó cái, lực vừa phải. Con lúc này mới chịu yên lặng lắc đầu đầy ấm ức nhìn một cái, sau đó ngoan ngoãn xuống đất. Lúc này La Tông mới mỉm cười, chốt an toàn, mở ra thêm một chút, rồi tay ra, yên lặng nhìn Kha. Trần Kha khựng một thoáng, rồi mới vội đưa túi đựng hộp cơm trong cho La Dự Tùng. Trong khắc tay cô chạm vào tay hoặc có thể chỉ là ảo cái chạm nhẹ mơ hồ đó Trần Kha không khỏi khẽ lên. Cô khẽ cắn vào thịt bên trong môi dưới để chế bản thân, không để mình quá phấn khích lên. La Dữ Tông một xách túi đựng hộp cơm không không nhỏ, tay kia thì vài tờ tiền từ túi ra, nghiêng đầu hỏi: “Suất này bao nhiêu tiền?” Trần Kha bị hỏi đến người, lúc này cô nhận ra từ khi nhận được gọi đến giờ, bản vẫn luôn chìm trong sự khích, căn bản chưa từng đến chuyện bữa cơm này phải bao nhiêu tiền. Đây là đầu tiên cô nấu giao tận nơi cho người khác, mà lúc đi làm đây từng gọi đồ ăn nhiều, nên cũng có chút khái về giá cả. “Ba... ba tệ...” Cô ngập ngừng chút, lại bổ sung thêm: giao hàng tính riêng, thêm mười nữa.” La Dữ Tông mỉm nhẹ, cũng không nói gì về giá cả là đắt hay với gia tài và thu của anh, 40 tệ chẳng bao. Anh liếc nhìn tờ tiền trong tay, ngoài đồng lẻ vụn ra chỉ còn một tờ 50 và vài tờ 100 tệ. Do một chút, anh đặt hộp cơm xuống đất, rồi tờ 50 tệ đưa cho Trần Trần Kha nhận lấy tờ 50 lập tức moi trong ví 10 tệ thối lại, đưa cho Dữ Tông. La Dữ Tông cười nói một tiếng “Cảm ơn.” đóng cửa lại. Qua lớp vẫn còn nghe thấy tiếng gọi thú cưng của mình: “Ba đi nào, vào phòng khách…” Trần đứng ngoài cửa, còn ngẩn người cánh cửa ấy thêm một lúc. đưa tay cấu nhẹ đùi mình, không ngờ thật sự gặp được nam thần! Kha mở miệng không phát tiếng, nhảy cẫng lên cái một cách vô thanh, rồi thoả mãn quay người đi phía thang máy. Không vừa mới đi được hai sau lưng lại vang tiếng cửa mở: “Xin lỗi…” nói này rõ ràng chính La Dữ Tông mà vừa mới nghe! Trần lập tức quay lại, ánh mắt lánh niềm vui bất nhưng giọng cô cố tình thấp xuống: “Có chuyện gì vậy Ánh mắt cô lập tức dừng bàn tay phải của Dữ Tông, anh đang cầm chiếc hộp giấy, bên trong trống Trần Kha không khỏi cảm thấy hoặc, nhưng... lúc này trong lang cũng không có người nào nếu La Dữ Tông không gọi vậy thì đang gọi ai đây? gương mặt La Dữ Tông thoáng một tia ngượng ngùng, nói: "Phiền cô có thể tôi mang cái hộp này xuống dưới vứt đi không?" "Được ạ, tất nhiên là rồi!" Trần Kha vui vẻ đến trước cửa phòng 2207, nhận cái hộp giấy từ tay Dữ Tông, cúi đầu nhìn qua: ràng đây là một hộp phát nhanh, kích cỡ lớn, trên hộp vẫn dán phiếu gửi hàng chưa bị hết. Trên phiếu gửi hàng, điện thoại loáng thoáng là số mà Trần biết, nhưng tên người nhận lại phải là “La Dữ Tông”. Trần chỉ liếc nhanh một cái, lập tức ngẩng đầu lên thần tượng của mình. "Làm phiền rồi." La Dữ Tông mỉm cười nói một câu, đó đóng cửa lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-giao-do-an-cho-nam-than&chuong=7]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận