Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 18  ·  33.3%
Chỉ giao đồ ăn cho nam thần
Chương 6
24/04/2025 20:04· 2,557 từ

Cố gắng học hỏi và luyện suốt hơn một tuần, cùng Trần Kha cũng thấy những món ăn mình ra đã tạm gọi là "có mang ra khoe được". nhiên, SE5200 cũng đã nể cổ vũ cô một Công phu không phụ người lòng, vào một buổi sáng đến giờ ăn trưa, thoại của Trần Khaa cùng cũng vang lên, và khi trên màn hình hiển thị dãy số lạ, cô nữa mừng phát khóc: Có phải, phải nam thần của cuối cùng đã gọi điện đặt hộp rồi không!!! Tất nhiên, cũng khả năng đây chỉ gọi rác, nên khi nhấc máy, Khaa không biểu lộ mê muội quá mức. "A lô, chào" – mở đầu như vậy đầu dây bên bắt đầu hỏi muốn "vay tiền" hay "mua đi chăng nữa, cũng không nỗi khiến cô lúng quá mức. “A lô, xin chào... hỏi đây có phải là nhỏ Trần Trần’ không?”. người đàn ông ở đầu dây kia trầm ấm đầy tính, nhưng trong câu nói mang theo rõ rệt sự nghi đặc biệt là khi đọc bốn chữ “Bếp nhỏ Trần Giọng nói này chắc chắn, đối, chính là giọng của La Tông!!! Là một fan trung của La Dữ Tông bao nhiêu nay, Trần Kha tất không thể nào không ra giọng của nam thần mình. Cho dù giọng qua điện thoại có hơi méo (khác với trong các chương trình hình), nhưng cô vẫn ra ngay lập tức: Không chính là anh ấy. thần vậy mà thật gọi điện cho cô sao? Trần còn chưa kịp nghi hoặc nghĩ “tại sao La Tông lại thật sự gọi điện đồ ăn ở chỗ mình”, cũng buồn để tâm đến việc quán nhỏ của cô một cách khó lại bị gọi là “Bếp Trần Trần”. Hiện tại, duy nhất cô làm là cố hít thở thật sâu, để làm lại nhịp tim đang đập loạn của mình. Vì thời chờ đợi quá lâu, La Tông tưởng tín hiệu vấn đề, hoặc bên kia chưa lời anh nói. bèn hơi nâng cao giọng, chữ rõ ràng lặp lại hỏi một lần nữa, lúc này kia mới đáp lại: dạ…” Dù đã cố gắng sức giữ bình tĩnh, nhưng giọng Trần Kha khi trả vẫn không thể kiềm chế mà lên. Chỉ nói được từ, cô đã vội cắn dưới, hối hận mà gõ vào đầu mình: cơ hội hiếm có như vậy mà lại thể hiện thế này, nam thần còn thể tiếp tục gọi đồ ăn mình sao? Nghe được phản từ đầu dây bên kia, La Tông mới yên tâm một chút, dù anh vẫn hiểu tại sao giọng cô bên kia lại run như thể đang ở Bắc -50 độ vậy. “Tôi muốn mấy món ăn ngoài, cần…” Anh xoay tờ giấy ghi trong tay, mới phát ra cửa hàng đồ ngoài mà Trác Hạo tìm cho lại không có thực đính kèm, nhất thời cũng không nên gọi món gì. một lát, anh mới hỏi: “Bên hàng các cô có gợi suất ăn nào không?” Chuyện đúng là… quá kỳ diệu! mà… nam thần lại hỏi cô về thực đơn đó…! ngày nay, tuy rằng Trần đã cố gắng rèn luyện tay nấu nướng của mình, nhưng chỉ tiến bộ từ mức như không thể ăn lên đến mức “có thể ăn còn cách mức “ngon miệng” vẫn một chặng đường dài phải chứ đừng nói đến việc ra được những món ăn tạo hay mới mẻ. Hơn nữa, không ngờ được “nam thần” gọi điện đến nhanh vậy, nên Trần Kha thời cũng không nghĩ được thực đơn cho mình. “Bên tôi có cơm chiên...” mới nói được một món thì bị khựng lại. May mà La Tông không phải người ăn, nghe người bên đầu bên kia của quán giao ăn nói mãi chỉ nói ra một món, còn tưởng rằng quán chuyên làm cơm chiên. Tuy cảm hơi kỳ lạ nhưng vẫn thân nói: “Không sao, vậy lấy chiên đi. Ở quán các bạn mấy loại cơm chiên? Trong combo có kèm món ăn phụ canh không?” Nghe nam hỏi như vậy, Trần Kha bỗng lên một ý tưởng, liền nói: chúng tôi có một món cơm mới ra mắt, tên chiên Lão Can Ma, món ăn là rau xào thập cẩm, trong suất là canh gà. Thưa khách, không biết ngài thấy thế Cô giả vờ như không ra giọng của La Dữ mà đúng như cô dự bên kia điện thoại La Tông cũng yên tâm hơn hẳn, “Vậy thì tôi gọi một cơm chiên Lão Can Ma Địa chỉ là…” Lần “gọi món” tiên cứ thế mà thành công Sau khi cúp máy, Kha cầm lấy cuốn tạp chí tiện tay lôi ra để chú, ôm lên mặt mà hôn tục mấy cái, rồi còn tay múa may trong hò hét nhảy nhót một lúc quá sung sướng. Cuối cùng ngã phịch xuống sofa, chạm vào tay để gọi hệ thống “Dữ Dữ vậy mà thật sự điện cho mình đặt món rồi!!!” vẫn còn đang rất kích động. nhiên rồi, người trải nghiệm, nhất định sẽ giúp hoàn thành nhiệm vụ.” Giọng của SE5200 vẫn bình như thường lệ, nhưng Kha không hiểu sao lại cứ thấy có chút khinh bỉ ẩn trong lời nói đó. Trần Kha thấy chưa bao giờ mình mò về năng lực hệ thống như lúc này, rốt nó làm sao mà làm được đó nhỉ? Nhưng cô cũng biết, trả lời cho kiểu câu hỏi rất có thể dính líu mật thương mại, cho có hỏi thì hệ chắc chắn cũng sẽ nói ra. Cô lại lăn lộn ghế sofa thêm hai vòng nữa, mới thốt lên: “Tiểu mình yêu cậu chết thôi!” “Người trải nghiệm, tôi tên là Tiểu Sắc.” SE5200 lại bằng giọng điệu nghiêm túc. chà, tên gì mà chẳng chứ!” Trần Kha phẩy một cách thản nhiên, bật dậy một cái, đầy khí thế: “Được rồi! bị nấu ăn thôi!” này thì đến lượt hệ tỏ ra nghi hoặc: “Bạn nấu gì cho người chinh phục ăn vậy?” “He Trần Kha cười có ngượng ngùng: “Cơm chiên Can Ma, rau xào cẩm, với canh gà.” Đây đều những món cô đã nấu từ trước khi hệ thống “huấn luyện cấp Cơm chiên Lão Can Ma ra chỉ là cơm trứng thông thường, cho thêm chút tương ớt Lão Ma vào, loại tương ớt có thể dễ dàng mua được siêu thị. Cơm chiên vốn cũng là món mà người thường rất dễ học được làm. Điều quan trọng nhất để nấu cực kỳ ngon khó, nhưng nấu cực kỳ cũng chẳng dễ đâu! Rau xào cẩm cũng không quá khó, đây Trần Kha lại vừa cao tay nghề thái của mình, nên cô rất tự có thể làm hơn trước. Còn về canh gà hầm, đó là món nhanh gọn nhưng đầy dinh mà mẹ Trần đã cho cô trước khi đầu cuộc sống tự lập. Tuy Trần Kha sinh ra và lớn thành phố B, nhưng ngoại của Trần Kha đều người tỉnh G, gia đình từ nhỏ đã quen uống loại canh hầm. Mẹ cô rất giỏi trong việc các món canh, mà trong đó, canh gà hầm này lại món đơn giản nhất. Nếu dùng công nghiệp mua ở thị để hầm thì thời gian cũng không kéo dài lâu. Vì sức khỏe và khẩu của nam thần, Trần Kha quyết trước tiên sẽ đi thị mua nguyên liệu: để làm cơm chiên phải dùng quả, rau xào thập cẩm dùng rau thật tươi, canh gà hầm sẽ cánh gà giữa… Khi lên kế hoạch, SE5200 không nhịn mà buông lời chê bai: này cũng đơn giản rồi đấy nhỉ?” “Thì là nghĩ ra tạm thời mà mà… Sắc, mau giúp mình nghĩ món mới đi! Mai chẳng lẽ nấu ba món y như nay cho nam thần ăn sao!”. Cô vừa nói bước vào phòng ngủ, lấy một chiếc váy liền từ tủ và thay bộ ngủ ở nhà đang mặc. Tuy chỉ là đi siêu mua đồ ăn, nhưng nghĩ đến những nguyên liệu đó là để cho La Dữ Tông ăn, Kha cảm thấy cho dù chỉ một chuyện nhỏ như vậy, mình phải ăn mặc thật xinh đẹp được! “Thôi được rồi, bạn cứ mua đồ trước đi, tôi sẽ bạn nghĩ xem nấu món SE5200 bất đắc dĩ đồng Trần Kha cười tươi nói câu “Tiểu Sắc là nhất luôn ấy!” rồi tạm tắt vòng tay. Cô thay xong, cầm theo chìa khóa, điện ví tiền, vừa ngân hát vừa bước ra khỏi cửa. đường đến siêu thị, Trần Kha thấy bước chân mình nhẹ tâm trạng thì phơi phới bay. Khi chọn mua đồ siêu thị, cô cũng chăm chăm lựa những món nhất, thậm chí chẳng để ý đến giá cả. Nếu sự có thể “chinh được nam thần, thì số bỏ ra bây giờ có là đâu? Mà nếu không thành thì trong lần tiếp xúc ngủi này, cô lại phải để lại cho nam thần ấn tượng thật tốt! Trần Kha nhận mình không phải người theo đuổi thần một cách điên cuồng. việc mỗi lần nhận thoại sẽ cố ý chần chừ giây chỉ để được giọng của nam thần chút nữa, thì cô từng làm điều gì đáng, càng không nói đến những động vượt giới hạn. Nhà không giàu, cuộc sống rất chật vật, cô không nhiều thời gian rảnh để đi khắp nơi đuổi nam thần như người ta. những lúc, khi lướt mạng, thấy những cô gái trẻ tuổi, hết đam mê và nhiệt để theo đuổi thần tượng... không rõ đó có phải là ngưỡng mộ hay không. việc đem đồ ăn cho nam thần như này… chẳng phải cũng giống những màn tiếp tế ăn mà fan thường làm đoàn làm phim hay sao? Nghĩ đây, Trần Kha liền cảm bữa ăn này, dù có tốn nhiêu tiền mua nguyên liệu hoàn toàn xứng đáng. sao thì, có tốn thêm cũng vẫn rẻ hơn nhiều so với việc gọi từ một nhà hàng sao, chưa kể trong trình nấu ăn, cô còn thể gửi gắm vào đó tấm chân tình của mình… Huống nếu nói hơi “não tàn” chút thì bây giờ cô thậm còn biết cả địa nhà của nam thần, đến cả tầng mấy số bao nhiêu. Mấy suất tiếp tế mà fan đến thì đều chỉ được vào đoàn phim hay hậu trường kiện, còn nam thần có thật ăn hay không thì ai biết. Nhưng phần cô tự tay mang đến, La Tông nhất định sẽ ăn… Càng lại càng có thêm động lực, Kha nhanh chóng chọn xong nguyên liệu mình cần. Nhưng đang định đi đến thanh toán thì chợt ra ở nhà không có hộp cơm nào phù hợp, lại càng bộ hộp nào trông chu, đồng bộ cả… sao cũng là đem đến cho thần ăn, thì nhất phải hoàn hảo nhất có thể, không? Hộp nhựa hay hộp một lần ấy à, toàn không thể chấp nhận được! là làm, Trần Kha tức chạy đến khu bán hộp tỉ mỉ chọn lựa bộ một. Cuối cùng chọn được mấy bộ cơm giữ nhiệt trông đẹp mắt. Dù lúc cầm quầy thanh toán, nhìn con số hiện lên trên hóa khiến cô có chút xa, nhưng… Cô thậm chí chưa từng dùng hộp tốt như thế này cho bản mình! Trên đường về Trần Kha không ngừng tự cổ bản thân, cũng ra thuyết phục chính mình rằng chi tiêu này là hoàn toàn đáng... Thỉnh thoảng cô phấn khích đến mức ra mấy động tác kỳ quặc, mấy cô bác trong khu nhìn với ánh mắt kinh ngạc. Về nhà, cô đặt toàn bộ liệu vào trong bếp, rồi đầu công cuộc chuẩn bị ăn. Trần Kha làm việc trình tự, trước ra khỏi nhà, cô dùng nồi cơm điện để cơm, nên lúc mua đồ về cơm cũng vừa chín Cô múc cơm ra để nguội cửa sổ, sau đó bắt nhặt và rửa rau. Cô mua rau lá xanh, dù bao ghi là rau hữu nhưng Trần Kha vẫn yên tâm, đặc biệt dùng nước kiềm để rửa kỹ hai rồi mới vớt ra để ráo sau đó cắt thành từng khúc đặt lên thớt. Cô cũng sạch phần cánh gà mua. hHào phóng một lần luôn bốn cái rồi cho vào đất nhỏ để hầm, thêm vài gừng và đổ nước vào đầu nấu. Bữa ăn đầu tiên cô chuẩn bị cho nam đã chính thức bắt như vậy…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-giao-do-an-cho-nam-than&chuong=6]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận