Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 18  ·  50%
Chỉ giao đồ ăn cho nam thần
Chương 9
24/04/2025 20:05· 2,404 từ

Lúc 6 giờ 30 Trần Kha lại một nữa xách túi cơm đến trước khu dân cư Quảng Trường tâm Thành phố. Bảo vệ vẫn người trực ban buổi trưa, ta còn nhớ mặt Trần Kha chỉ kiểm tra thẻ căn của cô một chút rồi phép cô vào khu. Lần hai đi giao cơm, Trần đã có phần "quen quen việc", khi đối với La Dữ Tông và chú chăn cừu Đức to lớn cũng có thể gắng giữ vẻ bình tĩnh, còn cứng đờ như lần trước Thái độ của La Tông vẫn lịch sự thân thiện như cũ, dáng anh che chắn cho cún Ba Đốn sau lưng mình chẳng hề mang chút dáng kiêu kỳ nào của người tiếng. Anh vừa mở thấy là Trần Kha, liền nói câu: “Xin lỗi, xin một lát.” Sau đó khẽ cửa lại, tiếng bước chân xa, rất nhanh đã quay Lúc mở cửa lần nữa, trong anh đã cầm theo đựng hộp cơm mà Trần giao đến vào buổi trưa. Khi Kha nhận lấy túi đựng cơm, chú chó chăn Đức to lớn sau lưng Dữ Tông liền gầm lớn tiếng. La Dữ quay đầu lại, nhẹ gõ lên đầu cún cưng một rồi hơi áy náy nói: “Đừng có tôi ở đây thì sẽ không lao ra đâu.” Dù chú chó có vẻ đáng sợ, nhưng hồi nhà bà cụ hàng xóm Trần Kha cũng từng một con như vậy. Trần đã chơi với chú chó từ nhỏ đến lớn, đối với loài vật không hề có sợ bẩm sinh. Hơn trước đây gia đình cũng từng nuôi chó, ít nhiều cũng hiểu được tâm của chúng. Cô vội vàng xua rồi đưa bữa tối nấu cho La Dữ Tông. Sau La Dữ Tông nhận bữa tối mới, toàn bộ chú ý của Ba Đốn liền mùi hương thơm phức của món hấp dẫn, không còn để đến việc phản đối Kha nữa. Trần Kha đang La Dữ Tông đưa cơm tối, thì anh lại đột hỏi: “Cửa hàng của có thẻ hội viên gì đó không? Mỗi ngày toán lẻ như vậy thật khá phiền, mà tôi không mang theo nhiều tiền hay tiền lẻ…”. Anh cười có ngượng ngùng, “Có lẽ tôi là diễn viên, nên thường cũng không tiện ra ngoài ngân hàng rút tiền.” Với là một fan hâm mộ, trong Trần Kha, nam thần cô tất nhiên là người dính chút bụi trần nào. nữa, cô cũng thật hiểu rõ độ nổi tiếng La Dữ Tông tuy buổi không gặp phải ai, vừa rồi lúc hộp cơm đến cổng khu chung rõ ràng đã thấy ít fan của La Dữ Tông đứng đợi. Họ mặc đồng của hội fan cùng màu, giơ cổ vũ hoặc máy ảnh, nhẫn chờ đợi thần tượng mình. Xem ra, bắt La Dữ tự mình ra ngoài đi hàng rút tiền quả thực hơi bất tiện. Trần Kha nghĩ lát, tuy không có ý phạm đời tư của nam thần, vẫn không kìm được sự tò bèn hỏi: “Vậy còn người nhà anh thì sao? Mấy nổi tiếng chẳng phải bên cạnh có trợ lý hay lý gì đó mà…” “Họ á.” Dữ Tông khẽ cười một tiếng, mẹ tôi không sống thành phố B, họ quen với khí hậu và cách đây, thích sống ở vùng ô hoặc nông thôn hơn. Còn lý của tôi thì đang đi tuần trăng mật, phải mười ngày nữa mới quay lại. lý của tôi thì về nhà sinh rồi, bây giờ tôi dám để cô ấy ngoài nữa đâu.” Trần nghe xong cũng chỉ có tỏ vẻ thông cảm. Tiếc cái “Bếp Nhỏ Trần Trần” của vốn chỉ là một gian hàng thời dựng lên, khách duy nhất chính là Dữ Tông, mà anh ấy nhiên là khách VIP làm gì có “thẻ hội cao cấp” gì chứ? Cho bây giờ muốn làm cái, Trần Kha cũng cảm thấy kịp nữa rồi. Cô dự một chút, bèn dạn thử thăm dò: “Không biết La có dùng WeChat Thật ra bây giờ thanh toán WeChat cũng rất tiện, nếu thấy tiện thì…” Trong lòng Trần dĩ nhiên là đang thầm mong đợi có thể cơ hội này kết bạn WeChat nam thần. Dù không thể chuyện, thì chỉ cần thể lặng lẽ theo dõi được bạn bè của anh ấy cũng hạnh phúc rồi. Dự Tông trên mặt hiện vẻ do dự và chừ, nhưng sau vài giây nhắc, anh vẫn thoải đồng ý với đề nghị Trần Kha: “Cũng được. Nhưng làm cô đợi tôi một chút, tôi gấp quá, điện thoại còn trên bàn máy tính trong làm việc.”.Anh mỉm cười ra rằng mình sẽ vào lấy điện thoại. Trần đương nhiên không để bụng chuyện cũng không hề lo lắng Dữ Tông sẽ đóng rồi biến mất luôn để trốn mấy chục tệ tiền cơm. đứng chờ ngoài cửa vài La Dữ Tông mới nữa mở cửa phòng với điện thoại trên tay. Anh cười giơ máy lên, hai nhanh chóng kết bạn nhau. Không đợi Trần Kha nhìn kỹ, anh đã chuyển chính xác số tiền tối cho cô. Trần Kha không thể hiện sự cuồng nhiệt của ngay trước mặt nam chỉ lễ phép trò giao vài câu. đến khi La Dữ Tông đóng lại, cô mới vừa bước thang máy, vừa ôm chặt thoại mà háo hức nghiên kỹ lưỡng tài khoản WeChat nam thần. Mặc dù La Dữ đã chấp nhận kết bạn cô, nhưng là người trọng, anh không mở truy cập nhật ký bạn Trần Kha. Cô lặp đi lại việc nhấn vào trang của anh rất nhiều lần, những gì có thể chỉ là tên hiển thị ảnh đại diện đơn WeChat của La Dữ Tông tên là viết tắt anh cộng thêm ngày sinh, ảnh diện là một nhân vật một tựa game online đang cực hot hiện nay, dù Trần Kha từng chơi qua, nhưng đã nghe đến rất Thế nhưng, nếu nam là một fan của trò đó... Trần Kha âm thầm quyết tâm: về đến nhà định phải tìm hiểu trò chơi này. Hơn nếu cô nhớ không nhầm, Chu Tiểu Mục chính là một cuồng của tựa game này, thường khoe thành tích lên vòng bè. Nếu cô muốn chơi có thể nhờ Chu Tiểu Mục dắt mình vài ván cũng được. đến đây, cô lại ra là hiện tại bản cũng xem như đã bắt đầu thành nhiệm vụ rồi, nếu bây liên lạc với Chu Mục, con bé đó chắn sẽ hỏi tiến nhiệm vụ, mà cô cũng không liệu mình có thể nói cho Tiểu Mục biết tiến hiện tại không. Cô vừa tàu điện ngầm vừa thầm suy nghĩ: về đến nhà hỏi hệ thống mới được... Vừa đến nhà, Trần Kha lập tức SE5200, hỏi: “Tiểu Sắc, tớ thể nói cho Tiểu Mục biết độ nhiệm vụ hiện không? Cô ấy là người công ty các cậu, chắc sao đâu nhỉ?” “Về mặt thuyết, người trải nghiệm phải tuân thỏa thuận bảo mật, được tiết lộ nội dung nghiệm cho người ngoài. Nhưng mà, nói người tên ‘Tiểu Mục’ này nhân viên công ty bọn tôi? ta là ai?” SE5200 hỏi lại. Kha ngẩn ra, “Chính là nhân công ty các cậu đấy, đó còn chính cô ấy gọi đến công ty làm trải nghiệm mà… Cậu không ấy sao?” “Tớ chỉ mã số nhân viên nếu có tên thật được thống ghi nhận, thì lẽ có thể tra người đó trong danh nội bộ của công “Ồ, ồ.” Trần Kha vậy liền vội vàng ra một tờ giấy trắng, thận viết ba chữ “Chu Mục” thật ngay ngắn, rồi mở đặt trước mặt hệ thống: “Cô tên là thế này.” SE5200 không lời ngay, một lúc mới phát ra âm thanh: “Đã kiếm xong rồi, cô ấy nhân viên của ty chúng tôi. Được thôi, có thể nói cho ấy biết tiến độ nhiệm nhưng nhớ là cũng đừng lộ quá nhiều, tránh ảnh hưởng nhiệm vụ.” “Biết rồi, biết mà!” Trần Kha vui vẻ tay, rồi xoay người vào bếp. Sau khi ăn một mình, rửa sạch chén bát bồn cùng với hộp cơm giữ lại tắm nước nóng thoải mái trong phòng tắm, Trần mới vừa đắp mặt vừa lấy điện thoại ra gọi cho cô bạn thân Chu Mục. Chu Tiểu Mục bên kia biết đang bận việc gì, chuông thoại vang lên khá lâu mới bắt máy. Khi nghe máy, điệu còn hơi thiếu nhẫn, hiển nhiên là cô nhìn xem ai đang gọi đến: “Tiểu Mục, là tớ Trần Kha vội vàng lên tiếng. chăm chú lắng nghe âm thanh đầu dây bên kia, tiếng thở Chu Tiểu Mục hòa cùng với “tạch tạch tạch tạch”, Chu Tiểu Mục gõ máy tính chính là đang chơi trò La Dữ Tông cũng “Ồ, Tiểu Kha à.” Nghe ra bạn thân, thái độ của Tiểu Mục cũng dịu đi đôi “Tớ đang chơi trận này, khoảng 5 phút nữa xong, Tiểu Kha tốt của tớ, cậu chờ mấy phút được không?” "Được Nếu là trước đây, Trần chắc chắn sẽ cảm thấy không vui, cảm thấy mình trong bạn thân lại thua cả trò chơi trên mạng. hôm nay sau khi biết La Tông cũng thích chơi trò đó, hoàn toàn không còn nghĩ như vậy nữa. "Cậu cứ đi, tớ đợi nghe cậu một lúc." "Hửm?" Tiểu Mục phát ra một tiếng nhiên mơ hồ, nhưng không hỏi thêm. sau khi nhận được sự phép từ bạn thân, sự ý của cô lại lập tức trở lại với trò chơi. Kha ngồi yên lặng nghe điện thoại, liên tục vang tiếng chuột và bàn phím, thoảng còn xen lẫn nói chuyện hay cảm thán của Tiểu Mục với người Trần Kha nghe những thanh ấy mà chẳng thấy nhàm chán chút nào, thậm còn không nhịn được mà tượng liệu có ngày nào mình sẽ được chơi game cùng nam không. Năm phút sau, Tiểu Mục đúng hẹn thúc ván game. Cô không tức vào trận tiếp theo, đổi sang tư thế ngồi mái, bắt đầu trò chuyện Trần Kha qua điện “Tiểu Kha, hôm đó sếp bọn còn nhắc đến cậu nữa nói là không biết đã bắt đầu làm nhiệm vụ Hai người tám chuyện ba câu chuyện trên dưới đất, Chu Tiểu cũng nói vài chuyện tám nhảm công ty mình, rồi tự nhiên nhắc đến dự án mơ thành hiện thực”. Trần cũng không thấy đề này đột ngột, cô cười “Đã bắt đầu rồi đó! nay tớ mang cơm tới cho Tiểu Tông nhà tớ hai bữa ảnh còn khen tớ ngon nữa kìa!” Cô giấu được vẻ tự hào khoe khoang. “Nhớ không thì trước kia cậu gần như toàn không biết nấu ăn ta?” Quen biết gần mười năm, Tiểu Mục quá hiểu Kha, mấy chị em từng nhau đi du lịch tự túc, khi phải tự tay nấu ăn, Kha chỉ biết đứng bên canh cho cả nhóm, những món khác thì chịu Trước người bạn thân biết rõ lĩnh của mình, Trần Kha cũng định giấu giếm: “Thời gian trước vẫn luôn học nấu dưới sự hướng dẫn của hệ bên cậu đấy… Đừng nói là cùng không cưa đổ được Dữ Tông, sau này làm vợ hiền biết nội thì cũng dư sức luôn!” “Ây tự tin ghê ha!” “Chứ nữa!” “Ha ha ha…” Hai cô thân cười nói một hồi, khi nghe Trần Kha kể rằng vụ đã có tiến triển, Chu Mục cũng không hỏi thêm nữa. gì Trần Kha có kể về La Dự Tông cũng hành lang nhà anh trang trí ra sao, quần áo nhà thế nào, còn có con chó kia, kể hết mấy đó rồi, cô mới nhắc trò chơi kia…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-giao-do-an-cho-nam-than&chuong=9]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận