Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 213  ·  7%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 15: Ngươi c/u/o/n/g é/p cởi y phục của ta, sau đó...
14/02/2026 05:45· 1,650 từ

Tang Niệm cảm thấy đầu đau búa bổ.

Không chỉ đau mà còn ong

Sau cơn say, Tang Niệm nằm giường, nhìn chẳng khác nào một cá ướp muối đã mất hết vọng, sắp bị đem kho tàu.

Hệ thống hiển thị một loạt nhắn chưa đọc.

Nàng không chịu nổi những chấm nhấp nháy liên tục nên đành từng cái một ra xem.

[Hảo cảm của Tạ Trầm Chu

[Hảo cảm của Tạ Trầm Chu

[Hảo cảm của Tạ Trầm Chu

"..."

Tang Niệm đếm đi đếm lại số không trên đó, sau khi nhận chắc chắn đây là dấu chứ không phải dấu nàng cảm thấy vô cùng tin:

"Tạ Trầm Chu bị hỏng đầu sao?"

Hay là hôm qua nàng đã ra chuyện gì kinh thiên động sau khi say r/u/o/u?

Nàng càng nghĩ càng thấy bất vội vàng lay tỉnh Lục Lục đang nồng nặc mùi r/u/o/u ở cạnh:

"Hôm qua ta đã làm gì?"

Lục Lục vẫn còn mơ màng, tức lắc đầu nguầy nguậy: "Lục không hề lén uống r/u/o/u của ngươi, thật sự không

Tang Niệm bất lực, đặt nó trong giường rồi mang giày bước đất.

Xuân Nhi nhanh chóng chạy tới: ơn trời đất, cuối cùng người tỉnh rồi."

Tang Niệm xoa xoa thái dương: đã ngủ bao lâu rồi?"

"Tròn một ngày một đêm." Xuân đáp: "Thành chủ cũng sốt ruột may mà Y sư nói người sao cả."

Tang Niệm ngượng ngùng: "Sơ Dao rồi? Lúc đó nàng ấy cũng say mà."

Xuân Nhi nói: "Sơ Dao cô là đệ tử tiên môn, đương có thể chất khác với người, say một hai canh đã tỉnh lại rồi."

Tang Niệm do dự một chút, cùng vẫn hỏi: "Tạ Trầm Chu

Khóe miệng Xuân Nhi khẽ giật "Sau khi người uống say, lập bám lấy phòng hắn không chịu đi. Người cứ nhất nói đó là phòng của ai khuyên cũng không được, bị ép một cái lại ôm lấy hắn

Tang Niệm: "..."

Xong rồi, mất hết mặt mũi

Nàng ôm đầu gào thét: "Sau thì sao? Ta về bằng cách

"Ai nói người quay về?"

"... Ta vẫn còn ở phòng

"Đúng vậy."

"Thế tối qua hắn ngủ ở

Xuân Nhi chỉ xuống đất.

Sắc mặt Tang Niệm lập tức sầm: "Phủ Thành chủ rộng thế Chẳng lẽ không tìm được một phòng cho hắn ngủ Sao lại để hắn ngủ đất?"

Xuân Nhi nói: "Đương nhiên là được nhưng mà người không cho."

Tang Niệm: "?"

Xuân Nhi nói: "Hắn cứ rời một cái là người lại khóc. người đều hết cách, đành phải hắn ở lại chăm người."

Trong lòng Tang Niệm cảm thấy cùng tuyệt vọng.

Nàng sợ Tạ Trầm Chu có quay lại bất cứ lúc nào, vàng ôm lấy Lục Lục rồi chạy.

Cửa vừa mở, nàng liền nhìn Tạ Trầm Chu đứng sừng sững ngoài.

Động tác của nàng cứng đờ hai giây rồi lặng lẽ đóng lại.

Nàng mở cửa ra, rồi lại vào.

Tạ Trầm Chu vẫn đứng nguyên đó.

Cuối cùng Tang Niệm cũng chấp số phận, nàng nở một nụ gượng gạo:

"Trùng hợp ghê."

"Không trùng hợp, đây là phòng Hắn nói.

"Ha ha ha! Đúng rồi, đây phòng của ngươi, làm phiền rồi, đi ngay đây." Nói xong, nàng tức định chuồn thẳng.

Tạ Trầm Chu hỏi: "Đi đâu?"

Tang Niệm: "Ta... Ta đi tìm người Sơ Dao."

Tạ Trầm Chu khẽ gật đầu nghiêng người nhường đường.

Tang Niệm đi được hai bước, nhịn được quay đầu lại: "Cái Tối qua... Ta có làm gì không?"

Tạ Trầm Chu nhìn nàng bằng mắt kỳ lạ.

Nàng cảm thấy vô cùng thấp chà sát mũi chân xuống nền "Chắc không phải chuyện gì quá đâu nhỉ?"

"Ngươi muốn hỏi xem ngươi có bạc ta không à?" Hắn nói.

Tang Niệm căng thẳng gật đầu.

Tạ Trầm Chu: "Ngươi c/u/o/n/g é/p y phục của ta."

Tang Niệm: "!"

Nàng lập tức nghẹn họng, lại hắn bình tĩnh nói tiếp:

"Sau đó dùng nó để lau

Tang Niệm: "..."

Tang Niệm: "Tạm biệt."

Nàng nhanh chóng bật chế độ nước rút, lao ra khỏi Huyền Các, vẻ mặt đầy tuyệt vọng.

Nếu có thể, nàng mong cả này không phải gặp lại Tạ Chu nữa.

C/ư/ỡ/n/g é/p cởi y phục người rồi dùng để xì mũi, chuyện Đúng là phong cách của nàng

Tang Niệm ngước nhìn trời xanh, mắt mang theo ba phần phiền năm phần tiếc nuối, tám phần hận.

Quả nhiên, r/u/o/u không phải thứ lành gì, đời này nàng sẽ bao giờ uống nữa! Nếu uống thì nàng làm chó!

Đột nhiên có tiếng người bên hỏi nàng:

"Ngươi tỉnh rồi à? Hôm nay tiếp vài chén nữa không?"

Tang Niệm: "Được được!"

Đợi đã, nàng bỗng cảm thấy gì đó không đúng, lập tức đầu nhìn theo hướng giọng nói ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=15]

Cách đó vài bước chân, trên đường rải đá, Sơ Dao có vô cùng phấn chấn cùng Tô Âm với sắc mặt oải vừa thu k/i/e/m vào

Trán và chóp mũi của hai đều lấm tấm một lớp mồ mỏng, dưới ánh nắng ban mai càng lấp lánh.

Sơ Dao giơ tay chào hỏi: buổi sáng."

Tang Niệm đi về phía họ: người mới luyện k/i/e/m à?"

"Đúng vậy." Tô Tuyết Âm cố lấy lại tinh thần, hỏi: "Ngươi khá hơn chưa? Còn đau đầu

Tang Niệm đáp: "Không sao rồi, ơn ngươi đã quan tâm. Sơ thấy thế nào?"

"Đừng nhắc nữa." Tô Tuyết Âm dài một hơi: "Hôm qua ta thì bị nàng ấy hành c/h/e/c. không phải ta cản thì có khi phủ Thành của các ngươi đã bị ấy phá tan rồi."

Nói xong, nàng ấy lại tỏ vui mừng nói:

"May mà ta giao ngươi cho công tử, nếu không chắc ta kiệt sức mà c/h/e/c mất."

Tang Niệm hơi giật mình.

Theo nguyên tác, Tạ Trầm Chu là bạch nguyệt quang của Tô Âm, ngay từ lần đầu gặp nàng ấy đã bị thu hút, sau đó còn mến hắn hết nửa quyển

Thế nhưng...

Tang Niệm cẩn thận quan sát Tuyết Âm.

Thái độ của đối phương khi đến Tạ Trầm Chu rất thản hoàn toàn không giống dáng vẻ một người vừa gặp yêu.

Cộng thêm việc tính cách nhóm vật chính lúc này hơi kỳ

Cuốn sách này thực sự hoàn sụp đổ rồi.

Đã đến nước này mà chỉ một nữ phụ ác độc như vẫn đang gắng sức duy trì truyện.

Tang Niệm không khỏi rưng rưng mắt.

"Đúng rồi, ngày mai bọn ta quay về tông môn rồi." Sơ đột nhiên nói: "Ngươi có muốn cùng không?"

"Ta?" Tang Niệm ngạc nhiên.

Trong nguyên tác, Tang Uẩn Linh thật đã đến Tiêu Dao Tông.

Nhưng người bọn họ mời là Trầm Chu, còn Tang Uẩn Linh

Nàng ta sợ Tạ Trầm Chu trốn nên đã giở trò khóc om sòm, bám riết không tha, chí còn d/o/a sẽ c/h/e/c để được đi theo, không thì nàng ta sẽ chịu thả người.

Nhóm nhân vật chính hết cách, phải dẫn nàng ta theo.

"Ta thấy ngươi là người khá rất thích hợp làm đệ tử Tiêu Dao Tông bọn ta."

Sơ Dao vỗ vai nàng: "Đúng đại hội thu nhận đệ tử mươi năm mới có một lần tông môn sắp diễn ngươi có thể thử xem."

Tang Niệm suy nghĩ một chút: có thể đưa một người đi không?"

Sơ Dao nhíu mày: "Tông môn cho phép mang theo người hầu."

"Không phải người hầu." Tang Niệm ngượng ngùng: "Ta muốn dẫn theo Trầm Chu, được không?"

Sơ Dao: "Ngươi nói cái tên bạch kiểm kia à?"

Tô Tuyết Âm khẽ kéo tay nàng ấy: "Sư tỷ, không được người ta như vậy, không lịch lắm đâu."

Sơ Dao chống nạnh: "Nhưng mặt vốn trắng thật mà, còn trắng cả ta nữa."

Tô Tuyết Âm đỡ trán, quay Tang Niệm nói:

"Ngươi có thể dẫn Tạ công theo nhưng bọn ta không thể bảo hắn có thể vượt qua tuyển chọn đâu. Tiêu Tông của bọn ta là môn đứng đầu giới tu tiêu chí chọn lựa tử vô cùng khắt tuân thủ nguyên tắc."

Tang Niệm tò mò: "Vậy các không lo ta bị loại sao?"

Tô Tuyết Âm thành thật nói: ca ngươi từng quyên góp cho môn bọn ta hai tòa tàng các."

Tang Niệm: "..."

Thảo nào nguyên chủ chưa từng gia khảo hạch vẫn có thể lợi bái nhập Tiêu Dao Tông, thành đệ tử ngoại

Thì ra... Chỉ là một chút nhân xử thế trong giới tu mà thôi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận