Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 213  ·  1.9%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 4: Hừ, bậy nào, tiểu thư phải sống lâu trăm tuổi!
14/02/2026 05:45· 1,822 từ

"Được rồi, từ nay về sau ca sẽ không đánh hắn nữa."

Tang Thành chủ chỉ lo mối hệ với muội muội lại trở căng thẳng, vội vàng dỗ

"Chỉ cần hắn hết lòng phục muội, không còn trưng cái bản khó chịu với muội hay đến chuyện bỏ trốn ca ca đảm bảo, muốn cái gì ca ca sẽ cái đó, kể cả bộ Thanh Châu."

Tang Niệm đặt bát xuống: "Muội rồi, còn chuyện gì nữa không?"

"Lần này ca ca gọi muội là có thứ muốn đưa cho

Nói đến đây, sắc mặt hắn có chút ngượng ngùng, khẽ ho hai tiếng, rồi lấy từ trong cùng của giá ra một cuốn sách có bìa.

"Muội phải chăm chỉ luyện tập nội dung trong cuốn sách này, có lợi cho t/h/a/n t/h/e

Tang Niệm nhận lấy, nàng vừa mở ra, hắn ta liền đưa chặn lại.

"Về phòng rồi hãy xem nhé."

"Được."

Nàng thuận tay cất vào trong áo: "Còn gì nữa không? Không việc gì thì muội về

"Đi đi."

Hắn ta đưa tay ra định đầu nàng nhưng bàn tay thoáng khựng lại giữa không trung, cuối cùng nhẹ nhàng lên vai nàng, hắn dịu giọng nói:

"Nhớ uống thuốc đúng giờ nhé, nữa ca ca sẽ đến thăm

Tang Niệm cùng tỳ nữ đang đợi bên ngoài cửa rời đi.

Chưa đi được bao xa, một tử mặc giáp bước nhanh về họ, vẻ mặt có phần trọng.

Khi thấy Tang Niệm trên đường hắn ta gật đầu với nàng đi thẳng vào thư phòng.

"Trong thành xảy ra chuyện gì Sao Lâm Thống lĩnh lại mặt như thế?" Tỳ nữ mò hỏi.

Tang Niệm đưa tay đón lấy cánh hoa lê bay trong gió, đầu không nói gì.

Thành Thanh Châu xuất hiện yêu

Theo diễn biến cốt truyện, nửa nữa, nhóm nhân vật chính sẽ để bắt yêu quái.

Đến lúc đó, nàng cùng Tạ Chu cũng sẽ rời đi.

Nàng buông cánh hoa lê, ánh hướng về phía xa.

Tiêu Dao Tông...

Nơi đó rốt cuộc sẽ là nơi như thế nào đây?

*

"Tạ Trầm Chu đã đỡ hơn

Vừa về đến Huyền Âm Các, nàng đang ở, Tang Niệm lập hỏi thăm tình hình vết của Tạ Trầm Chu.

"Đã dùng thuốc rồi, y sư đã tới xem xét qua, chỉ tĩnh dưỡng thêm vài ngày không đáng lo ngại

Xuân Nhi dâng lên một bát đen sì, nhắc nhở: "Tiểu thư, cũng nên uống thuốc rồi."

Tang Niệm nhíu mày nhận lấy, thở rồi ngửa đầu uống hết.

Xuân Nhi cảm thấy kỳ lạ, hỏi: "Hôm nay không cần dỗ tiểu thư đã uống rồi

"Dù sao cũng phải uống thôi."

Tang Niệm nhăn mặt vì đắng: còn chưa muốn c/h/e/c sớm như

"Hừ, bậy nào, tiểu thư phải lâu trăm tuổi!"

Xuân Nhi bưng lên một đĩa "Mau ăn chút thanh mai ngâm giảm đắng."

Tang Niệm n/g/ậ/m một quả thanh ngâm đường, khuôn mặt đang nhăn dần dần giãn ra.

Nàng chợt nghĩ đến điều gì cầm lấy đĩa mứt: "Tạ Trầm đang ở đâu?"

Xuân Nhi cẩn t/h/ậ/n quan sát cảm của nàng, t/h/ậ/n trọng đáp: gian phòng chứa củi mà ta vẫn ở trước

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=4]

Tang Niệm chợt cảm thấy trước như tối sầm lại.

Trời muốn diệt ta rồi.

"Tiểu thư!"

Mặt mày Xuân Nhi đầy vẻ hốt: "Có phải tiểu thư lại b/ệ/n/h rồi không?"

Tang Niệm xua tay ra hiệu không sao, trong lòng mệt mỏi cùng:

"Ta đi thăm hắn một chút."

Thực ra, ban đầu Tạ Trầm đã từng được nguyên chủ đối rất tốt.

Sau khi nàng ta đưa hắn phủ Thành chủ trong tình trạng thương nguy kịch, nàng ta từng đem gấm vóc là, sơn hào hải dâng lên trước mặt hắn.

Nhưng hắn phớt lờ sự tốt của nàng ta, chỉ một lòng rời đi.

Nguyên chủ vốn chưa từng phải sự sỉ nhục như vậy, lập ném hắn vào phòng chứa mỗi ngày bắt hắn việc như những nô hạ đẳng nhất, còn ra lệnh người trong phủ thường đánh mắng hắn, cho đến hắn chịu cúi đầu trước ta mới thôi.

Tạ Trầm Chu vẫn luôn không cúi đầu.

Dù cho suýt chút nữa đã ở nơi này.

Phòng chứa củi nằm ở góc nhất của hậu viện, có bốn sổ thì đã vỡ mất trên mái còn có lỗ thủng lớn, có nói là ba trăm sáu mươi toàn góc c/h/e/c.

Không gian bên trong không được rãi, các vật d/u/n/g linh tinh đống cao ngất, chỗ còn vừa đủ nhét một bàn gãy chân, ngay giường cũng không có, chỉ trải ít cỏ khô trên đất coi như là chỗ

Tang Niệm đứng trước cửa, lo thấp thỏm nhìn cánh cửa dường có thể bay đi theo bất cứ lúc nào.

Có thể tìm được một nơi tàn như vậy trong phủ Thành lộng lẫy, đúng là đã khó nguyên chủ rồi.

"Tiểu thư, hay là bỏ đi."

Xuân Nhi lẩm bẩm:

"Người muốn gặp cô gia, chỉ truyền lệnh một tiếng là được, sao có thể để người chỗ rách nát này người cần gì phải mình chạy đi một chuyến như

Tang Niệm coi như không nghe "Các ngươi đều đứng đợi ngoài."

Nói xong, nàng bước vào trong

Hướng của phòng không tốt, bên lạnh lẽo và ẩm ướt, góc vì thấm nước lâu ngày mọc lên một lớp xanh dày đặc, dù đang là ban ngày thì ánh cũng rất yếu ớt.

Gió không ngừng lùa vào từ góc, đập vào cánh cửa sổ nhất còn nguyên vẹn khiến kêu lạch cạch.

Thanh Châu khắc nghiệt, mùa đông đóng thành băng.

Trong sách không viết Tạ Trầm đã trải qua cả mùa đông nơi này như thế nào.

Nhưng sau này hắn cực kỳ lạnh, mỗi khi mùa đông đến sẽ ngã b/ệ/n/h nặng, đại là di chứng do này để lại.

Tang Niệm thu hồi ánh mắt xét xung quanh, nhìn về phía niên đang co ro ở tường.

Hắn vẫn chưa tỉnh, bộ y thấm đẫm m/a/u đã được thay cổ áo hơi rộng làm ra hõm x/u/o/n/g quai sâu hoắm.

Quả nhiên là thế giới tu chỉ trong chốc lát, miệng vết nghiêm trọng như vậy đã như khép lại hoàn

Nàng đặt đĩa mứt ngọt lên đi đến bên cạnh hắn rồi xổm xuống, một tay chống cẩn t/h/ậ/n nhìn hắn.

Sau khi dùng thuốc, sắc mặt thiếu niên không còn tái nhợt trước, hai hàng lông mi cong cong khẽ rũ trên mí mắt, sống cao, môi mỏng khẽ mím lại.

Ngũ quan quá tinh xảo, khiến trông có phần nữ tính.

Nhưng thật sự rất đẹp.

Tang Niệm nghĩ vậy.

Tuy nhiên, khi con người không khả năng tự vệ, ngoại hình đẽ không phải là một tốt.

Nàng lắc đầu, vừa định rời thì nhìn thấy một con kiến bò trên mặt Tạ Trầm nàng khẽ hít một theo phản xạ đưa định gạt nó đi.

Đầu ngón tay vừa chạm xuống, mắt đen láy kia liền mở lặng lẽ nhìn Tang Niệm.

Tang Niệm giật mình, t/h/a/n t/h/e tức lùi về sau, suýt chút đã ngã phịch xuống đất.

Sau khi phản ứng lại, nàng vỗ n/g/u/c, vội vàng giải thích:

"Ngươi đừng hiểu lầm, vừa nãy mặt ngươi có một con kiến."

Tạ Trầm Chu ngồi dậy, dựa vào tường, không thèm để ý con kiến trong lời nói nàng, lạnh lùng trừng nhìn nàng:

"Ngươi đến đây làm gì?"

"À, cái này..."

Tang Niệm quay người cầm lấy mứt ngọt trên bàn, trong đầu sẵn bản thảo hai lượt, ấp úng mở miệng:

"Dù sao thì hôm nay ngươi đánh cũng là vì ta. Tuy trong lòng ta tuyệt nhiên có áy náy chút chỉ là đĩa mứt này ta cảm thấy rất khó nên ban cho ngươi, ngươi cho rằng ta đổi đoạn khác để l/a/m n/h/u/c thì ta cũng không còn cách

Nói xong, nàng đưa đĩa sứ trước mặt Tạ Trầm Chu nhưng không nhận.

Hắn đang cúi đầu lật xem cuốn sách.

Ánh sáng mờ ảo của hoàng xuyên qua ô cửa sổ phủ khuôn mặt hắn, biểu cảm hắn trông có vẻ kỳ quái mà không lý do.

?

Kỳ quái?

Tang Niệm sờ vào tay áo, nhận ra cuốn sách mà ca đưa cho mình đã biến

Có lẽ là vừa nãy lỡ rơi mất.

Nàng nhẹ nhàng nhắc: "Vật này của ta."

Tạ Trầm Chu khép sách lại, cho nàng, tai hắn đỏ ửng cả cần cổ cũng ửng

Tang Niệm khó hiểu: "Ngươi lại sao vậy? Giống như con tôm vậy."

Tạ Trầm Chu quay mặt đi: có gì."

Như vậy là nhất định có gì đó.

Tang Niệm đặt đĩa xuống, cẩn ngắm nghía cuốn sách bìa trắng kia.

Không một chữ tựa đề, ca cũng thần bí quá...

Hay là bí kíp võ công thế?

Đôi mắt nàng bỗng sáng lên, cảm xúc kích động xuống, cẩn lật ra một trang.

Trang đầu tiên hiện lên sáu to đùng:

"Bí Kíp Lấy Dương Bổ Âm: Chiêu Dạy Người Thông Thạo Phòng Thuật"

Phía dưới có dòng chữ nhỏ chú:

"Tông chủ Hợp Hoan Tông tự chắp bút (Đây là bản duy

Phía sau là b/u/c tranh hai đang làm chuyện khó nói, đặc là những chi tiết then được vẽ vô cùng xảo, sống động như

Tang Niệm: "..."

Chết tiệt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận