Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 213  ·  8.9%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 19: Rời nhà nửa đời, trở về vẫn ở vạch xuất phát
14/02/2026 05:45· 1,530 từ

Tô Tuyết Âm kinh đến mức mặt mày biến

"Ngươi vẫn luôn trốn đây à?"

Tang Niệm gãi đầu:

"Ta sợ dậy không nên tối qua đã đến ngồi chờ rồi."

Sơ Dao: "Vậy người tỳ nữ của ngươi nhìn sáng nay là ai?"

Tang Niệm: "Nàng ấy thấy ta đâu. Ta bảo vẹt của ta đứng cửa sổ nói chuyện thay ta. có thể bắt chước nói của ta, người khác phân biệt được."

Hai mắt Sơ Dao rực, đưa tay ra:

"Đưa ta xem con của ngươi nào."

Tang Niệm lôi Lục đang giả c/h/e/c trong tay ra, Sơ Dao cẩn đón lấy rồi cùng Tô Tuyết đứng sang một bên sát đầy hứng thú.

Văn Bất Ngữ khẽ một tiếng:

"Tang cô nương, có Tang Thành chủ không cho ngươi đi theo chúng không?"

Tang Niệm chà xát

"Haha, chuyện đó thì... là ca ca ta không ý lắm."

Văn Bất Ngữ lắc

"Vậy thì ta phải ngươi quay về."

Tang Niệm: "Đừng mà, vất vả lắm mới trốn được đấy."

Văn Bất Ngữ nói:

"Tang cô nương, ngươi còn nhỏ. Nếu ngươi làm sẽ khiến ca ca lo lắng."

"Ta không còn nhỏ Tang Niệm đáp: "Ta còn hơn Sơ Dao đấy."

Văn Bất Ngữ vẫn đầu.

Tang Niệm biết hắn thật sự có thể quay lại đưa nàng về, ruột đến mức toát cả mồ lạnh.

Đột nhiên, tàu bay lại.

Tang Niệm vội hỏi: làm à?"

Văn Bất Ngữ cũng ra bất ngờ: "Không phải

Tạ Trầm Chu thản nói:

"Tang Kỳ Ngôn."

Trong lòng Tang Niệm thầm gào thét, sớm biết này thì nàng đã Lục Lục cố giả vờ thêm lát nữa rồi.

Trước có Tang Kỳ sau có Văn Bất Ngữ, biết bản thân không trốn nổi nữa, chỉ có thể răng đi ra.

Một chiếc tàu bay đỗ sát ngay bên cạnh, cây cầu nhỏ lập bắc giữa hai thuyền, nam nhân y phục màu tím tay chậm rãi bước qua.

Y đứng trên boong nhìn Tang Niệm đang rón tiến đến, sắc mặt tĩnh không buồn không vui.

"Ca ca..." Tang Niệm nhìn sắc mặt y, yếu nói: "Muội không muốn về."

Tang Kỳ Ngôn nhìn một lúc lâu rồi chợt thở dài một tiếng:

"Thôi được rồi, vậy không về nữa."

Tang Niệm vừa ngạc vừa mừng rỡ:

"Ca đồng ý để đi với họ rồi?"

Tang Kỳ Ngôn xoa nàng:

"Chỉ cần muội vui được."

Tang Niệm suýt nữa cẫng lên:

"Tất nhiên là muội vui rồi! Muội vui c/h/e/c được!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=19]

"Ra ngoài nhớ phải thận với mọi thứ." Tang Ngôn dặn dò: "Đừng những lời ca ca đã nói muội."

"Ừm ừm." Tang Niệm nói: "Nếu có ai hỏi, sẽ chỉ nói mình là Tang Niệm, dù thế nào không bao giờ nhắc thành Thanh Châu."

Trên mặt Tang Kỳ thoáng hiện ý cười, y cho nàng một chiếc trữ vật mới tinh:

"Trong này có thuốc muội. Ngoài ra còn có tâm muội thích ăn vài món pháp khí phòng thân. nhất định phải mang bên người."

Tang Niệm: "Được được."

Tang Kỳ Ngôn tiếp lấy ra một thanh trường nhẹ nhàng linh động, ngón tay lướt qua những hoa tinh xảo khắc trên k/i/e/m:

"Đây là k/i/e/m của thân muội để lại, hôm ta giao nó cho xem như một kỷ niệm."

Tang Niệm đưa hai trịnh trọng nhận lấy:

"Nó có tên không?"

Tang Kỳ Ngôn nói: lẽ đã từng có nhưng không biết."

Tang Niệm thử rút ra khỏi vỏ.

Không nhúc nhích.

Bảo sao y nói để làm kỷ niệm.

Quả thật chỉ có dụng làm kỷ niệm.

Nàng cất k/i/e/m đi, tay ôm lấy Tang Kỳ rồi vỗ nhẹ lên y:

"Ca ca, cảm ơn

Tang Kỳ Ngôn hơi người rồi nheo mắt cười:

"Nhớ viết thư cho ca, chuyện vui cũng được, không vui cũng được, định phải nói cho ta biết."

"Ừm ừm, nhất định sẽ viết!" Tang Niệm buông lùi lại một bước, giả vờ thản nhiên nói:

"Đừng lo cho muội. không sống nổi nữa thì nhất định sẽ tự về."

Tang Kỳ Ngôn: "Được, ca chờ ngày đó."

Y liếc nhìn những đứng sau nàng, khẽ gật với Văn Bất Ngữ khi ánh mắt dừng lại trên Tạ Trầm Chu mấy chút vẻ dịu dàng vừa lập tức tan biến.

"Chăm sóc tốt cho muội ta. Nếu không, ta khiến ngươi hối hận đã sinh ra trên đời này."

Sau khi ném lại câu này, y sải bước về cây cầu nhỏ.

"Đi thôi."

Một tiếng 'rầm' vang cây cầu nhanh chóng thu tàu bay bắt đầu hành một lần nữa.

Tang Niệm vịn vào can, nghiêng nửa người ra dùng hết sức vẫy

"Giữ gìn sức khỏe!"

Tang Kỳ Ngôn không đầu lại, chỉ giơ tay vẫy về phía nàng.

Tàu bay càng lúc xa, bóng lưng y dần vào tầng mây trắng đặc rồi biến mất không còn vết.

Tang Niệm thu hồi mắt, lật đi lật lại trữ vật Tang Kỳ tặng, cẩn thận cất vào trong Sau khi chỉnh lại tóc bị gió thổi rối nàng ngồi xuống bậc dẫn vào khoang tàu, người nhìn lên bầu trời.

Văn Bất Ngữ không nhắc đến chuyện đưa nàng nữa, chỉ nói:

"Bên ngoài gió lớn, trong ngồi đi."

Tang Niệm: "Ta hóng thêm chút nữa rồi vào."

Văn Bất Ngữ gật cầm bản đồ đi thẳng chỗ điều khiển tàu

Sơ Dao và Tô Âm ngồi xuống bên cạnh trả Lục Lục lại nàng, buồn bực nói:

"Chúng ta trêu chọc thế nào nó cũng không nói chuyện."

Tang Niệm lấy ra nắm hạt dưa từ túi vật đưa cho họ:

"Dùng cái này."

Quả nhiên, vừa nhìn hạt dưa, Lục Lục lập ngừng giả c/h/e/c, nhảy lên giành giật hạt dưa trong nàng:

"Cho ta! Cho ta."

Sơ Dao và Tô Âm phấn khởi dùng hạt tiếp tục trêu chọc Lục.

Tang Niệm phủi phủi nhìn xung quanh một lượt:

"Tạ Trầm Chu đâu?"

Sơ Dao không ngẩng

"Ở chỗ đại sư

Tang Niệm rướn cổ lên tầng hai khoang tàu, nhiên thấy Tạ Trầm đứng bên cạnh Văn Bất Ngữ.

Không biết Văn Bất nói gì mà chân mày nhíu chặt, cả gân trên trán cũng giật giật:

"Ngươi nói lại lần phương Nam ở đâu?"

Văn Bất Ngữ cẩn giơ tay trái lên:

"Ở đây?"

Thấy sắc mặt hắn ổn, hắn ta vội đổi tay phải:

"Hay ở đây?"

Tạ Trầm Chu siết nắm đấm:

"Phía trước tàu bay đi là hướng nào?"

Văn Bất Ngữ bừng

"Phía trước là Bắc, sau là Nam, đúng không?"

Tạ Trầm Chu im nhìn mặt trời vừa ló trước mặt.

Rất lâu sau, hắn một hơi thật sâu: "La của ngươi đâu?"

Văn Bất Ngữ lập hiểu ra:

"Đúng rồi, ta có dựa vào la bàn để định phương hướng."

Hắn ta cảm kích Tạ Trầm Chu:

"Cảm ơn Tạ huynh dạy bảo."

Tạ Trầm Chu cố ra một nụ cười:

"Không có gì."

Văn Bất Ngữ tìm bàn của mình, thi pháp hoạt, kim chỉ hướng la bàn bắt đầu xoay tròn.

C/o t/h/e hắn ta chậm rãi xoay theo, cố điều chỉnh cho trùng với kim chỉ.

Tạ Trầm Chu: "..."

Tang Niệm bước tới: gì thế?"

Tạ Trầm Chu đoạt la bàn của Văn Bất cố gắng kiềm chế xúc để không ném nó vào hắn ta, nghiến răng:

"Từ lúc xuất phát giờ, chúng ta đã bay quanh thành Thanh Châu mười hai vòng."

Tang Niệm: "..."

Bảo sao Tang Kỳ có thể đuổi kịp nhanh vậy.

Hóa ra bọn họ rời nhà nửa đời, trở vẫn giậm chân ở xuất phát.

Sắc mặt Văn Bất lộ vẻ hoang mang:

"Chẳng lẽ ta nhớ đường?"

Tang Niệm xoa trán:

"Không, ngươi vốn chưa tìm thấy đường."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận