Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 213  ·  3.8%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 8: Ta còn biết một chút quyền cước
14/02/2026 05:45· 2,338 từ

Trong hang đá trống Tạ Trầm Chu mở mắt, tim trong lồng ngực vẫn còn một cách dồn dập.

Hắn ngơ ngẩn nhìn vách đá trên đầu. Một lâu sau, hắn mới chậm rãi chiếc cổ cứng ngắc rồi đưa nhìn xung quanh.

Tạ Trầm Chu lập sững người.

Bên cạnh hắn, một nữ vẫn đang ngủ say, cuộn tròn người lại thành một nhỏ.

Ánh sáng dịu nhẹ những viên khoáng thạch không tên chiếu xuống, phủ lên mái Tang Niệm, để lộ một xoáy nhỏ xỉu trên đỉnh đầu nàng.

Đến khi nhìn rõ mặt nàng, đôi mắt mờ của Tạ Trầm Chu lập tức nên tỉnh táo, đáy mắt nhanh ngập tràn sự lạnh lẽo.

[Đinh! Độ hảo cảm Tạ Trầm Chu -100,000]

[Nhiệm vụ không thành ký chủ hãy cố gắng nữa]

Trên giường, Tạ Trầm vừa định xoay người ngồi thì đột nhiên cảm thấy cs gì đó không ổn.

Dưới vạt áo rộng màu xanh biếc, một đôi nhỏ nhắn đang siết chặt lấy tay hắn. Lòng bàn tay nàng cùng mềm mại, khô ráo.

Tạ Trầm Chu khẽ lại.

Khoảnh khắc tiếp theo, mi của Tang Niệm khẽ nàng sắp tỉnh lại.

Hắn lập tức lấy tinh thần, mạnh mẽ rút lại rồi nhanh chóng xoay người dậy.

Theo động tác của những pháp bảo hộ thân Tang Niệm đã đặt vào lòng trước đó cũng rơi xuống theo. rơi lặng lẽ lên tấm thảm thú mềm mại, tỏa ra tia sáng lấp lánh.

Tạ Trầm Chu ngẩn

"Cuối cùng ngươi cũng rồi!"

Tang Niệm nhanh chóng dậy, thấy dường như hắn sao, đôi mắt lập tức sáng lên. Nàng nghiêng người nhìn hắn, nói trong trẻo vang lên:

"Ngươi thấy còn chỗ không thoải mái không?"

Khoảng cách giữa hai rất gần. Thậm chí Tạ Chu còn có thể thấy rõ ruồi nhỏ giữa hàng lông mày nàng.

Sợi dây buộc tóc màu đỏ rủ xuống gò thiếu nữ, nàng ngước mắt nhìn nở một nụ cười rạng rỡ, mắt cong cong như vầng trăng

Gương mặt này... Giống người mà hắn đã thấy giấc mơ.

Ngón tay Tạ Trầm khẽ động, hắn vô thức nhẹ lên tấm da thú bên

[Đinh! Độ hảo cảm Tạ Trầm Chu +100]

Tang Niệm nghiêng đầu, mắt vô tình liếc qua pháp bảo hộ thân đủ các màu sắc trên giường, nàng chợt ra.

"Ngươi cũng không cần động quá đâu. Dù sao ngươi cũng được xem như là nửa người của phủ Thành chủ bảo vệ ngươi là trách nhiệm ta. Đây là điều mà chủ tương lai nên

Nàng cúi xuống thu đống pháp bảo hộ thân giường rồi tiện tay chọn một xúc xắc bằng ngọc tinh xảo qua cho hắn. Nàng hào phóng tay, thản nhiên nói:

"Cái này xấu lắm, cho ngươi."

Nàng không hề nhắc giấc mộng kia.

Tạ Trầm Chu do một lát, giọng điệu cứng

"Ngươi đã tiến vào mơ của ta?"

"Ngươi nói cái ảo do yêu quái tạo ra Tang Niệm tỏ ra sợ hãi: cũng đang định nói với ngươi chỗ đó đáng sợ thật."

Bàn tay Tạ Trầm đột nhiên siết chặt lại, đốt ngón tay trắng bệch.

Tang Niệm lại tiếp phàn nàn:

"Bên trong tối đen mực khiến ta chẳng nhìn gì. Ta đã phải mò mẫm lâu mới tìm được ngươi."

Nói xong, nàng rụt lại, hạ giọng nói:

"Từ nhỏ đến lớn, sợ bóng tối nhất đấy."

Tạ Trầm Chu: "...Ngoài đó ra, không còn gì

Tang Niệm: "Hết rồi."

Tạ Trầm Chu nhìn chằm chằm, thấy nàng vẫn nhiên như cũ.

Một lúc lâu sau, mới khẽ thở phào một khẽ đến mức gần như không nhận ra.

Tang Niệm chỉnh trang y phục rồi hỏi hắn:

"Chắc người của phủ chủ sẽ sớm đến cứu ta, chúng ta cứ ở đây nhé?"

"Ừ."

Trong đầu nàng, Lục gấp gáp lên tiếng: "Sao không nói hết mọi chuyện chứ? nãy suýt nữa là nhiệm vụ thành công rồi!"

Tang Niệm im lặng giây rồi hỏi ngược lại:

"Tại sao ta phải tay xé toạc một vết vừa mới lành, thậm chí bên còn đang rữa nát?"

Khoảnh khắc giấc mộng thúc, ý thức của nàng tức bị hút ra khỏi đó, cả những cảm xúc tiêu cực trong cũng bị quét sạch.

Thế nhưng, từng hình đó vẫn khắc sâu trong nhớ nàng.

Chỉ cần nghĩ đến cũng khiến nàng cảm thấy sống lưng.

Người chỉ đứng nhìn nàng còn như vậy thì kẻ đã tự mình trải qua chuyện như Tạ Trầm Chu sẽ thấy thế nào đây?

Lục Lục phản bác: có thể gọi đó là rách vết thương được?"

Tang Niệm cảm thấy hiểu: "Vậy ngươi muốn ta gì?"

"Nói với hắn rằng thấy hắn bị mẫu thân bỏ? Hay nói rằng ta đã mắt chứng kiến hắn bị kẻ thái cắt xẻ thành từng mảnh làm thí nghiệm sống? Nói ta thấy hắn mỗi mỗi phút đều đau đớn mức muốn chết đi nhưng lại thể chết được, bị lại như một con mãi mãi không thấy được mặt trời?"

"Hay ta phải nói đã dũng cảm cứu hắn, thật sự rất lợi hại. Vì hắn phải biết ơn ta, phải ta, đúng không?"

Lục Lục hơi chột "Nhưng ngươi cũng có thể một chút thôi mà, nhấn mạnh chuyện ngươi đã cứu hắn ấy."

Tang Niệm: "Ta nói Ta bảo hắn rằng ta cứu hắn."

"Ừ ha..." Lục Lục như sắp bị nàng thuyết nhưng ngay sau đó, nó lại thấy có gì đó không ổn: đúng, vẫn có gì đó sai

Tang Niệm thở dài:

"Ngươi cũng nói rồi, là một giấc mộng của khứ. Trong hiện thực, người đã Tạ Trầm Chu không phải ta."

"Nếu vậy, nếu ta đến chuyện này thì ngoài khiến hắn biết rằng kẻ mà ghét nhất đã nhìn thấy bộ nhếch nhác đáng thương nhất của thì còn có ý nghĩa khác sao?"

Huống hồ, có những một khi nhắc đến thì chắn sẽ kéo theo cả một ký ức đằng sau.

Ký ức giống như sợi dây leo, chỉ cần lấy đầu mối thì nhất định có thể lần theo đến tận cùng.

Những cảm xúc đau và tuyệt vọng ấy vẫn đó chờ hắn.

Chỉ cần hắn nhớ

Chỉ chờ hắn nghĩ

Mà nàng không muốn thành kẻ khơi gợi nó.

Lục Lục không hiểu ẩn ý trong lời nàng nhưng nó cũng không tranh cãi mà chỉ lên tiếng nhắc nhở:

"Ta không nói lại ngươi. Dù sao ngươi cũng còn bảy tháng nữa thôi, ngươi suy nghĩ kỹ đi."

Tang Niệm liếc nhìn Trầm Chu đang đi phía sắc mặt uể oải:

"Mở đầu khốc liệt này, ta còn có thể chứ."

Tạ Trầm Chu cảm được ánh mắt của Tang quay đầu lại nhìn về phía

Ánh mắt hắn lướt vạt váy ướt sũng của hơi dừng lại một chút rồi chóng rời đi.

Tang Niệm đảo mắt vòng, cảm thấy mình vẫn thể đấu tranh thêm một chút

Nàng nói với Tạ Chu:

"Con yêu quái này đáng sợ quá."

Đúng như dự đoán, không thèm để ý đến

Tang Niệm hạ giọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=8]

"Không biết chúng ta thể sống sót trở về nữa. Có khi chết ở đây nên."

Hàng mày Tạ Trầm khẽ nhíu lại.

Nàng vươn tay, cẩn kéo nhẹ ống tay áo giọng điệu cầu xin:

"Xem như nể mặt đã cứu ngươi, nếu lần chúng ta có thể sống sót ngoài, ngươi có thể đồng ý ta một chuyện không?"

Tạ Trầm Chu hơi mắt.

"Chúng ta cùng nhau một bữa cơm đi."

Tang Niệm thu tay chống cằm nhìn hắn:

"Mỗi lần ta muốn sáng cùng ngươi, ngươi đều ra vô cùng khó chịu. Đến bây giờ, chúng ta còn chưa ăn cùng nhau một bữa cơm đâu đấy."

Nàng nói:

"Được không, Tạ Trầm

Ánh sáng mềm mại những viên khoáng thạch pha lặng lẽ chiếu xuống từ vòm hàng mi dày của thiếu nữ bóng mờ trên mắt nàng, nhẹ rung động theo từng chuyển ánh nhìn.

Tựa như một cánh sắp bay đi.

Ánh mắt Tạ Trầm dừng lại trên gương mặt một lát, hắn không nói gì, đứng dậy bỏ đi.

"Ta đi tìm lối

"Ê, đợi ta với!" Niệm vội vàng nhảy xuống đuổi theo: "Chúng ta đi cùng đi!"

Hệ thống hang động lòng đất liên kết chằng với nhau. Hơn nữa, chúng còn nhau đến mức ngay cả khi đường cũng khó mà nhận ra.

Hai người đi loanh trong đó suốt nửa ngày, lực Tang Niệm gần như sắp kiệt nhưng vẫn chưa thấy bóng nữ chính đâu.

Không chỉ nữ chính ngay cả con yêu quái bắt họ tới đây cũng chẳng xuất hiện.

"Ta thực sự không đi nổi nữa." Nàng ra hậu thư với Lục Lục: "Cứ dài thế này cũng không phải Nếu nữ chính mà không đến ta sẽ bật định vị tự tìm đường về nhé."

Lục Lục lo đến suýt rụng mấy cái lông

"Không thể nào. Đáng nữ chính phải tới từ rồi chứ! Rốt cuộc đã sai đâu vậy?"

[...]

Cùng lúc đó, trong rừng rậm gần thành Thanh

Đôi mắt thiếu nữ bạch y lộ vẻ trống

"Sư huynh, hình như ta lại đi nhầm đường

Sắc mặt thiếu nữ phục đỏ đờ đẫn:

"Sư huynh, chúng ta đi loanh quanh trong khu này suốt ba ngày ba đêm

Vị thiếu niên mà gọi là sư huynh đưa khẽ vuốt chóp mũi, hơi ngượng

"Nơi này cấm phi không thể dùng kiếm bay, sự rất khó xác định phương

Hắn ta còn chưa xong thì đã thấy một người màu hồng vụt qua trước trông dáng vẻ vô cùng lén

Ánh mắt vị thiếu lập tức sáng rực, hắn lập tức vươn tay tóm lấy kia. Nhận ra đối phương là nam nhân, hắn ta tỏ ra cùng lịch sự:

"Vị huynh đài yêu này, không biết có thể ta hỏi đường một chút không?"

Nam tử mặc hồng vùng vẫy:

"Ngươi là ai? Mau lão tử ra! Không thì tử sẽ gọi người đến xử đấy!"

Vị thiếu niên mỉm giới thiệu:

"Ta là đại đệ của Tiêu Dao Tông, Văn Ngữ."

Thiếu nữ mặc bạch khẽ cúi người:

"Tiêu Dao Tông, Tô Âm."

Thiếu nữ mặc y đỏ đảo mắt:

"Tiêu Dao Tông, Sơ

Nam tử mặc hồng cũng trừng mắt lớn hơn, thường đáp:

"Ta muốn biết các là đệ tử tông môn chắc? Lão tử không rảnh quan cút nhanh."

Văn Bất Ngữ chậm xắn tay áo rộng thùng lên, để lộ cánh tay rắn giọng điệu vẫn vô cùng dịu

"Ta còn biết một quyền cước."

Nam tử mặc hồng lập tức nở một nụ tiêu chuẩn, lộ ra đủ tám răng:

"Ngài muốn hỏi đường ạ?"

Văn Bất Ngữ lên

"Lối ra khỏi khu này ở đâu?"

Nam tử mặc hồng đáp:

"Đi thẳng về phía

Văn Bất Ngữ: "Đa

"Giờ có thể thả ra được chưa?" Nam tử hồng hỏi.

Văn Bất Ngữ buông dẫn theo hai sư muội đi.

Chưa đi được bao hắn ta đột ngột quay lại hỏi:

"Xin hỏi, hướng Tây hướng nào?"

Nam tử mặc hồng "..."

Hắn ta lặng lẽ tay trái lên.

Văn Bất Ngữ nở nụ cười vô cùng biết hắn ta tỏ ra thân thiện

"Đa tạ huynh đài! ta thấy huynh có hành lén lút, dung mạo xấu xí, mặt lại lộ vẻ lo lắng an. Không biết có phải đang chuyện khó khăn không? Nếu giúp đỡ, bọn ta thể..."

Chưa kịp nói xong, tử mặc hồng y đã lên:

"Ngươi mới lén lút! mới xấu xí! Cả nhà đều lén lút xấu xí!"

Nói xong, hắn ta tức vung tay, một màn đen cuồn cuộn nhanh chóng bao bầu trời:

"Hôm nay lão tử mạng với các ngươi, không không thôi!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận