Sáng / Tối
Từ bệnh viện về nhà mất hơn nửa tiếng đồng hồ, Giang Phù Liễu nghĩ ngợi một hồi rồi quyết định mua chút đồ ăn lót dạ cho cô bé ở gần đây.
Cách đó không xa có một phố ẩm thực chuyên bán đồ ăn vặt. Đồ ăn ở đó tuy mỗi phần không nhiều nhưng lại rẻ và ngon, mọi người thường đến để nếm thử những món lạ miệng. Đối với Bạch Sơ Hiểu lúc này, đó là một lựa chọn không tồi.
Lúc xuống xe, Bạch Sơ Hiểu hiếm khi không muốn ngồi trong xe mà đòi xuống đi bộ bằng được. Giang Phù Liễu đành chiều ý, dắt hai đứa nhỏ xuống phố để cô bé tự chọn món mình thích.
Thời tiết khá nóng, người qua lại không quá đông. Giang Phù Liễu đeo khẩu trang dắt hai đứa trẻ, phía sau là dàn vệ sĩ đi theo bảo vệ, trông vô cùng nổi bật giữa phố phường.
Bạch Sơ Hiểu cùng Tưởng Thần Tinh lẽo đẽo đi theo sau Giang Phù Liễu, đôi mắt nhỏ không ngừng liếc nhìn các sạp hàng rong bên đường. Sau khi chỉ trỏ mấy món muốn ăn, hai đứa nhỏ liền ngoan ngoãn đứng một bên chờ đợi.
"Không có tiền đúng không? Không có tiền đúng không? Thế vừa nãy ngươi dùng giấy để mua hai cái bánh bao kia chắc!"
Đang chờ đồ ăn, Bạch Sơ Hiểu chợt nghe thấy tiếng quát tháo cách đó không xa, cô bé tò mò nhìn về phía phát ra âm thanh.
Bên cạnh con phố này có một lối nhỏ vào hẻm, bình thường chỉ có cư dân sống bên trong mới đi qua. Khi cô bé quay đầu lại, ở đầu hẻm xuất hiện hai người.
Một người đàn ông trung niên vạm vỡ, râu ria xồm xoàm đang túm lấy cổ áo một thiếu niên, suýt chút nữa là xách bổng đối phương lên như xách gà con.
Thiếu niên kia cố gắng vùng vẫy nhưng vì dáng người gầy gò, hoàn toàn không phải đối thủ của gã đàn ông. Sự kháng cự của cậu càng làm gã tức giận, gã thẳng tay ném một cú đấm cực mạnh vào người cậu.
Túi nilon đựng hai cái bánh bao trên tay thiếu niên rơi xuống đất, bánh bao lăn ra ngoài, dính đầy bụi bẩn.
Thấy cảnh tượng đó, Bạch Sơ Hiểu định bước tới. Nhưng mới đi được hai bước, tay cô bé đã bị Tưởng Thần Tinh giữ chặt lại.
"Đoàn Đoàn không được chạy loạn."
Được nhắc nhở, Bạch Sơ Hiểu mới nhớ tới lời dặn của người nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=10]
Cô bé mím môi đáp khẽ một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt về phía hẻm nhỏ.
"Tôi không có tiền, ông có nói bao nhiêu lần tôi cũng không có tiền."
Dù bị túm cổ áo, thiếu niên lúc này lại quật cường đến lạ lùng. Cậu nhìn thẳng vào gã đàn ông:
"Dù tôi có tiền, ông cũng đừng hòng lấy được một xu!"
Gã trung niên bị thái độ này chọc điên, lại bồi thêm một đấm nữa:
"Thiếu nợ thì trả tiền là thiên kinh địa nghĩa, ngươi thật sự tưởng nói một câu không có là xong chuyện chắc?"
"Vậy ông cứ đi báo cảnh sát đi."
Thiếu niên bị đánh lệch mặt nhưng lại bật cười đầy mỉa mai.
"Cứ nói với cảnh sát các người đã dùng trò 'tiên nhân nhảy' thế nào, thiết kế bẫy dụ cha tôi vào tròng ra sao, để xem rốt cuộc cái gì mới là thiên kinh địa nghĩa."
( Tiên nhân nhảy: thuật ngữ chỉ việc lừa đảo thông qua bẫy tình)
"Ngươi!"
Bị thiếu niên vạch trần bộ mặt thật, gã tráng hán cảm thấy mất mặt, chẳng thèm để ý xung quanh có người hay không, định tiếp tục động thủ.
Dân cư sống ở khu này phần lớn là người lao động bình thường, loại tình huống này tuy không thường thấy nhưng cũng chẳng phải chuyện gì hiếm lạ.
Bạch Sơ Hiểu vẫn chăm chú quan sát, một ông chủ sạp hàng rong gần đó cũng thấy cảnh này, không nhịn được mà tặc lưỡi cảm thán với người bên cạnh:
"Ai, đứa nhỏ này cũng thảm thật, đắc tội ai không đắc tội, lại đắc tội đúng gã này. Ngô Lão Nhị vốn là hạng ăn thịt người không nhả xương, phen này thằng bé thảm rồi."
"Thì cũng chỉ tại ông bố nó đầu óc không minh mẫn thôi, Ngô Lão Nhị là hạng người gì mà ông ta cũng tin. Giờ lão quăng lại vợ con rồi bỏ trốn biệt tích, tội nghiệp thằng bé phải ở lại thu dọn tàn cuộc."
"Thằng bé vướng vào chuyện này đúng là đen đủi, nhưng cũng chẳng ai làm gì được. Ngô Lão Nhị ấy mà, ai dám lại gần can ngăn chẳng khác nào tìm đường chết."
Đúng lúc này, Giang Phù Liễu xách theo mấy túi đồ ăn quay lại. Bạch Sơ Hiểu chớp chớp mắt, kéo kéo áo bà, một tay chỉ về phía thiếu niên đã bị đánh ngã:
"Mẹ ơi, anh trai kia đáng thương quá, chúng ta giúp anh ấy được không ạ?"
...
Chu Vũ ngã gục trên mặt đất, vùng bụng lại bị Ngô Lão Nhị bồi thêm một cú đạp trời giáng. Cơn đau thấu xương chồng chất lên nhau, nhưng đối với cậu hiện tại, dường như nó chẳng còn thấm tháp gì nữa.
Đây không phải lần đầu Ngô Lão Nhị đến đòi tiền, nhưng Chu Vũ đã nhìn thấu gã, thật sự đưa tiền cho hạng người này chẳng bao giờ mang lại kết cục tốt đẹp. Hơn nữa, mẹ cậu ở nhà lúc này đang rất cần tiền để cứu mạng.
So với việc đó, chịu một trận đòn để giữ lại số tiền cực khổ kiếm được dường như vẫn còn "lời" chán.
Bị đánh quá mạnh, đầu óc Chu Vũ ong ong, ý thức dường như đã thoát ly khỏi cơ thể một nửa.
‘Nhẫn nhịn thêm chút nữa... thêm chút nữa thôi…’
Khi ý thức dần mờ mịt, đột nhiên cậu nghe thấy giọng nói của một bé gái:
"Ông không được đánh anh ấy!"
Cậu cố gắng mở mắt ra, thấy một cô bé mặc quần áo xinh đẹp đang đứng cách đó không xa, ngẩng đầu nhìn Ngô Lão Nhị. Nhìn từ dưới lên, bóng hình cô bé ngược sáng, phía sau là một mảnh rực rỡ.
Suốt hai năm qua, cô bé là người duy nhất dám nói ra câu ấy vào lúc này.
Ngô Lão Nhị không đòi được tiền từ Chu Vũ, cơn giận đang bốc hỏa không có chỗ phát tiết, thấy Bạch Sơ Hiểu đột ngột xuất hiện ngăn cản, gã lại thấy có chút mới lạ.
"Nhóc con."
Ngô Lão Nhị rít một hơi thuốc dài, sau đó tùy tiện ném tàn thuốc xuống đất, dùng chân nghiền nát rồi phun ra một ngụm khói.
"Ngươi biết ta là ai không? Biết nó là ai không? Dựa vào cái gì mà ra lệnh cho ta?"
Vừa nói, gã vừa dùng cái chân vừa nghiền tàn thuốc đá đá vào người Chu Vũ:
"Mày tưởng gọi một đứa con nít tới là tao sẽ tha cho mày chắc?"
"Ông là người xấu."
Bạch Sơ Hiểu giận dữ quát lên "Ông không được đánh anh trai này, nếu không cháu sẽ... cháu sẽ..."
"Ngươi sẽ làm gì?"
Ngô Lão Nhị cười hắc hắc hai tiếng.
"Nhóc con tí tuổi đầu thì làm được gì? Xem ra ngươi trông cũng xinh xắn đấy, nếu muốn ta tha cho thằng nhãi này, thì đi theo ta đi. Ta bán ngươi cho một nhà tử tế, lấy được tiền ta tự khắc tha cho nó."
Vừa cúi đầu xuống, Ngô Lão Nhị lại thấy bên cạnh Bạch Sơ Hiểu còn có một Tưởng Thần Tinh, gã càng khoái chí hơn:
"Vụ làm ăn 'mua một tặng một' này được đấy, giá của bé trai bao giờ cũng cao hơn bé gái."
Vừa nói, Ngô Lão Nhị đã chẳng thèm để mắt đến Chu Vũ nữa, gã định vươn tay chộp lấy hai đứa nhỏ.
"Ngô Lão Nhị... có việc gì thì cứ nhằm vào tao, bắt nạt trẻ con tính là bản lĩnh gì chứ..."
Chu Vũ ngã trên đất, mắt thấy hai đứa nhỏ sắp bị Ngô Lão Nhị bắt mất, cậu vừa vật lộn đứng lên ngăn cản, vừa cố gắng hét lớn.
"Hai đứa chạy mau..."
Thế nhưng lời chưa kịp dứt, Chu Vũ đã thấy mấy gã tráng hán mặc vest đen đột ngột xuất hiện.
Một người trong số đó tóm chặt lấy bàn tay đang vươn ra của Ngô Lão Nhị, mạnh tay vặn ngược lại. Chỉ trong một chiêu, gã đã khiến tay đối phương trật khớp.
Chưa kịp để Ngô Lão Nhị hét lên đau đớn, một vệ sĩ khác cũng ra tay, trực tiếp hạ đo ván gã xuống đất y như cách gã đã làm với Chu Vũ ban nãy.
Có lẽ vì không muốn để trẻ nhỏ nhìn thấy cảnh máu me, động tác của những người này vô cùng dứt khoát và nhanh gọn, người thường khó lòng nhìn rõ họ vừa làm gì.
"Anh trai ơi, anh không sao chứ?"
Bạch Sơ Hiểu liếc nhìn Ngô Lão Nhị một cái rồi quay đầu lại, chạy nhanh đến trước mặt Chu Vũ.
Chu Vũ lúc này trông vô cùng nhếch nhác, bụi đất trộn lẫn bùn nước dính đầy trên người. Nửa thân người cậu như vừa được lôi từ trong đất ra.
Những vết thương loang lổ trên người cậu thật sự không thể xem nhẹ, dù là vết thương mới chưa kịp bầm tím rõ rệt hay những vết sẹo cũ đều hằn rõ mồn một.
Bạch Sơ Hiểu nhìn những vết thương xanh tím lớn nhỏ trên người cậu, rồi lại nhìn xuống chỗ mình vừa bị vấp ngã ban sáng.
Chắc chắn là đau lắm.
"Khụ khụ khụ..."
Chu Vũ định đứng dậy nhưng toàn thân đau đớn, thể lực lại cạn kiệt. Thấy những người kia xuất hiện làm gã Ngô Lão Nhị không còn là mối đe dọa, cậu mới thở phào, từ tư thế nằm bò chuyển sang dựa vào tường để ngồi.
Ho khan vài tiếng, Chu Vũ cảm thấy ngũ tạng lục phủ như bị thiêu đốt. Cậu nghỉ một chút, đưa mắt nhìn Ngô Lão Nhị cách đó không xa, rồi lại nhìn hai đứa trẻ trước mặt.
"Gan hai đứa lớn thật đấy."
Tuy lời nói của Bạch Sơ Hiểu khiến cậu xúc động, nhưng cậu không muốn trẻ nhỏ vì nhất thời bốc đồng mà gặp nguy hiểm.
"Không sợ gã ta bắt đi thật sao? Nếu bị bắt đi, hai đứa sẽ không bao giờ tìm thấy cha mẹ mình nữa đâu."
"Ba mẹ em sẽ không để em biến mất đâu."
Bạch Sơ Hiểu từ trong nỗi xót xa thay cho Chu Vũ sực tỉnh lại, bĩu môi nói.
"Chỉ có người xấu mới tùy tiện đánh người, anh trai là người tốt, em phải giúp người tốt đối phó người xấu."
Những lời nói ngây ngô này khiến cậu không khỏi mỉm cười, ánh mắt thoáng thay đổi, cậu nửa như tự nhủ:
"Chúng ta có quen biết gì đâu, sao nhóc chắc chắn anh là người tốt?"
Ánh mắt cậu lướt qua mặt đất, thấy hai cái bánh bao dính đầy cát bụi không thể ăn được nữa, cậu cười khổ. Hai cái bánh bao đó là bữa trưa của cậu, tốn tận hai đồng bạc đấy. Bây giờ thì xong rồi, thật đáng tiếc.
"Anh trai ơi? Anh trai ơi?"
Bạch Sơ Hiểu không ngờ thiếu niên trước mặt vừa dứt lời vài giây đã ngất xỉu ngay trước mắt mình. Cô bé kinh ngạc, lay lay cậu nhưng không thấy phản ứng gì.
Giang Phù Liễu vẫn là người bình tĩnh hơn cả. Một mặt bà cho người khống chế Ngô Lão Nhị đưa lên đồn cảnh sát, mặt khác sắp xếp đưa Chu Vũ vào bệnh viện.
Đến tận ngày hôm sau, Chu Vũ mới từ từ tỉnh lại.
Mở mắt ra là trần nhà trắng toát, cậu đang mặc bộ quần áo bệnh nhân nằm trên giường bệnh. Bên cạnh có giá treo mấy chai dịch truyền, nước thuốc đang tí tách chảy vào cơ thể cậu.
"Anh trai ơi, anh tỉnh rồi ạ!"
Quay đầu lại, Chu Vũ thấy Bạch Sơ Hiểu đang ôm một quả táo gặm dở một miếng nhỏ, ngồi trên chiếc giường bệnh trống bên cạnh. Đôi chân ngắn cũn treo lơ lửng khẽ đung đưa, cô bé nhìn cậu với vẻ mặt mừng rỡ.
Bên cạnh cô bé còn có một người đàn ông lạ mặt.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận