Sáng / Tối
Vì kế hoạch vừa bắt đầu đã vấp phải đả kích nặng nề, nên suốt dọc đường đi, sắc mặt Triệu Mang khó coi đến cực điểm. Nói cách khác, mặt cô ta cứ như thể ai đang nợ tiền mà không trả vậy.
Đáng lẽ chuyện này quản gia phải là người biết đầu tiên để kịp thời ngăn cản, nhưng vì người của Tiền gia đang ở đại sảnh, ông bận túi bụi nên đã lỡ mất thời cơ vàng để ngăn chặn biến số này.
Đi trên đường, Triệu Mang cứ nghĩ đến cảnh sắp phải đối mặt với Bạch Sơ Hiểu là trong lòng lại dậy sóng.
Cô ta vốn chẳng ưa gì trẻ con, nhất là hạng như Bạch Sơ Hiểu — một chữ bẻ đôi không biết, hễ sơ sẩy một chút là rơi hạt đậu vàng (khóc), lại càng khiến cô ta chán ghét gấp bội.
Hơn nữa, Bạch Sơ Hiểu chính là vật cản lớn nhất trên con đường hoàn thành nhiệm vụ của cô ta. Triệu Mang xuyên đến thế giới này, chọn Bạch Ninh Viễn làm mục tiêu công lược không phải để nhìn một nhà họ đoàn viên hạnh phúc.
Để nhiệm vụ sớm hoàn thành, để cô ta có thể thuận lợi một bước lên tiên, ngồi vào chiếc ghế Bạch phu nhân hưởng vinh hoa phú quý, Bạch Sơ Hiểu buộc phải trở thành vật hy sinh.
Nghĩ đến cái kế hoạch hoàn mỹ, thiên y vô phùng của mình bỗng dưng tan tành mây khói chỉ vì một cái bụng đau, Triệu Mang hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Giờ bảo cô ta đi trông Bạch Sơ Hiểu, con bé mà xảy ra chuyện gì thì cô ta gánh đủ, mà không xảy ra chuyện gì thì cô ta cũng chẳng sơ múi được gì.
Hoàn toàn không thuận lợi bằng cái kịch bản "xuất hiện đúng lúc cứu tiểu thư thoát khỏi nguy hiểm" như ban đầu.
"Đúng là thành sự tại nhân, bại sự tại thiên!"
Nhớ đến vẻ mặt của Xảo Xảo lúc nãy, lửa giận trong lòng Triệu Mang lại bốc lên ngùn ngụt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=15]
Nếu không tại cô ta kéo chân sau, mình đã chẳng phải cuống cuồng nghĩ phương án mới.
Ra đến vườn hoa, Triệu Mang cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ đứng từ xa nhìn chằm chằm vào Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh, đầu óc xoay chuyển tìm cách thay đổi kế hoạch.
Dù hiện tại "kẻ thế mạng” đẩy Bạch Sơ Hiểu vào chỗ hiểm đã đổi thành chính mình, nhưng Triệu Mang không định bỏ cuộc.
Lần này ngoài kẻ kia ra, cô ta vẫn còn một người để đổ tội, đó chính là bà Tiền. Chỉ cần lúc đó bà Tiền có mặt, Bạch Sơ Hiểu lại "chẳng may" qua đời, thì sự thật thế nào chẳng phải do cô ta một tay thêu dệt sao?
Dù sao cô ta cũng là người làm trong Bạch gia, bình thường chẳng mấy khi được lẻn ra ngoài, nếu vừa ra ngoài mà Bạch Sơ Hiểu gặp chuyện thì chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Mà ở trong Bạch gia, Bạch Sơ Hiểu là hòn ngọc quý, xác suất xảy ra tai nạn là cực kỳ thấp.
Tính đi tính lại, thời điểm bà Tiền đến thỉnh tội vì đã đắc tội mẹ con Giang Phù Liễu chính là cơ hội tốt nhất.
Bỏ qua phương án kẻ thế mạng sơ ý làm hại tiểu thư, thì việc đổ hết tội lỗi lên đầu bà Tiền cũng là một lựa chọn không tồi.
Đến lúc đó, cứ bảo bà Tiền vì thói kiêu ngạo ương ngạnh, dù bị ép đến xin lỗi nhưng trong lòng vẫn hậm hực, thấy Bạch Sơ Hiểu chơi một mình nên nảy sinh ý định trả thù, đẩy cô bé vào chỗ chết.
Khi ấy, cô ta chỉ cần giả vờ phát hiện tình thế bất ổn, lao ra "cứu người" rồi nhân cơ hội cho cô bé uống độc dược. Đợi Bạch Sơ Hiểu chết rồi, cô ta dù có lỗi lơ là nhưng so với tội giết người của bà Tiền thì chẳng thấm vào đâu.
Mượn đao g·iết người, dùng bà Tiền làm kẻ thế mạng mới. Nghĩ đến khả năng này, Triệu Mang mới thấy nhẹ nhõm đôi chút. Coi như công sức lừa bà ta đến đây không uổng phí.
...
Ở phía bên kia, Bạch Sơ Hiểu - người hoàn toàn không biết mình đang bị sắp đặt vận mệnh - đang cùng Tưởng Thần Tinh ngắm hoa thì đột nhiên hắt hơi một cái rõ to. Y hệt như lúc sáng.
Cô bé xoa xoa mũi, cúi xuống nhìn bàn tay còn lại. Quả của cây hoa móng tay (phượng tiên) vốn đang xanh vàng, bị cú hắt hơi làm cô bé vô thức bóp mạnh, thế là nó nổ bung ra, lộ ra những hạt đen nhỏ xíu bên trong.
"Ơ, nó nổ thật này!"
Như vừa khám phá ra lục địa mới, Bạch Sơ Hiểu hớn hở xòe tay trước mặt Tưởng Thần Tinh:
"Anh Thần Thần xem này, nó nổ tung rồi."
Tưởng Thần Tinh thấy vậy liền đưa tay xoa đầu cô bé, khẽ gật đầu. Bản thân cậu bé không mấy hứng thú với hoa cỏ, nhưng... ai bảo Sơ Hiểu thích cơ chứ.
Chẳng biết sở thích này giống ai, dạo gần đây Bạch Sơ Hiểu cực kỳ thích nghịch hoa cỏ, cứ thấy cây gì lạ là muốn trồng. Khổ nỗi cô bé không thích trồng tập trung một chỗ, cứ thích trồng mỗi nơi một khóm, chỗ này một đóa chỗ kia một đóa.
Dẫn Tưởng Thần Tinh đi xem một lượt "giang sơn" hoa cỏ của mình xong, trời lại bắt đầu nắng gắt, cô bé cảm thấy nóng nực khó chịu. Chợt nhìn thấy bể bơi trong vườn, mắt cô bé sáng lên, chỉ tay về phía đó nói với Tưởng Thần Tinh:
"Anh Thần Thần, lát nữa chúng mình cùng đi bơi đi!"
Trong vườn có hai bể bơi, bể lớn dành cho người lớn như Bạch Ninh Viễn, nước khá sâu nên đã được khóa kỹ và che chắn cẩn thận.
Bể mà Bạch Sơ Hiểu nói là bể nhỏ dành cho trẻ em, diện tích vừa phải và nước rất nông. Trời nóng cô bé vẫn thường hay bơi ở đây, chỉ cần mặc đồ bơi, khoác thêm phao hoạt hình và có người trông coi là hoàn toàn an toàn.
Quyết định xong, Bạch Sơ Hiểu đi tìm người lấy đồ. Đồ bơi thì vào phòng thay đồ đổi, nhưng phao bơi, khay nổi đựng đồ ăn vặt và nước uống thì phải có người chuẩn bị mang ra.
Triệu Mang đang mải tính toán làm sao để cái chết của Bạch Sơ Hiểu trông thật tự nhiên, ngẩng đầu lên đã thấy cô bé chạy tung tăng khắp nơi.
Cô ta một mặt cảm thán trẻ con lắm năng lượng, mặt khác lại sốt ruột vì những chỗ cô bé đứng toàn là nơi an toàn, khó mà ra tay. Đến khi thấy Bạch Sơ Hiểu tiến về phía bể bơi, cô ta biết cơ hội của mình đã đến.
"Để tôi làm cho."
Triệu Mang nhanh tay giành lấy khay đồ từ người hầu khác, cố gắng kìm nén cảm xúc, chậm rãi tiến về phía bể bơi.
Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh đã thay xong đồ bơi. Vì phao chưa mang tới nên cô bé không xuống nước ngay mà ngoan ngoãn ngồi chờ trên bờ. Có điều tay chân không yên, cô bé ngồi sát mép bể, thả hai cái gót chân nhỏ xíu xuống nước đong đưa, tạo thành những vòng sóng nhỏ lăn tăn.
"Tiểu tiểu thư, đồ của người đến rồi đây."
"Con cảm ơn..."
Bạch Sơ Hiểu nghe tiếng liền quay lại, vừa định đưa tay nhận đồ thì hai người vô tình chạm vào nhau.
Ngay khoảnh khắc đó, Bạch Sơ Hiểu lại nghe thấy cái âm thanh quen thuộc, rỗng tuếch nhưng đầy rẫy sự gào thét và sát ý kia:
“Giết nó! Giết nó đi!”
“Bằng bất cứ giá nào, hôm nay Bạch Sơ Hiểu phải chết ở đây!”
“Đổ độc dược vào, ta phải khiến nó chết để làm đá kê chân cho ta!”
“Nó phải chết!”...
Vừa ngẩng đầu lên, Bạch Sơ Hiểu đã nhìn rõ khuôn mặt của người mang đồ tới. Rõ ràng là Triệu Mang.
"Oa!"
Bạch Sơ Hiểu lại bị cái giọng nói kia dọa cho khiếp vía, nhìn thấy mặt Triệu Mang, tay cô bé run lên cầm cập, buông thõng khay đồ, cuống quýt rút chân khỏi nước, lùi ra xa một đoạn rồi chống tay xuống đất định đứng dậy bỏ chạy.
Triệu Mang cũng vừa lúc buông tay, thế là khay đồ rơi loảng xoảng xuống đất. Phao bơi thì không sao, nhưng mấy ly nước trái cây rơi xuống vỡ tan, nước đổ lênh láng khắp sàn gạch.
Thấy Bạch Sơ Hiểu lùi lại, Triệu Mang trong lòng không khỏi kích động. Theo kế hoạch, cô ta định lấy lòng Bạch Sơ Hiểu trước để lát nữa có thể danh chính ngôn thuận bồi chơi, từ đó tìm cơ hội ra tay.
Cách này tuy tốn thời gian nhưng lại an toàn nhất. Không ngờ cô ta vừa mới đưa đồ, Bạch Sơ Hiểu nhìn thấy mặt cô ta đã có phản ứng như vậy. Y hệt cái hôm hai người gặp nhau trong vườn hoa.
Lửa giận trong lòng Triệu Mang lại bốc lên. Chỉ là một đứa trẻ ranh không biết gì, dựa vào cái gì mà vừa thấy cô ta đã như thấy quỷ, sợ hãi như thể cô ta là yêu ma mặt xanh nanh vàng không bằng.
Nếu như lúc này có "kẻ thế mạng" ở đây, cô ta chỉ cần dán tấm giấy dán kia lên áo họ, chờ họ lại gần tiểu thư rồi điều khiển cho họ "trượt chân" một cái, lợi dụng khoảng cách gần mà đẩy Bạch Sơ Hiểu xuống bể bơi. Như vậy có phải rảnh nợ không? Chứ đâu cần ở đây nhìn cái bản mặt này của nó?
Cô ta không hề biết rằng, ngay khi ý nghĩ đó vừa loé lên, tấm giấy dán vốn đã dính trong túi áo cô ta đột nhiên sáng lên một tia sáng yếu ớt. Nhưng vì là ban ngày, lại nằm trong túi nên chẳng ai mảy may chú ý.
"Tiểu tiểu thư, người sao thế ạ?"
Triệu Mang tự nhủ phải nhẫn nhịn vì mục tiêu lớn, cô ta cố nặn ra một nụ cười, bước tới định lại gần cô bé.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Triệu Mang đột ngột nhận ra tình hình có vẻ không ổn lắm.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận