Sáng / Tối
Chưa kịp để Chu Vũ phản ứng, Bạch Sơ Hiểu đã nhảy xuống giường, đi tới cạnh giường bệnh của cậu.
Chiều cao của Bạch Sơ Hiểu lúc này chỉ vừa đủ cao hơn giường bệnh một chút, khi Chu Vũ nghiêng đầu nhìn sang vừa vặn chạm phải ánh mắt cô bé.
Một đôi mắt to đen láy, ở khoảng cách gần thế này, Chu Vũ có thể thấy rõ hàng lông mi của cô bé dài đến nhường nào. Chỉ cần nhìn qua, cậu đã biết đây là một đứa trẻ được gia đình hết mực yêu thương.
"Anh trai ơi, giờ anh còn đau không ạ?"
Bạch Sơ Hiểu đứng trước mặt cậu, nhìn cậu rồi lại nhìn xuống mu bàn tay đang truyền dịch, cẩn thận hỏi một câu.
Chu Vũ nhìn cô bé, khẽ lắc đầu. Rất nhanh sau đó, bác sĩ và y tá tiến vào kiểm tra đơn giản tình trạng của cậu.
Nguyên nhân Chu Vũ ngất xỉu ngoài việc bị Ngô Lão Nhị đánh, còn do cậu bị suy dinh dưỡng trong một thời gian dài.
Vết thương do bị đánh chỉ là đau phần mềm, không có gì nghiêm trọng nên hiện tại cậu đã ổn định.
"Cảm ơn..."
Sau khi vô thức nói lời cảm ơn bác sĩ, ánh mắt Chu Vũ cuối cùng cũng dừng lại ở người đàn ông lạ mặt kia.
"Ngài là..."
Bạch Ninh Viễn dù chỉ đang ngồi cạnh giường bệnh nhưng khí chất toát ra không phải người thường nào cũng có được. Thấy Chu Vũ chú ý đến mình, ông chỉ khẽ gật đầu, vẫy tay gọi Bạch Sơ Hiểu lại gần.
"Bạch Ninh Viễn."
Chẳng cần giải thích thêm, ba chữ này đã đủ nói lên tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=11]
Bạch Ninh Viễn ngồi đó, đợi Chu Vũ bình tĩnh lại mới lên tiếng.
"Cậu cứ yên tâm, vì con gái tôi đã cứu cậu nên mọi chi phí bệnh viện cậu không cần lo lắng."
Bạch Ninh Viễn bế Bạch Sơ Hiểu đặt lên đùi mình.
"Đương nhiên, với tư cách là một người cha, tôi không muốn con mình cứu nhầm hạng tiểu nhân. Vậy nên giờ, cậu hãy kể cho tôi nghe về hoàn cảnh của mình đi."
Thực tế, nếu Bạch Ninh Viễn muốn điều tra thì chẳng khó khăn gì, thậm chí tối qua trên bàn làm việc của ông đã có bản báo cáo chi tiết về Chu Vũ. Tuy nhiên, ông muốn chính miệng Chu Vũ nói ra.
Đối với Chu Vũ, việc vạch trần những vết sẹo của bản thân trước mặt người lạ đúng là một thử thách khó khăn.
Nhưng nghĩ lại, người trước mặt là Bạch Ninh Viễn - người có khối tài sản khổng lồ và chỉ cần một cái phẩy tay cũng đủ quyết định vận mệnh của bao nhiêu người.
Dù có suy đoán thế nào, cậu cũng không nghĩ Bạch Ninh Viễn lại rảnh rỗi đến mức ngồi nghe cậu kể chuyện chỉ để cười nhạo.
Vì vậy, sau một hồi suy nghĩ, Chu Vũ ngồi dậy và bắt đầu kể về câu chuyện của mình.
Chu Vũ năm nay mới 17 tuổi, xuất thân từ một gia đình vô cùng bình thường. Cha mẹ cậu không được học hành nhiều nên công việc đều vất vả mà lương chẳng đáng bao nhiêu.
Tuổi thơ của cậu cũng trôi qua êm đềm như bao đứa trẻ khác. Vì thấu hiểu cái khổ của việc thiếu kiến thức nên cha mẹ luôn nỗ lực nuôi nấng Chu Vũ ăn học.
Bản thân Chu Vũ cũng rất cầu tiến, học lực ở trường luôn nằm trong tốp đầu. Nếu không có biến cố xảy ra, cậu có lẽ sẽ cứ thế bình lặng học tập, tốt nghiệp rồi tìm một công việc ổn định.
Tuy không thể một bước lên mây trở thành kẻ thượng đẳng, nhưng cuộc sống yên ổn là chuyện trong tầm tay.
Nhưng người tính không bằng trời tính, biến cố cuối cùng cũng ập đến.
Vào năm Chu Vũ học lớp mười, nhà xưởng nơi cha cậu làm việc đóng cửa khiến ông thất nghiệp. Trong lúc đang đôn đáo tìm việc mới, ông đã lọt vào tầm ngắm của Ngô Lão Nhị.
Ngô Lão Nhị vốn nổi danh là hạng khốn nạn, tuy bản thân chẳng có tài cán gì nhưng dăm ba cái trò lừa đảo, gài bẫy thì lại vô cùng tinh vi.
Rất nhanh sau đó, cha của Chu Vũ đã bị những lời đường mật của gã mê hoặc, đồng ý giúp gã làm vài việc.
Hậu quả là ông sa chân vào cái bẫy đã giăng sẵn, chẳng những không kiếm được tiền như lời hứa hẹn mà còn gánh trên vai một khoản nợ khổng lồ.
Kể từ đó, cha của Chu Vũ biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt mọi người. Đa số đều cho rằng ông vì không chịu nổi cú sốc nợ nần nên đã bỏ trốn, chỉ mình Chu Vũ biết cha cậu thực chất bị Ngô Lão Nhị bắt đi, tống vào một mỏ than lậu nào đó để làm việc trừ nợ.
Ngô Lão Nhị trái lại còn mặt dày vô sỉ đến tận nhà Chu Vũ đòi nợ, thậm chí còn trực tiếp ra tay cướp sạch những món đồ có giá trị cuối cùng trong nhà.
Mẹ cậu vì chuyện này mà chịu đả kích nặng nề, lại thêm mấy chục năm lao lực chưa một ngày hưởng phúc nên đã đổ bệnh trầm trọng. Đến khi đưa vào bệnh viện, bác sĩ thông báo bà đã mắc bệnh ung thư, tình hình vô cùng không lạc quan.
Lúc ấy, gia đình cậu sớm đã rơi vào cảnh nhà chỉ có bốn bức tường, lấy đâu ra tiền chữa trị cho một căn bệnh tiêu tốn cả gia tài như vậy.
Mẹ Chu Vũ vì sợ liên lụy đến con trai nên đã nhiều lần tìm cách tự sát, nếu không nhờ Chu Vũ phát hiện kịp thời thì bà sớm đã không còn trên đời này.
Cuối cùng, Chu Vũ chỉ còn cách cắn răng thôi học, đi làm công kiếm tiền với hy vọng nhỏ nhoi là có thể bù đắp phần nào khoảng trống nợ nần và viện phí.
Việc thuê lao động chưa thành niên đối với các nhà máy lớn là điều cấm kỵ, vì thế Chu Vũ chỉ có thể xin vào những xưởng gia công nhỏ lẻ với mức lương rẻ mạt.
Làm việc quần quật từ sáng sớm đến tối mịt cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, để tiết kiệm, cậu thường xuyên chỉ ăn hai cái bánh bao qua bữa, thậm chí có hôm nhịn đói, lâu dần dẫn đến suy dinh dưỡng nghiêm trọng.
Nhưng Ngô Lão Nhị làm sao có chuyện thấy đủ mà dừng. Biết Chu Vũ đi làm, gã lại tìm mọi cách chặn đường đòi tiền, đánh đập cậu không thương tiếc.
Chu Vũ lúc này đã quá rõ bộ mặt thật của gã nên quyết không nhả ra một xu, cùng lắm thì chịu một trận đòn là xong.
Suốt mấy năm nay, công việc mỗi ngày của Chu Vũ không phải là làm sao để giàu có, mà là chạy đua với thời gian để duy trì sự sống cho mẹ và tìm cách lẩn tránh những trận đòn tống tiền của Ngô Lão Nhị.
Ban đầu cậu cũng nghĩ đến việc báo cảnh sát, nhưng hạng người như Ngô Lão Nhị đã lăn lộn bao năm, sớm đã thành cáo già.
Một đứa trẻ không bằng không chứng đi báo án chẳng những không làm gì được gã mà còn bị gã trả đũa gấp bội sau khi ra tù.
Dần dà, cậu dường như đã quen với cuộc sống tăm tối này. Tiếng đọc bài vang vọng nơi giảng đường năm xưa giờ đây đã trở thành giấc mơ xa vời không thể chạm tới, thực tại cay đắng khiến cậu không dám, cũng không muốn nhớ về những ngày tươi đẹp cũ.
"Mọi chuyện là như vậy ạ."
Chu Vũ nói xong, khẽ cúi đầu, nở một nụ cười tự giễu.
Cậu chưa từng nghĩ tới, một kẻ thấp kém dưới vũng bùn như mình lại có ngày được ngồi nói chuyện với một đại nhân vật trong truyền thuyết như thế này. Tất cả, đều là nhờ cô bé trong lòng người đàn ông kia.
Bạch Ninh Viễn nghe xong câu chuyện, nét mặt không có quá nhiều thay đổi, nhưng Bạch Sơ Hiểu trong lòng ông thì đã khóc nức nở vì đồng cảm với Chu Vũ.
Cô bé tuy chưa hiểu hết những lắt léo phức tạp, nhưng cũng lờ mờ biết được anh trai này đã phải trải qua những ngày rất khổ cực, vừa bị người xấu bắt nạt lại vừa có mẹ bị bệnh nặng.
"Oa... oa..."
Bạch Sơ Hiểu đưa tay quẹt nước mắt, nói chẳng nên lời.
"Ba... ba ơi, anh trai này đáng thương quá, chúng ta... chúng ta giúp anh ấy đi mà... oa oa..."
Thấy con gái khóc, Bạch Ninh Viễn thở dài bất lực. Ông để cô bé đứng lên đùi mình, để con dựa vào người mình rồi nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành.
"Cháu..."
Thấy Bạch Sơ Hiểu khóc như vậy, Chu Vũ mím môi.
"Cháu nói những điều này không phải để tranh thủ sự đồng tình của ngài, cháu cũng biết ngài không có nghĩa vụ phải giúp đỡ cháu..."
Dù tình cảnh hiện tại vô cùng bế tắc, nhưng cậu chưa bao giờ cho rằng người khác có nghĩa vụ phải giúp mình.
"Tôi biết."
Bạch Ninh Viễn vừa dỗ dành con gái, vừa chẳng màng hình tượng mà rút khăn giấy ôn tồn lau nước mắt cho cô bé.
"Về khoản nhìn người, tôi chưa đến mức tệ như vậy."
Lau khô mặt cho Bạch Sơ Hiểu xong, ông ném tờ giấy vào thùng rác rồi mới nghiêm túc nhìn Chu Vũ:
"Tôi có một câu hỏi. Nếu cho cậu một cơ hội để đi học lại, cậu có sẵn lòng quay lại trường không?"
Vài giây sau, Chu Vũ mới cười khổ:
"Nếu có thể, đương nhiên cháu muốn được đi học, chỉ là với tình cảnh hiện tại, nói gì cũng vô ích thôi."
"Chỉ cần cậu có lòng là được."
Trước ánh mắt kinh ngạc của Chu Vũ, Bạch Ninh Viễn cúi đầu nhìn con gái:
"Con gái tôi đã cứu cậu, điều đó chứng tỏ chúng ta có duyên. Cậu cũng không phải hạng người xấu xa, giúp cậu một tay tôi cũng chẳng mất mát gì, coi như là... để con gái tôi khỏi phải khóc thêm khi nghe chuyện của cậu nữa."
"Tôi cho cậu hai lựa chọn. Thứ nhất, tôi sẽ cho cậu vay một khoản tiền đủ để chữa bệnh cho mẹ cậu và trang trải cuộc sống trước mắt, nhưng những việc khác cậu phải tự mình gánh vác. Khoản tiền này không tính lãi, nhưng trong vòng 20 năm cậu phải hoàn trả đầy đủ."
"Thứ hai, tôi sẽ chi trả toàn bộ chi phí điều tra và cứu cha cậu ra, đồng thời tài trợ việc chạy chữa cho mẹ cậu và lo liệu toàn bộ chi phí học tập của cậu ít nhất là đến khi tốt nghiệp đại học.”
“Sau khi tốt nghiệp, cậu có thể chọn học lên cao hơn, nhưng sau đó cậu bắt buộc phải làm việc cho tập đoàn Bạch gia trong 20 năm. Trong thời gian này, lương của cậu sẽ thấp hơn đồng nghiệp một chút nhưng vẫn nằm trong mức chấp nhận được, và tôi bảo cậu làm gì, cậu phải làm cái đó."
"Đương nhiên, người Bạch gia đều thượng tôn pháp luật, tôi sẽ không bắt cậu làm chuyện gì trái lương tâm. Hai lựa chọn, cậu muốn cái nào?"
Cả hai lựa chọn đối với Chu Vũ đều giống như miếng bánh từ trên trời rơi xuống. Dù lựa chọn thứ hai có vẻ đầy ràng buộc, nhưng với cậu, đó lại là một cơ hội đổi đời không tưởng.
"Cháu..."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận