Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 6

Ngày cập nhật : 2026-04-28 21:09:54

"Về rồi đấy à?" 

Giang Phù Liễu bước tới, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh chồng.

Bạch Ninh Viễn ừ một tiếng, thuận tay nắm lấy tay bà. Hai người kết hôn đã mười năm, vì tính chất công việc nên thời gian bên nhau không quá nhiều, nhưng sự thấu hiểu và tâm đầu ý hợp giữa họ đã đạt đến mức không cần nói cũng tự hiểu lòng nhau.

"Mấy ngày trước nhà mình mới tuyển thêm một đợt người, chắc vừa nãy ông cũng gặp rồi chứ?" 

Giang Phù Liễu nhìn Bạch Sơ Hiểu đang mải mê chơi đùa cùng các anh và Tưởng Thần Tinh, trực tiếp đi vào vấn đề.

"Gặp rồi." 

Bạch Ninh Viễn gật đầu. Định nói gì đó nhưng chợt nhớ lại dáng vẻ của Triệu Mang lúc nãy, ông liền đổi giọng.

"Nhưng trong đó có một người trông tâm thuật bất chính, loại người như vậy tốt nhất cứ đuổi thẳng đi cho rảnh nợ."

Giang Phù Liễu liếc nhìn ông một cái. Quản gia đứng cạnh liền tiến lại gần báo cáo: 

"Thưa phu nhân, chính là người tên Triệu Mang đó ạ."

"Là cô ta sao...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=6]

Vậy thì không có gì lạ." 

Nghe đến tên Triệu Mang, Giang Phù Liễu chẳng thấy ngạc nhiên chút nào.

"Có chuyện gì sao?" 

Nhận ra ngữ khí khác thường của vợ, Bạch Ninh Viễn không khỏi thắc mắc.

Giang Phù Liễu nhìn về phía Bạch Sơ Hiểu, khẽ thở dài một tiếng rồi kể lại sự việc xảy ra vài ngày trước. 

Vì có trẻ con ở đó nên bà chỉ nói vắn tắt vài câu đại ý. Tuy nhiên, bấy nhiêu đó cũng đủ khiến Bạch Ninh Viễn nổi trận lôi đình.

Nhưng suy nghĩ của Giang Phù Liễu cũng có cái lý của nó. Giờ mà đuổi người ngay lập tức thì cũng chẳng tìm ra kẻ chủ mưu phía sau, sau này chắc chắn sẽ còn những kẻ khác lẻn vào hãm hại con gái. 

Suy tính một hồi, Bạch Ninh Viễn cuối cùng cũng đồng ý với cách xử lý của vợ.

Trong khi cha mẹ đang lo lắng cho sự an toàn của mình thì đầu óc Bạch Sơ Hiểu chẳng nghĩ ngợi nhiều đến thế. 

Đống đồ chơi mà cha và các anh mang về đủ để cô bé hưng phấn cả ngày trời. Những món quà được xếp thành một ngọn núi nhỏ trên sàn, Bạch Sơ Hiểu ôm con thú bông hình đám mây ngồi bệt bên cạnh, hết sờ món này lại ngắm món kia, cái gì cũng thấy mới lạ.

"Anh Thần Thần!" 

Bạch Sơ Hiểu lục tìm trong đống đồ chơi một lúc, lôi ra một món đồ mới rồi gọi Tưởng Thần Tinh.

"Cái này giống anh cực kỳ luôn nè!"

Trên tay cô bé là một trong hai con búp bê nhỏ, là một cậu bé tóc ngắn mặc quần yếm, trông cực kỳ giống với trang phục của Tưởng Thần Tinh hôm nay. 

Tưởng Thần Tinh vừa bị Bạch Cẩn Du chen lấn xô ra xa một chút, lúc này liền chớp thời cơ ngồi phắt xuống trước mặt cô bé.

Bạch Cẩn Du thấy vậy không phục, hừ một tiếng: 

"Giống chỗ nào mà giống, rõ ràng là giống anh hơn chứ!"

"Cậu béo như thế, sao mà giống được." 

Tưởng Thần Tinh quay đầu nhìn cậu bé một cái rồi nghiêm túc phản bác, sau đó quay lại nhận lấy con búp bê trong tay Bạch Sơ Hiểu.

Bạch Cẩn Du lập tức xù lông: 

"Tôi không có béo, tôi chỉ là... chỉ là hơi đô con một chút thôi, như thế này mới bảo vệ được Đoàn Đoàn tốt hơn chứ!"

So với một Bạch Cẩn Du hở chút là nổ tung và hay đấu khẩu với Tưởng Thần Tinh, Bạch Cảnh Trì lại trầm ổn hơn nhiều. Cậu tiến lên hai bước, ngồi xuống bên cạnh em gái. 

Sau đó, cậu tìm thấy một bộ xếp gỗ còn nguyên bao bì trong đống đồ chơi, đổ hết ra sàn, nhìn ảnh mẫu bên ngoài rồi bắt đầu lắp ráp.

Bạch Sơ Hiểu vốn đang chơi cặp búp bê với Tưởng Thần Tinh, nhưng rất nhanh đã bị động tác của Bạch Cảnh Trì thu hút. Cô bé xoay người lại, đôi mắt không chớp nhìn anh cả.

Dù hiện tại Bạch Cảnh Trì mới chín tuổi nhưng đôi tay cậu đã vô cùng thon gọn và đẹp đẽ. 

Động tác lắp xếp gỗ mượt mà như nước chảy mây trôi, không hề có lấy một giây khựng lại để suy nghĩ hay phải tháo ra lắp lại, trông cực kỳ chuyên nghiệp.

Đối với Bạch Sơ Hiểu, những gì anh cả đang làm chẳng khác nào ảo thuật. Dưới bàn tay cậu, những mảnh ghép vụn vặt nhanh chóng được gắn kết, biến thành một món đồ trang trí nhỏ hình con thỏ.

"Tặng em này." Bạch Cảnh Trì bị em gái nhìn chằm chằm cũng không thấy phiền, sau khi lắp xong mảnh cuối cùng liền đưa cho cô bé.

Bạch Sơ Hiểu trợn to mắt, nhận lấy món đồ chơi, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc: "Anh cả lợi hại quá đi!"

Vì thấy mới lạ nên cô bé cứ cầm trên tay ngắm nghía mãi, nhất thời quăng luôn con búp bê vừa chơi cùng Tưởng Thần Tinh ra sau đầu.

Sau khi bàn bạc sơ qua với Bạch Ninh Viễn về kế hoạch sắp tới, Giang Phù Liễu quay đầu lại thấy cảnh tượng bốn đứa trẻ như vậy, bà không khỏi mỉm cười.

Bốn đứa trẻ ở cùng một chỗ, Bạch Cảnh Trì lớn tuổi nhất và cũng trầm ổn hiểu chuyện nhất sẽ thay cha mẹ chăm sóc các em. 

Cậu thường xuyên dùng đôi tay khéo léo để lắp đồ chơi hoặc xếp những vật nhỏ cho Bạch Sơ Hiểu chơi, lúc cô bé mệt còn chủ động rót nước cho em.

Tưởng Thần Tinh và Bạch Cẩn Du kém nhau hai tuổi nhưng chẳng ai sợ ai. Cả hai đều muốn Bạch Sơ Hiểu chỉ chơi với mình mình, nên nhìn đối phương làm gì cũng thấy chướng mắt. 

Hai đứa cứ đẩy qua đẩy lại, nếu ai đạt được ý nguyện thì không quên quay sang làm mặt quỷ khoe khoang với đứa còn lại.

Bạch Sơ Hiểu thì hoàn toàn không hay biết về cuộc "nội chiến" này. Ai gọi cô bé cũng thưa, cứ đồ chơi nào hay là cô bé chơi, ai cô bé cũng có thể chơi cùng một lúc. 

Thỉnh thoảng thấy Tưởng Thần Tinh và Bạch Cẩn Du cãi nhau hăng quá, cô bé sẽ nghiêm túc nắm tay mỗi người, mở to đôi mắt tròn xoe, dùng chất giọng sữa ngọt ngào mà khuyên bảo: 

"Bé ngoan là không được cãi nhau đâu nha."

Chơi được một lúc thì lại đến giờ cơm.

"Thần Thần." 

Lúc sắp vào bàn ăn, Giang Phù Liễu đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại. Sau khi nghe xong, sắc mặt bà hơi kỳ lạ, bà đi tới trước mặt Tưởng Thần Tinh: 

"Mẹ con gọi điện tới này, con có muốn nghe không?"

Tưởng Thần Tinh gật đầu, nhận lấy chiếc điện thoại hơi quá khổ so với tay mình, cố gắng áp sát vào tai để nghe giọng mẹ. 

Ở đầu dây bên kia, Tưởng phu nhân cũng cân nhắc con trai còn nhỏ nên cách nói chuyện vô cùng ngắn gọn, súc tích.

Đại ý là cha của Tưởng Thần Tinh gặp chút sự cố khi ở bên ngoài, hiện đang phải nằm viện. Những ngày tới bà vừa phải xử lý việc công ty, vừa phải chăm sóc chồng, nên muốn để cậu bé ở tạm bên nhà họ Bạch vài ngày.

Việc ở lại Bạch gia không phải lần đầu đối với Tưởng Thần Tinh, hơn nữa ở đây còn có Bạch Sơ Hiểu nên cậu không hề sợ hãi mà đồng ý ngay. Sau khi được mẹ dỗ dành thêm vài câu, chuyện này cứ thế định đoạt xong xuôi.

Vì lý do này, trong bữa tối, Tưởng Thần Tinh và Bạch Sơ Hiểu vẫn ngồi cạnh nhau, dùng cặp bát nhỏ cùng kiểu dáng. Đối diện họ là hai người anh của Bạch Sơ Hiểu. 

Bát của Bạch Cảnh Trì hơi lớn hơn của em gái một chút nhưng vẫn nhỏ hơn bát người lớn, còn bát của Bạch Cẩn Du là to nhất, sức ăn của cậu bé cũng là "khủng" nhất trong đám trẻ.

Bữa cơm kết thúc, mọi người đều ổn, chỉ có Bạch Cẩn Du vì ăn quá nhiều trong thời gian ngắn nên bụng bắt đầu khó chịu. 

Chẳng đợi người lớn kịp phản ứng, Bạch Sơ Hiểu đã tự mình nhảy xuống ghế, tìm được một lọ thuốc rồi ôm trong tay đứng trước mặt anh hai: 

"Anh hai ngoan ngoãn uống thuốc đi nè, uống xong là hết đau ngay."

Thái độ của cô bé vô cùng nghiêm túc, lời nói y hệt như những gì Giang Phù Liễu từng nói khi cô bé không khỏe. Bạch Cẩn Du nhận lấy lọ thuốc, đếm vài viên rồi uống cùng nước lọc, rất nhanh đã thấy dễ chịu hơn.

Thấy anh hai không còn đau nữa, Bạch Sơ Hiểu mới yên tâm ngồi lại vị trí của mình.

Ngược dòng thời gian về một năm trước, Bạch Cẩn Du vốn không có dáng vẻ tròn vo như hiện tại. 

Khi đó, vì một sự cố ngoài ý muốn, cậu bị kẻ xấu bắt cóc ngay tại trường học và bị tiêm một loại chất lỏng đặc biệt. Khi được cứu ra, hơi thở cậu đã rất yếu ớt, phải nằm viện cấp cứu nhiều ngày mới qua khỏi cơn nguy kịch.

Chắc hẳn đó là một trong những di chứng, chỉ trong vòng một tháng, Bạch Cẩn Du béo lên nhanh chóng, sức ăn tăng vọt và thiếu khả năng tự kiềm chế. 

Cứ thế theo tuổi tác, cậu trở thành bộ dạng như bây giờ. Vì không kiểm soát được việc ăn uống nên cậu rất dễ bị đầy bụng, khó tiêu.

Bạch Ninh Viễn đã mời vô số chuyên gia nghiên cứu và cuối cùng cũng tìm ra cách giải quyết. 

Đó là cho Bạch Cẩn Du uống thuốc điều trị hàng ngày kết hợp với luyện tập, đợi khi lớn lên thể chất mạnh mẽ hơn, các chức năng cơ thể sẽ tự điều chỉnh về trạng thái tốt nhất.

Hồi đó Bạch Sơ Hiểu chưa biết gì, lần đầu thấy anh hai biến thành một quả cầu tròn vo nằm lăn lộn trên đất vì đau bụng, cô bé đã sợ đến phát khóc. 

Sau này phải nhờ Giang Phù Liễu dỗ dành mãi mới bình tĩnh lại được. Dù vậy, cô bé vẫn ghi nhớ sâu sắc rằng khi anh hai không khỏe thì phải uống thuốc ngay mới hết đau.

"Đoàn Đoàn ngoan lắm." 

Sau khi cô bé ngồi lại vào chỗ, Giang Phù Liễu đưa tay xoa đầu con gái và khen ngợi một câu.

Đến giờ đi ngủ, Bạch Cảnh Trì và Bạch Cẩn Du ngủ ở phòng riêng, còn Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh thì ngủ chung tại phòng cô bé. 

Sau khi vệ sinh cá nhân và thay bộ đồ ngủ liền thân, hai "cục bột nhỏ" rúc sát vào nhau rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, bốn đứa trẻ ăn sáng xong đều được đưa đến trường.


Bình Luận

0 Thảo luận