Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 22

Ngày cập nhật : 2026-04-28 21:13:40

Những lời này vang lên đột ngột và lạ lùng, nhưng không đáng sợ như tiếng nói của Triệu Mang trước đó. 

Bạch Sơ Hiểu đã từng nghe qua giọng điệu điên cuồng của Triệu Mang nên khi đối mặt với những tiếng lòng có phần "ôn hòa" này, cô bé không bị dọa sợ, chỉ cảm thấy có chút kỳ quặc.

"Chị ơi?" 

Bạch Sơ Hiểu khẽ lay, sau khi gọi được cô ta hoàn hồn mới lên tiếng hỏi: 

"Chị sao thế ạ?"

"Hả?" 

Trịnh Khả Khả thoáng hoảng loạn, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: 

"Chị chỉ là sực nhớ ra vài chuyện thôi, trước đây chị chưa từng thấy con búp bê nào đẹp thế này cả."

Nói đến đây, vẻ mặt cô ta xìu xuống, trông có vẻ vô cùng tủi thân. Những lời này dĩ nhiên là dối trá. Dù không nỡ mua thì cũng chẳng đến mức chưa từng thấy qua, chẳng qua cô ta thấy Bạch Sơ Hiểu còn nhỏ chưa biết gì nên mới cố ý tỏ ra yếu thế để tiếp cận. 

Nghe nói người giàu thường thích cảm giác kẻ khác khúm núm trước mặt để làm nổi bật sự ưu việt của họ. Trịnh Khả Khả không chắc diễn xuất của mình có lừa được Giang Phù Liễu không, chứ lừa nhóc tì trước mặt thì dễ như trở bàn tay.

Nhưng oái oăm thay, cái lời nói dối vụng về ấy, Bạch Sơ Hiểu lại tin thật.

Con búp bê trong tay Trịnh Khả Khả là quà sinh nhật người khác tặng cho cô bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=22]

Từ nhỏ đã không lo ăn mặc nên cô bé chẳng có khái niệm gì về tiền bạc, đối với cô bé, con búp bê "giá trên trời" này chỉ là một món đồ chơi có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

"Thế ạ..." 

Nghe vậy, Bạch Sơ Hiểu bỗng thấy chị ấy thật đáng thương, cô bé bĩu môi suy nghĩ một lát rồi nảy ra ý hay.

"Vậy Đoàn Đoàn tặng cái này cho chị luôn!" 

Bạch Sơ Hiểu linh cơ nhất động, chỉ vào con búp bê trong tay cô ta, rồi lôi cả chiếc hộp nhỏ đựng phụ kiện ra đặt trước mặt cô ta: 

"Như vậy là chị đã có búp bê của riêng mình rồi nhé!"

Nói xong, như sợ Trịnh Khả Khả không biết chơi, Bạch Sơ Hiểu còn mở hộp ra, giới thiệu những món phụ kiện được xếp ngay ngắn bên trong.

"Tóc búp bê có thể thay được nè, nhưng mỗi lần Đoàn Đoàn muốn thay đều phải nhờ mẹ hoặc quản gia giúp. Chị có thể nhờ mẹ chị thay cho nhé. Đây là váy búp bê, đây là giày, còn đây là đồ dùng khi búp bê đi ăn, đi tắm hay đi chơi với bạn bè. Lúc về chị nhớ mang theo hết nhé, nếu không búp bê sẽ buồn lắm đấy."

"Còn nữa, chị phải đặt tên cho búp bê, lúc rảnh rỗi thì trò chuyện và chơi cùng nó, nếu không nó sẽ cảm thấy cô đơn lắm."

Thái độ của Bạch Sơ Hiểu vô cùng nghiêm túc. Nếu người lớn nào nghe thấy hẳn sẽ nghĩ cô bé quá ngây ngô, coi búp bê như người thật. 

Nhưng Trịnh Khả Khả nghe vậy thì chỉ thấy thiếu kiên nhẫn. Thứ cô ta muốn dĩ nhiên không phải là con búp bê rách việc này. 

Với tâm trí của mình, cô ta chẳng thiết tha gì mấy trò con nít, cho dù nó đắt tiền đi chăng nữa thì hiện tại cô ta cũng chẳng thể đem bán lấy tiền được.

Chỉ là ngoài mặt, cô ta vẫn phải diễn cho tròn vai.

"Chị hâm mộ em quá..." 

Cô ta gật gật đầu, khéo léo chuyển chủ đề: 

"Em xem, ba mẹ em yêu em biết bao, mua cho em bao nhiêu đồ chơi đẹp, chẳng bù cho chị..."

Càng nói, vẻ mặt cô ta càng hiện rõ nét tủi hờn. Hiện tại cô ta không thể nói thẳng suy nghĩ thật của mình ra được, mà Bạch Sơ Hiểu còn nhỏ khó mà hiểu được những lời bóng gió, thế nên Trịnh Khả Khả cố tình cường điệu hóa ngữ khí và hành động, hy vọng cô bé có thể hiểu được ý mình.

Bạch Sơ Hiểu dường như cũng cứ thế mà bị cô ta lừa gạt qua đi.

Bình thường Bạch Sơ Hiểu không hay ra ngoài, bạn chơi cùng ngoại trừ Tưởng Thần Tinh ra thì cũng chỉ có vài đứa trẻ ở nhà trẻ, còn những đứa trẻ con nhà giàu khác cô bé rất ít khi tiếp xúc. 

Cho dù phụ huynh của mấy nhà đó có hận không thể cho con mình bám lấy Bạch Sơ Hiểu để tạo mối quan hệ, thì Giang Phù Liễu và Bạch Ninh Viễn cũng không đời nào dung túng cho chuyện đó.

Cho nên nói đi cũng phải nói lại, Trịnh Khả Khả có thể xem như người bạn mới duy nhất mà cô bé kết giao được trong khoảng thời gian này. Tuy rằng người bạn mới này rất có khả năng chỉ là do cô bé đơn phương công nhận mà thôi.

"Ba mẹ chị đối xử với chị không tốt ạ?" 

Bạch Sơ Hiểu nghe thấy đối phương nói vậy thì nhất thời thấy nghi hoặc, cứ thế trực tiếp hỏi luôn.

Trịnh Khả Khả không chút đề phòng, bị câu hỏi này làm nghẹn họng. Với độ tuổi hiện tại, khi dấn thân vào giới giải trí đóng phim, cô ta luôn xây dựng hình tượng một đứa trẻ hiểu chuyện hơn hẳn bạn lứa. 

Thậm chí trước đây có người thấy mẹ cô ta làm việc quá đáng, cô ta còn giả mù sa mưa mở miệng, ra vẻ ngây thơ nói đỡ cho bà ta mấy câu. Nhờ vậy mà cô ta được vài đạo diễn khen là tâm tư đơn thuần, càng thêm thương xót.

Cũng tại cái hình tượng "bé ngoan" trước mặt công chúng quá thành công, nên lúc này đối diện với Bạch Sơ Hiểu, cô ta không dám trực tiếp nói ra mấy lời kiểu như đôi vợ chồng kia đối xử với mình không tốt. 

Vạn nhất Bạch Sơ Hiểu quay lưng lại tiết lộ chuyện này với người khác, cái mác "vô ơn" sẽ đeo bám cô ta rất lâu.

Nghĩ đến đây, Trịnh Khả Khả chỉ có thể uyển chuyển mở lời, hy vọng Bạch Sơ Hiểu có thể hiểu được ý tại ngôn ngoại của mình.

"Họ đối với chị... cũng ổn, chỉ là họ bận việc quá, không có thời gian ở bên chị. Hơn nữa hễ mệt mỏi là họ lại sinh sự cãi nhau, mỗi lần cãi vã, dì ở nhà bên cạnh lại chạy qua mắng..."

Không tiện thẳng thừng bảo đôi vợ chồng kia thường xuyên bỏ mặc mình, thậm chí lúc tức giận còn trút giận lên đầu mình vì cô ta là con gái, không thể nối dõi tông đường như họ mong muốn, Trịnh Khả Khả chỉ có thể dùng cách này để Bạch Sơ Hiểu hiểu được tình cảnh của mình.

Thực ra với bản lĩnh của mình, muốn thay đổi tình cảnh hiện tại cũng đơn giản thôi. Chỉ cần cô ta cố tình chọc giận đôi vợ chồng kia một lần, để trên người lưu lại vài vết thương, sau đó tìm đến cơ quan chức năng khóc lóc kể lể mình bị ngược đãi lâu ngày. 

Đến lúc đó họ sẽ đi điều tra, hàng xóm cũng sẽ đứng ra làm chứng, chứng cứ rành rành thì quyền nuôi dưỡng của hai kẻ kia chắc chắn sẽ bị tước đoạt.

Chỉ là cô ta thấy tình cảnh hiện tại dễ dàng lấy được sự đồng cảm và trợ giúp của người lớn hơn. Đôi vợ chồng kia thực chất cũng chỉ là quân cờ trong tay cô ta mà thôi. 

Cho nên cô ta mới thích diễn vai hiểu chuyện trước mặt người ngoài để chiếm lấy lòng thương.

Hiện tại thấy thái độ này của Bạch Sơ Hiểu, tâm tư của Trịnh Khả Khả lại bắt đầu rục rịch. Có điều, khi nói những lời này, cô ta đã đánh giá quá cao sự thông minh của Bạch Sơ Hiểu rồi dù sao cô bé cũng chỉ 3 tuổi rưỡi.

Bạch Sơ Hiểu nghe xong, suy nghĩ một lát, dường như cảm thấy tìm được điểm chung, cô bé vỗ vỗ tay: 

"Ba em mỗi ngày cũng có bao nhiêu là việc. Lúc em tìm ba thì ba toàn gọi điện thoại với viết lách thôi. Ba mà nổi giận thì siêu đáng sợ luôn, ông quản gia còn chẳng dám lại gần nữa là."

Nhắc đến chuyện này, Bạch Sơ Hiểu đột nhiên hào hứng hẳn lên, vẻ mặt thần thần bí bí tiến lại gần, nói nhỏ:

"Em nói cho chị nghe nhé, ba em không nghe lời mẹ đâu. Mẹ bảo không được tùy tiện mắng người, cũng không được bảo người khác là đồ ngốc hay đồ đần, nhưng ba em lúc cáu lên là mắng tuốt. Lúc gọi điện thoại ba cũng hay mắng thế lắm, mẹ nói bao nhiêu lần ba cũng chẳng chịu sửa."

Trịnh Khả Khả đang mong chờ cô bé lĩnh hội được tinh thần và mở chế độ đồng tình để bảo vệ kẻ yếu: 

"..."

Em nói mấy cái này thì có ích gì chứ!

Cái cô ta cần là Bạch Sơ Hiểu phải tự não bổ ra cảnh cô ta bị gia đình ngược đãi, chịu thương chịu khó mà không dám nói ra, từ đó nảy sinh lòng thương xót mà đặc biệt chiếu cố cô ta. 

Như vậy cô ta mới có thể tiếp tục diễn vai đáng thương, khiến Bạch Sơ Hiểu tự nguyện từ bỏ vai diễn, thậm chí sau này còn tiếp tục giao hảo với cô ta. 

Lời nói của Bạch Sơ Hiểu ở nhà họ Bạch rất có trọng lượng, chỉ cần cô bé chịu mở miệng, đừng nói là giúp đỡ đơn giản, biết đâu đưa cô ta về nhà họ Bạch cùng sinh sống cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.

Ai dè Bạch Sơ Hiểu nghe xong một hồi, cuối cùng thứ cô bé nghĩ ra lại chỉ có bấy nhiêu. Biết mấy cái bí mật này thì làm được gì? 

Chẳng lẽ chạy đi khoe với đám nhóc khác là cô bé biết Bạch Ninh Viễn lúc cáu sẽ mắng người khác là đồ đần, hay là đi mua bài PR bảo hình tượng của ông ấy sụp đổ? 

Người ta nổi nóng thì mắng vài câu là bình thường, mức độ đó đã gọi là cực kỳ lịch sự rồi đấy.

Nghĩ đến đây, Trịnh Khả Khả không khỏi nản lòng.

Mà Bạch Sơ Hiểu sau khi chia sẻ "bí mật động trời" đó xong, bỗng nhớ lại những lời mình nghe được lúc chạm vào Trịnh Khả Khả, tính hiếu kỳ lại trỗi dậy.

"Đúng rồi chị ơi." 

Bạch Sơ Hiểu chớp chớp mắt: 

"Công bằng nghĩa là gì ạ?"

Vừa nãy cái tiếng nói kia cứ lải nhải chuyện công bằng với không công bằng, làm cô bé cứ thấy khó hiểu sao ấy.

Trịnh Khả Khả đang nghĩ cách đối phó, nghe thấy Bạch Sơ Hiểu hỏi vậy thì tưởng vớ được cơ hội tốt, vội vàng lên tiếng:

"Nghĩa là... là tất cả mọi người đều phải như nhau. Lúc đó em có cái gì thì chị cũng phải có cái đó, đồ đạc của chúng ta phải giống hệt nhau."

Nhưng nghe xong, Bạch Sơ Hiểu lại nhíu mày: 

"Như thế là không đúng ạ."

Nghe câu trả lời này, Trịnh Khả Khả hơi kinh ngạc, rồi lại nghe cô bé nói tiếp:

"Như thế là sai rồi, mỗi người đều không thể giống hệt nhau được." 

Bạch Sơ Hiểu bỗng trở nên nghiêm túc, muốn phân bua cho rõ: 

"Em có hai anh trai nhưng không có em gái, nhưng các anh của em thì có em gái mà lại không có hai anh trai. Anh Thần Thần thì không có anh chị em gì hết. Ba mẹ em cũng không có anh trai hay em gái giống như vậy, mỗi người đều có những thứ khác nhau mà."

Không ngờ Bạch Sơ Hiểu lại lấy ví dụ như thế, Trịnh Khả Khả ngập ngừng một lát rồi lại nói: 

"Ý chị không phải kiểu giống nhau đó. Ví dụ như em có nhiều đồ chơi thế này mà chị không có, thế là không công bằng. Công bằng là chúng ta phải có đồ chơi giống nhau, quần áo giống nhau kia."

"Nhưng cái đó cũng chẳng thể giống nhau được ạ." 

Bạch Sơ Hiểu vẫn giữ nguyên quan điểm: 

"Đồ chơi hay quần áo của mỗi bạn nhỏ đều không thể giống hệt nhau. Đồ chơi em có chưa chắc các anh đã có, lúc ba mẹ còn nhỏ cũng chưa chắc đã có, mà đồ các anh có em cũng chưa chắc đã có đâu.”

“Em thích búp bê, thích thỏ con, nhưng anh hai em lại thích robot, anh ấy chẳng thích chơi búp bê tí nào, em có đưa búp bê cho anh ấy thì anh ấy cũng chẳng vui. Em không mặc được quần áo của anh, anh cũng chẳng mặc váy của em, mỗi người thích một kiểu khác nhau, tại sao cứ phải có đồ giống hệt nhau làm gì ạ?"

"Anh cả em có một con robot rất thích, là vì anh ấy thi được điểm tuyệt đối nên ba mới tặng đấy. Nếu em chẳng làm gì mà ba cũng tặng robot cho em thì anh cả sẽ buồn lắm.”

“Mẹ bảo em không phải cứ muốn cái gì là được cái đó, đồ đạc không phải cứ khóc lóc đòi là có, mà phải tự mình nỗ lực mới có được. Chị nói những thứ đó vốn dĩ là không nên đòi hỏi đâu."

Một tràng giáo huấn này tuôn ra khiến Trịnh Khả Khả ngẩn cả người. Từ khi nào mà một đứa trẻ con lại có thể nói ra những lời như vậy chứ?

"Mẹ em bảo rồi, không có thứ gì là người khác 'nên' cho mình cả, cũng không phải thấy bạn khác có cái gì là mình cũng nhất định phải có. Đi so sánh với người khác là không nên, khóc lóc vì người ta có mà mình không có lại càng sai. Nhưng nếu thứ đó vốn thuộc về mình mà người khác không đưa, thì mới là người đó sai ạ."

Nói xong những lời này, Bạch Sơ Hiểu cũng chẳng biết lời của mình khiến Trịnh Khả Khả kinh ngạc đến mức nào, cô bé cúi đầu, lại lôi một món đồ chơi khác ra nghịch. 

Lúc này cô bé lại trở về dáng vẻ bé ngoan, hoàn toàn không giống cái người vừa nói triết lý ban nãy.

Trịnh Khả Khả ngồi thẫn thờ tại chỗ, nghe xong mà suýt nữa thì không hoàn hồn lại được. 

Nhất thời cô ta không biết nên bảo Bạch Sơ Hiểu thông minh hay là ngốc nữa. Bảo thông minh, thì những lời ám chỉ lộ liễu nãy giờ của cô ta cô bé lại chẳng bắt được trọng điểm, toàn nghĩ đi đâu đâu. 

Mà bảo ngốc, thì ở cái tuổi này mà nói ra được mấy lời như vậy, làm sao mà ngốc cho nổi.

Bình Luận

0 Thảo luận