Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 14

Ngày cập nhật : 2026-04-28 21:11:42

Được sự đồng ý của Giang Phù Liễu, chiều hôm đó, Tiền lão gia tử dẫn theo bà Tiền và đứa cháu trai đến Bạch gia. Tiền lão gia tử tuổi tác đã cao, ngày thường lại lo nghĩ vất vả nên trông già hơn tuổi thật rất nhiều.

Dù sự xuất hiện của họ chẳng phải chuyện gì tốt đẹp, nhưng giữ đúng phong thái của gia đình quyền quý, quản gia vẫn đứng đợi bên ngoài và mời họ vào trong.

Vừa bước vào, bối cảnh nơi đây đã khiến bà Tiền trợn tròn mắt. Dù sinh hoạt hằng ngày của người Bạch gia không theo đuổi sự xa hoa phô trương, nhưng đẳng cấp vẫn nằm ở đó. 

Chưa nói đến nội thất bên trong, chỉ riêng diện tích khuôn viên đã gấp mấy lần Tiền gia rồi. Trước đây bà Tiền vẫn tự hào về cuộc sống giàu sang của mình, nhưng so với Bạch gia, khí thế của căn nhà này đã thắng xa mấy bậc.

Càng khỏi phải bàn đến cách bài trí, những phong cảnh đi qua từ cổng lớn vào so với mấy cái cây trồng tùy tiện ở Tiền gia đúng là một trời một vực. Ngay cả đứa nhóc đi cạnh bà ta cũng không kìm được mà nhìn ngó xung quanh đầy lạ lẫm.

Quản gia quay lại thấy bộ dạng của họ, mặt không đổi sắc nhưng trong lòng thầm cười nhạo. Nếu là người khác thì ông đã chẳng nghĩ gì, nhưng ai bảo mấy người này mấy ngày trước vừa mới bắt nạt tiểu thư nhà ông. Phản ứng thế này đã là vô cùng khắc chế rồi.

"Tiền lão tiên sinh, phu nhân đang ở trong đại sảnh, mời đi theo tôi." 

Quản gia khẽ gật đầu dẫn đường.

Đi quanh co một hồi mới tới sảnh chính. Bạch gia có hai sảnh, nội sảnh thường để tiếp đón bạn thâm giao, còn ngoại sảnh rộng hơn, nằm phía ngoài, chuyên dùng để tiếp đãi những người không thân thiết hoặc những người không quá muốn gặp nhưng vẫn phải tiếp khách sáo.

Tiền gia ngay cả lão gia tử cũng chưa từng đến đây, đương nhiên không biết những quy tắc ngầm này, chỉ lẳng lặng đi theo quản gia.

Vào đến đại sảnh, Giang Phù Liễu đã đợi sẵn ở đó. Bà ngồi trên ghế chủ vị, cạnh bàn đặt một tách trà, tay cầm một cuốn sách đang xem dở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=14]

Bạch Sơ Hiểu đang ngồi trên thảm dưới chân bà, cùng Tưởng Thần Tinh mỗi người ôm một con gấu bông nhỏ chơi đùa rất vui vẻ.

"Phu nhân, người của Tiền gia đã tới."

Được quản gia nhắc nhở, Giang Phù Liễu mới buông cuốn sách xuống, tùy ý đặt lên bàn. Thấy người tới, bà cũng không đứng dậy chào hỏi, chỉ đưa tay ra hiệu một cách hờ hững.

"Mời ngồi. Quản gia, pha trà mang lên đi."

Bạch Sơ Hiểu đang chơi vui, nghe tiếng người lớn nói chuyện liền theo bản năng quay đầu lại nhìn. Thấy người đến là mẹ con bà Tiền, cô bé lập tức nhớ lại chuyện xảy ra trước đó không lâu, trong lòng thoáng chút sợ hãi. 

Tưởng Thần Tinh cũng nhớ chuyện đó, thấy phản ứng của Bạch Sơ Hiểu, cậu nhóc liền dịch lại gần bảo vệ cô bé hơn một chút.

"Mẹ ơi, sao họ lại đến nhà mình ạ?" 

Bạch Sơ Hiểu nhớ đến cái đau lúc bị thằng bé kia đẩy ngã và vẻ mặt hung dữ của bà Tiền hôm đó, bèn bĩu môi: 

"Đoàn Đoàn không thích họ."

Nghe lời nói thẳng thừng không chút kiêng dè của Bạch Sơ Hiểu, ngay cả Tiền lão gia tử cũng không khỏi nhíu mày. Ông ta cho rằng dù là trẻ con cũng phải học đạo lý đối nhân xử thế, dù không thích cũng không nên nói thẳng ra trước mặt người ta như vậy. 

Nhưng ông ta lại quên mất rằng cô bé trước mặt mới hơn ba tuổi, chữ nghĩa còn chưa biết mấy mặt.

"Đoàn Đoàn ngoan, hôm nay họ đến để xin lỗi con đấy." 

Giang Phù Liễu nhìn con gái.

"Họ biết hôm đó đối xử với Đoàn Đoàn như vậy là không đúng, nên muốn đến xin lỗi Đoàn Đoàn."

Giang Phù Liễu nói câu này chẳng thèm nể mặt ai, bà Tiền nghe xong chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu. Với bà ta, việc phải xin lỗi một đứa trẻ ranh chẳng khác nào một sự sỉ nhục. 

Nhưng tình thế bắt buộc, dù bà ta và kẻ bí ẩn kia đã có kế hoạch trả đũa, thì lúc này vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

"Phải rồi, tôi..."

Bà ta chưa kịp nói hết câu, Bạch Sơ Hiểu đã hiếm hoi nảy sinh tính tiểu thư, quay ngoắt đầu đi.

"Đoàn Đoàn không muốn ở cùng họ đâu, Đoàn Đoàn ghét họ lắm."

Ôm chặt con gấu bông trong tay, cô bé hừ một tiếng: 

"Đoàn Đoàn muốn cùng anh Thần Thần ra vườn xem hoa Đoàn Đoàn trồng cơ!"

Cô bé đã nói vậy, Giang Phù Liễu cũng chỉ còn cách đồng ý.

"Đừng phơi nắng gắt quá, mệt thì phải vào ngay nhé, biết chưa?"

Gật đầu xong, Bạch Sơ Hiểu nắm tay Tưởng Thần Tinh cùng chạy đi. Hai đứa trẻ rời khỏi, đại sảnh chỉ còn lại chuyện của người lớn.

Từ hệ thống biết được Bạch Sơ Hiểu đã ra vườn hoa, Triệu Mang trong phòng lộ rõ vẻ hân hoan. Cô ta cứ ngỡ việc tách Bạch Sơ Hiểu khỏi tầm mắt của Giang Phù Liễu sẽ khó khăn lắm, không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế.

Thấy thời cơ đã chín muồi, Triệu Mang lấy những thứ đã trao đổi từ không gian hệ thống ra đặt lên bàn. 

Một lọ độc dược bí ẩn có thể giết người nhanh chóng mà không để lại dấu vết, một tấm giấy dán nhỏ có thể điều khiển động tác của người khác một lần, và một lọ nước hoa cực mạnh có khả năng kích động sự phẫn nộ của người xung quanh.

Theo kế hoạch, cô ta sẽ dán tấm giấy lên quần áo của mục tiêu đã nhắm sẵn, sau đó đứng quan sát. Khi người đó lại gần Bạch Sơ Hiểu, cô ta sẽ điều khiển họ gây ra hành động nguy hiểm. 

Lúc đó cô ta sẽ "anh dũng" lao ra, nhân lúc "cứu" cô bé mà đổ lọ độc dược vào miệng Bạch Sơ Hiểu. 

Cuối cùng, cô ta chỉ việc xịt nước hoa lên, khiến mọi người ngửi thấy sẽ nảy sinh bực bội, rồi dùng lời lẽ châm chọc để đổ hết tội lỗi lên đầu Giang Phù Liễu và kẻ "hung thủ" kia. Còn cô ta sẽ thoát tội một cách hoàn mỹ.

Càng nghĩ, Triệu Mang càng đắc ý. Cô ta chưa kịp đứng dậy bắt đầu hành sự thì cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ.

"Ai đấy?" 

Vì có tật giật mình, Triệu Mang hoảng loạn vơ vội đống đồ trên bàn nhét vào túi áo, không chú ý rằng góc của tấm giấy dán đã bị bong ra và dính chặt vào lớp lót trong túi áo theo động tác của cô ta.

Mở cửa ra, cô ta thấy một cô gái trạc tuổi mình. Chính là "mục tiêu" mà cô ta đã theo dõi bấy lâu nay. Thấy người đến là cô gái này, Triệu Mang thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhìn kỹ lại thấy sắc mặt đối phương tái nhợt, một tay vịn khung cửa, một tay ôm bụng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

"Này... Xảo Xảo, bạn sao thế?" Triệu Mang ngạc nhiên hỏi.

Cô gái tên Xảo Xảo kia xua tay:

"Đừng nói nữa, hôm qua mình dại quá, ăn một lúc sáu cây kem, nửa đêm bắt đầu đau bụng tiêu chảy, uống thuốc đến giờ vẫn chưa khỏi."

Vừa nghe vậy, mí mắt phải của Triệu Mang giật liên hồi, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành.

"Thế... bạn có cần đi gặp bác sĩ không?" 

Triệu Mang định hỏi liệu cô ta có thể tiếp tục công việc trông chừng Bạch Sơ Hiểu không, nhưng sợ lộ sơ hở nên đành đổi giọng quan tâm giả tạo.

Xảo Xảo nắm lấy tay cô ta: 

"Mình cũng nghĩ phải đi lấy thêm thuốc thôi. Nhưng quản gia vừa dặn mình ra vườn trông chừng tiểu tiểu thư, bạn thấy mình thế này thì làm sao đi nổi.” 

“Mình đã lỡ nhận lời rồi, những người khác đều bận cả, chỉ còn biết nhờ bạn giúp mình một lát thôi. Ra vườn trông tiểu tiểu thư hộ mình, đừng để xảy ra chuyện gì là được."

Nói rồi, Xảo Xảo lắc lắc cánh tay Triệu Mang: 

"Tiểu tiểu thư dễ trông lắm, chỉ cần đứng xa xa nhìn là được. Đợi mình khoẻ lại, mình mời bạn đi ăn lẩu, nha?"

Lời đề nghị này khiến tim Triệu Mang hẫng một nhịp. Cô ta vốn muốn tìm kẻ thế mạng để gạt bỏ mọi nghi ngờ lên người mình, ai dè bây giờ "kẻ thế mạng" lại đẩy ngược công việc trực tiếp trông coi Bạch Sơ Hiểu cho cô ta. 

Nếu thật sự để cô ta đi trông mà Bạch Sơ Hiểu xảy ra chuyện, chẳng phải cô ta là người chịu trách nhiệm lớn nhất sao!

"Cái này... không tốt lắm đâu, mình không biết chăm trẻ con, lỡ sơ suất xảy ra chuyện gì thì chết mất." 

Triệu Mang cười gượng gạo định từ chối.

"Nhưng giờ mình chỉ tìm được mỗi bạn thôi, bạn không định thấy chết mà không cứu chứ..." 

Xảo Xảo lộ vẻ khó xử.

"Thực sự chỉ cần đứng cạnh nhìn thôi mà, tiểu tiểu thư ngoan lắm. Bạn nỡ để mình đang đau thế này mà vẫn phải ra đó đứng sao... làm ơn giúp mình đi mà."

Triệu Mang vốn luôn xây dựng hình tượng một cô gái thiện giải nhân ý, hễ có việc là sẽ nhiệt tình giúp đỡ, không ngờ lúc này lại gậy ông đập lưng ông, tự bê đá đập vào chân mình.

Trong lòng cô ta hận không thể nói thẳng ra, nhưng lúc này mà làm rùm beng lên thì chẳng có lợi lộc gì, thế nên Triệu Mang chỉ đành tâm bất cam tình bất nguyện mà đồng ý. Đợi cô bạn kia cảm kích rời đi, Triệu Mang mới đóng sầm cửa lại, nghiến răng nghiến lợi:

"Cái đồ vô dụng, lúc mấu chốt lại đứt xích, cứ đợi đấy, bao giờ ta thành Bạch phu nhân sẽ tống cổ ngươi ra khỏi nhà đầu tiên."

Vừa lẩm bẩm, cô ta vừa lôi hai lọ bảo bối ra. Còn tấm giấy dán kia, vì "kẻ thế mạng" đã chạy mất nên cô ta cũng chẳng buồn lấy ra cho chướng mắt, nghĩ bụng không dán chắc cũng chẳng sao, cứ thế để nó nằm chỏng chơ trong túi áo.

Thu dọn thêm một chút, cô ta mới hậm hực ra khỏi cửa.

Bình Luận

0 Thảo luận