Sáng / Tối
"Mấy bạn nhỏ khác đều nói căn cứ bí mật thì không được để người lớn thấy, nếu không sẽ không còn là căn cứ bí mật nữa. Em đâu có biết chị ấy lừa em ra đây để đẩy em xuống..."
Nếu biết trước mọi chuyện thành ra thế này, đánh chết cô bé cũng không thèm ra ngoài.
"Được rồi, giờ nói mấy cái đó thì ích gì, chị có phải Giang Phù Liễu đâu, giữ lời xin lỗi đó mà nói với mẹ em ấy."
Thấy bộ dạng tội nghiệp của cô bé, Ngô Di dù trong lòng vẫn bực bội nhưng cũng chẳng còn hơi sức đâu mà cáu kỉnh.
Chấp nhặt với một đứa con nít làm gì cho mệt.
"Dù sao thì nhé, nhóc con như em có rất nhiều người xấu muốn bắt cóc đấy."
Ngô Di hừ một tiếng:
"Tự mình phải cẩn thận vào, lần sau chắc chẳng có ai xui xẻo đi cùng em thế này đâu."
Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, cô ta vẫn thấy sôi máu.
Không phải vì giúp người mà bị hại, mà là vì đường đường là một người lớn mà lại bị một con nhóc tì đạp xuống hố, nói ra thì cái mặt này biết giấu vào đâu cho hết?
Dù là minh tinh phải giữ dáng, nhưng cô ta cũng nặng tới bốn mươi mấy ký chứ bộ, vậy mà cái con bé Trịnh Khả Khả kia ra tay cứ như thể trọng lượng của cô ta chỉ là hư vô vậy.
Không ngờ lăn lộn trong giới bao lâu, cái giá cô ta phải trả không phải do thua kém Giang Phù Liễu, mà là bị một con nhóc vắt mũi chưa sạch chơi xỏ.
"Em cứ tưởng chị ấy muốn chơi cùng em thật."
Bạch Sơ Hiểu cũng đang nghĩ đến Trịnh Khả Khả, hai tay ôm lấy chân:
"Chị ấy nói không có đồ chơi, em liền tặng đồ chơi cho chị ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=32]
Tuy mẹ chị ấy đáng sợ thật nhưng em vẫn muốn chơi cùng, tại sao chị ấy lại làm vậy chứ?"
"Cái gì cơ?"
Ngô Di vốn không biết chuyện này, nghe Bạch Sơ Hiểu nói xong liền cao giọng:
"Em còn tặng đồ cho con bé đó nữa hả?"
Nhìn vẻ mặt cô ta lúc này đúng chuẩn "hận sắt không thành thép".
"Cái đồ ngốc này!"
Ngô Di vươn ngón tay chọc nhẹ vào trán cô bé:
"Đúng là chỉ có Giang Phù Liễu mới chiều hư em thành ra thế này thôi."
Cái giọng điệu của Trịnh Khả Khả lúc nãy, cô ta chỉ đi ngang qua cũng ngửi thấy mùi "hãm", vậy mà Bạch Sơ Hiểu là người trong cuộc lại cứ ngây ngô chẳng hiểu gì, còn dâng đồ của mình cho người ta nữa chứ.
Dù chẳng hiểu biết gì về đồ chơi trẻ con, nhưng cô ta cũng thừa sức đoán được đồ của nhà họ Bạch mang ra ngoài chắc chắn giá trị không hề nhỏ.
Vậy mà cứ thế đem tặng không cho người ta, Bạch Sơ Hiểu không thấy tiếc chứ cô ta nghe mà còn thấy xót thay cho Giang Phù Liễu.
"Em có biết nhà em giàu nứt đố đổ vách thế nào không mà lại đem đồ trong nhà đi cho người khác hả? Em có thiếu tâm nhãn quá không vậy?"
Ngô Di nhéo nhéo cái má phúng phính của cô bé:
"Chị mà là mẹ em chắc chị tức chết một ngày mấy bận quá."
Tặng đồ cho bạn thì chẳng có gì to tát, coi như là xã giao trẻ con đi, nhưng cái con bé Trịnh Khả Khả kia nhìn qua đã biết là phường tâm cơ trà xanh rồi.
Tặng đồ cho hạng người đó thì không chỉ là "bánh bao thịt ném chó một đi không trở lại", mà rõ ràng là "cõng rắn cắn gà nhà" rồi còn gì.
"Nhưng mà thôi, thế này cũng là chuyện tốt. Qua chuyện này em sớm nhận ra bộ mặt thật của nó mà tránh xa ra. Chứ cứ để nó giả vờ giả vịt chơi với em mãi, có khi sau này em đem cả gia tài dâng cho người ta luôn ấy chứ."
Giờ chuyện vỡ lở ra, Bạch Sơ Hiểu dù có thiếu tâm nhãn đến mấy chắc cũng không đến nỗi bị lừa thêm lần nữa, coi như là một bài học đắt giá.
"Sau này thấy người lạ thì đừng có nghĩ ai cũng là người tốt nhé. Lần này may mà gặp chị, chứ không thì chị cũng chẳng biết em định làm thế nào."
Ngô Di lúc này chỉ biết cười khổ trong nghịch cảnh.
"Nhưng mà chị cũng bị rơi xuống đây rồi còn gì."
"Em im đi! Chị đây là nhất thời sơ suất bị tiểu nhân ám hại, không giống với cái loại ngây ngốc tự chui đầu vào bẫy như em đâu nhé!"
Bạch Sơ Hiểu: "..."
Nhưng xét về kết quả thì rõ ràng là giống hệt nhau mà.
Vì điện thoại mất sóng nên Ngô Di cũng lười chẳng buồn rút máy ra nữa.
Cô ta ngồi một góc, ngửa mặt nhìn bầu trời trên cao như ếch ngồi đáy giếng, còn Bạch Sơ Hiểu thì tự tìm thú vui, ngồi bới đất dưới chân lên chơi.
"Ủa?"
Ở dưới này chỉ có đất là chơi được, Bạch Sơ Hiểu buồn chán dùng tay bới bới một lúc, định bắt chước trò xây lâu đài cát ở nhà, nào ngờ vừa chạm tay vào đất đã thấy vướng phải thứ gì đó cứng cứng.
Cô bé tò mò bới sâu xuống, thấy một vật tròn tròn dính đầy bùn đất trông như một chiếc vòng. Cạnh đó còn có một vật tương tự, cô bé liền tiện tay nhặt cả hai lên.
Cô bé đẩy đẩy Ngô Di đang thẩn thờ:
"Chị ơi, chị biết cái này là gì không?"
"Chị có phải bách khoa toàn thư đâu mà cái gì cũng biết. Dù sao chắc cũng chẳng phải thứ gì đáng giá, em đừng có trông mong đi đường mà nhặt được đồ cổ..."
Ngô Di quay sang liếc nhìn, thấy bàn tay bẩn thỉu của cô bé sắp chạm vào mình liền hét toáng lên:
"Bộ đồ này của chị đắt lắm đấy!"
Nhìn vết bẩn trên áo, cô ta xót xa như bị dao cứa vào tim. Nhưng chỉ vài giây sau, chính cô ta lại là người tự an ủi mình trước.
"Thôi bỏ đi, dù sao lúc ngã xuống cũng bẩn hết cả rồi, mang về chưa chắc đã giặt sạch được."
Dù Ngô Di tỏ vẻ chẳng quan tâm đến hai cái thứ Bạch Sơ Hiểu vừa đào lên, nhưng với cô bé, đây là "kho báu" mới phát hiện nên vẫn cực kỳ hứng thú, cầm khư khư hai chiếc vòng trên tay.
Ngô Di thấy vậy cũng mặc kệ, để mặc cô bé muốn làm gì thì làm. Thẫn thờ một lúc, cô ta chợt nhận ra cứ ngồi đây chờ người đến cứu không phải là cách hay.
Nhìn sang Bạch Sơ Hiểu... thôi bỏ đi, trông chờ gì vào một đứa con nít lúc này.
Rắng giọng lấy hơi, Ngô Di nhắm mắt lại, dồn nén cảm xúc rồi gào lên:
"CỨU... MẠNG... VỚI...!!!"
Tiếng hét xé lòng vang vọng khắp cái hố nhỏ, nghe cũng có vẻ khí thế phết.
"CỨU MẠNG VỚI!!!"
"CÓ AI Ở ĐÂY KHÔNG, CÓ AI NGHE THẤY KHÔNG!!!"
"AI ĐÓ CỨU TÔI VỚI!!!"
"TRỊNH KHẢ KHẢ, BÀ ĐÂY SẼ NHỚ MẶT MÀY CẢ ĐỜI, ĐỢI BÀ RA NGOÀI XEM BÀ XỬ MÀY THẾ NÀO!"
"CÓ AI KHÔNG!!!"
"GIỜ CÓ CON MA NÀO HIỆN RA CỨU TÔI CŨNG ĐƯỢC MÀ..."
Gào đến cuối cùng, Ngô Di cũng chẳng biết mình đang hét cái gì nữa, trong đầu nghĩ gì là thốt ra cái đó.
Bạch Sơ Hiểu ngồi cạnh, hứng chịu đủ loại "sóng âm kích thích": "..."
Chị gái này hình như tinh thần có chút không bình thường rồi thì phải.
Đúng lúc Ngô Di sắp kiệt sức, định nghỉ một lát để tích lũy năng lượng gào tiếp thì trên miệng hố đột nhiên xuất hiện một cái đầu.
"Anh trai ơi!"
Bạch Sơ Hiểu vẫn còn ấn tượng với Chu Vũ, nhìn thấy mặt anh liền reo lên mừng rỡ, đứng bật dậy vẫy tay rối rít.
Chu Vũ nhìn xuống dưới, thấy hai người thì ngẩn ra:
"Tiểu tiểu thư? Sao em lại ở đây?"
Về việc tại sao Chu Vũ lại xuất hiện ở chốn hoang vu này, chuyện phải kể từ vài phút trước.
Mẹ của Chu Vũ đã được chuyển viện điều trị, còn cha anh cũng đã được tìm thấy ở một hầm mỏ than hẻo lánh nào đó, nếu thuận lợi thì ngay trong hôm nay cả nhà họ sẽ được đoàn tụ tại đây.
Hóa ra là vì mẹ Chu Vũ nhất thời cao hứng, nghĩ con trai bôn ba bên ngoài chịu khổ bấy lâu thật đáng thương, nên muốn tẩm bổ cho anh một bữa thật ra trò.
Bà liền sai anh ra ngoài tìm ít rau dại mà cha anh thích ăn nhất về nấu canh.
Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, cái giống rau dại này chỉ có quanh khu vực này mới tìm thấy được.
"Mẹ ơi, ba con vừa về, muốn tẩm bổ sao mẹ không làm bữa cá thịt thịnh soạn mà lại bắt ông ấy ăn rau dại thế này."
Dù đã đến nơi nhưng Chu Vũ vẫn không quên gọi điện thoại càm ràm với mẹ:
"Hay là mẹ để con đi chợ mua ít cá tươi thịt tốt về làm một bàn Mãn Hán Toàn Tịch cũng được mà, cứ nhất định phải là rau dại mới chịu."
Nhưng đầu dây bên kia, mẹ anh lại kiên quyết cho rằng việc này cực kỳ cần thiết.
Tục ngữ nói rất đúng, dù có thế nào cũng không nên đắc tội với "mẫu thân đại nhân".
Chu Vũ dù trong lòng thấy chuyện này chẳng ổn chút nào, nhưng cũng chỉ đành cắm đầu mà làm.
Mà nói ra thì không biết là xui xẻo hay gì, lúc anh ra cửa ngoài điện thoại và tiền thì chẳng mang theo cái gì cả.
Hái rau dại thì không thể cứ bốc hai nắm mang về, nên anh ghé vào một tiệm tạp hóa định mua ít dây lạt.
Khổ nỗi ông chủ tiệm hơi lớn tuổi nên lẩm cẩm, nghe anh bảo cần dây thì không nói hai lời liền đưa cho cả một cuộn dây thừng to tướng, làm anh dở khóc dở cười.
Nghĩ bụng trong nhà đúng lúc cũng đang cần nên anh đành miễn cưỡng nhận lấy món đồ "ngoại cỡ" này.
Đang đi trên đường thì anh nghe thấy tiếng kêu cứu của Ngô Di. Lần theo âm thanh đi tới, anh nhìn thấy cái hố lớn và hai người một lớn một nhỏ bên dưới.
Thấy Bạch Sơ Hiểu trò chuyện với thiếu niên phía trên, Ngô Di quay sang nhìn cô bé:
"Hai người quen nhau à?"
Nhìn thanh niên này còn khá trẻ, trông chẳng giống bảo tiêu, không biết từ đâu chui ra nữa.
Chu Vũ nhìn quanh quất rồi lại nhìn hai người bên dưới, nhìn xuống cuộn dây thừng trong tay, đột nhiên phát hiện ra vật này lúc này quan trọng đến nhường nào.
Anh mở cuộn dây ra, một đầu buộc chặt vào gốc cây cổ thụ gần đó, đầu kia ném xuống hố, bản thân đứng bên trên nắm chặt một đoạn:
"Hai người bám vào dây thừng mà leo lên, tôi ở trên kéo trợ lực cho."
"Này, cậu làm thế có ổn không đấy?"
Ngô Di một tay nắm lấy dây thừng, hoài nghi nhìn Chu Vũ:
"Đừng có kéo không nổi rồi lại ngã nhào xuống đây luôn nhé."
"Ổn hay không thử thì biết, nói nhảm lúc này chẳng giải quyết được gì đâu."
Chu Vũ thấy cô ta lằng nhằng liền dỗi ngược lại:
"Cô thích ở dưới đó thì cứ tự nhiên, còn không muốn thì bám chắc vào mà lên."
Bị mắng một trận, Ngô Di cũng không dám ho he gì thêm. Dây thừng hơi thô, tay cô ta nắm thì vừa nhưng Bạch Sơ Hiểu chắc chắn là không giữ nổi. Thấy đoạn dây ném xuống vẫn còn dư một đoạn dài, trong đầu cô ta nảy ra một ý kiến.
"Em ôm chặt lấy chị, chị lấy dây thừng buộc hai chúng ta lại với nhau. Lúc đó em chỉ cần bám chặt vào chị là được, chị sẽ đưa em ra ngoài."
Nói xong, Ngô Di bế Bạch Sơ Hiểu lên để cô bé áp mặt vào lòng mình, rồi cầm dây thừng quấn loạn xạ lên người cả hai.
Cũng may là dây thừng đủ dài nên quấn vài vòng vẫn dư sức. Sau khi xác định đã buộc chặt như đòn bánh tét, Ngô Di hít sâu một hơi, túm lấy sợi dây thừng chính.
Có dây thừng làm điểm tựa, một tay cô ta bám dây, tay kia mượn lực đạp vào vách đất, tư thế nhịp nhàng thay đổi, tay kéo chân đạp từng chút một hướng lên trên. Cộng thêm sự giúp sức của Chu Vũ ở phía trên, tuy có hơi tốn sức nhưng cuối cùng cũng lên được đến nơi.
Chu Vũ lăn lộn làm thuê bên ngoài mấy năm, tuy dáng người vẫn gầy nhom như "gà con" nhưng sức tay cũng không tệ, việc kéo người lên lúc này không phải là thử thách quá lớn. Hai bên cùng nỗ lực, cuối cùng Ngô Di cũng đưa được Bạch Sơ Hiểu thoát ra ngoài.
Đương nhiên, cũng phải cảm ơn việc lúc này Trịnh Khả Khả đã rời đi, nếu không có lẽ Chu Vũ cũng đã gia nhập vào "biệt đội đáy hố" rồi.
Vừa thoát khỏi cái hố sâu, hít thở bầu không khí trong lành phía trên, Ngô Di chỉ cảm thấy mình sắp lả đi đến nơi. Cô ta buông dây thừng ra, chẳng buồn để ý việc mình còn đang ôm Bạch Sơ Hiểu, cứ thế nằm vật ra đất thở hồng hộc.
Chu Vũ thấy cô ta nằm đo ván cũng không tiến lại hỏi han, mà đi tháo đầu dây thừng buộc vào cây trước, vừa cuốn dây vừa chờ Ngô Di hồi sức để tháo dây trên người ra.
Cái loại dây thừng này buộc vào thì dễ, cởi ra mới là cực hình. Cô ta nằm đó loay hoay mãi mới tháo được hết đống dây nhợ lằng nhằng ra khỏi người.
Bạch Sơ Hiểu lúc này mới đứng dậy, ngồi xổm bên cạnh, một bên nhìn Ngô Di đang giả làm "cá mặn" nằm ườn, một bên nhìn Chu Vũ đang thu dọn dây thừng, chớp chớp mắt.
Chưa kịp để cô bé mở lời, từ phía xa đã truyền đến một giọng nói quen thuộc:
"Chính là bà ta! Là bà ta đã ném Sơ Hiểu xuống hố đấy ạ!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận