Sáng / Tối
Lúc đó mải diễn trò nên cô ta chẳng để ý, cứ thế mang nó theo tới tận đây.
Nhưng cô ta cũng chẳng bận tâm, một chiếc khăn rẻ tiền không đáng để cô ta phí tâm sức.
Bạch Sơ Hiểu thì hoàn toàn không để ý đến chiếc khăn, khi Trịnh Khả Khả cúi xuống nhặt, mắt cô bé đã dán chặt vào bụi cỏ um tùm trước mặt.
Ở nhà họ Bạch, cây cỏ đều được chăm sóc tỉ mỉ, hàng lối rõ ràng. Giang Phù Liễu có dắt cô bé đi dã ngoại cũng chọn những nơi an toàn, sạch sẽ.
Thế nên đây là lần đầu tiên Bạch Sơ Hiểu nhìn thấy cảnh tượng hoang dã thế này, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Bụi cỏ rậm đến mức một đứa trẻ chui vào là mất hút ngay, cực kỳ thích hợp để chơi trốn tìm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=30]
Nghĩ đến đây, cô bé cảm thấy nơi này đúng là một thiên đường trò chơi.
Chẳng đợi Trịnh Khả Khả kéo, Bạch Sơ Hiểu đã tung tăng nhảy nhót chui tọt vào trong.
Thấy con mồi đã vào tròng, Trịnh Khả Khả sướng rơn, nụ cười trên môi suýt thì không giấu nổi, vội vã bám gót theo sau.
Đã đến đây một lần lại có hệ thống chỉ đường nên Trịnh Khả Khả tìm đến cái hố không mấy khó khăn.
Bạch Sơ Hiểu lần đầu thấy nơi này, tuy không đẹp đẽ gì cho cam nhưng thắng ở sự mới lạ, nên tính hiếu kỳ trỗi dậy mạnh mẽ.
"Sơ Hiểu, đi hướng này này."
Thấy cô bé chạy lung tung, Trịnh Khả Khả sợ hỏng việc nên chủ động gọi, dắt cô bé đi theo hướng mình chỉ định.
Hai đứa trẻ một trước một sau đi tới gần cái hố lớn.
Cạnh hố là một dãy hoa dại, nhìn cũng thường thôi nhưng vì Bạch Sơ Hiểu chưa thấy bao giờ nên tò mò tiến lại gần quan sát.
Những cành hoa cao xấp xỉ người cô bé, nở rộ san sát nhau.
"Đẹp quá đi mất!"
Bạch Sơ Hiểu sáng rực mắt, vội vàng tiến lên ngắm nghía. Hoa dại mọc thành dải, hình dáng giống nhau nhưng màu sắc lại đan xen hỗn loạn, càng làm tăng thêm sự thích thú của cô bé.
"Chị ơi."
Ngắm nghía một hồi, Bạch Sơ Hiểu mới quay sang hỏi:
"Hạt giống của hoa này ở đâu ạ?"
Trịnh Khả Khả thầm nghĩ: Có quỷ mới biết hạt nó ở đâu. Cô ta liếc nhìn cái hố sâu bên cạnh, suy tính một chút rồi bước lại gần.
Trong lúc cúi người giả vờ tìm hạt giống, thừa dịp Bạch Sơ Hiểu không chú ý, cô ta dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh một cái.
Sức lực của đứa trẻ tuy không lớn, nhưng đối phó với một Bạch Sơ Hiểu đang mất cảnh giác thì thế là quá đủ.
"A!"
Bạch Sơ Hiểu bị đẩy bất ngờ, theo bản năng khua tay múa chân để giữ thăng bằng.
Nhưng vùng đất quanh miệng hố vốn tơi xốp, cú đẩy của Trịnh Khả Khả lại nhằm đúng chỗ hiểm, cô bé vùng vẫy một hồi rồi ngã nhào xuống hố.
"Ui da!"
Rơi xuống đáy hố, Bạch Sơ Hiểu kêu đau một tiếng rồi ngồi bệt xuống đó, ngơ ngác nhìn lên trên.
Lúc ra tay Trịnh Khả Khả chẳng nghĩ nhiều, cũng may chỉ số may mắn của Bạch Sơ Hiểu cao, dù rơi xuống hố sâu nhưng những bộ phận quan trọng như đầu hay cột sống không bị va đập gì, lúc tiếp đất lại là tư thế ngồi.
Hơn nữa dưới đáy có một lớp đất tơi, không biết là ai đào lên chưa kịp chuyển đi, vô tình làm đệm giảm chấn cho cô bé.
Thế nên lúc này, ngoài việc bị đau mông ra, cô bé chẳng hề có vết thương nào nghiêm trọng.
Ở phía trên, sau khi đẩy xong, Trịnh Khả Khả có chút chột dạ, run rẩy bò lại gần miệng hố ngó xuống dưới.
"Chị ơi! Kéo em lên với!"
Bạch Sơ Hiểu xoa xoa chỗ đau, thấy cái đầu nhỏ của Trịnh Khả Khả nhô ra, theo bản năng liền cầu cứu.
Ở nhà khi chơi đùa chẳng may bị ngã, các anh trai hay Tưởng Thần Tinh đều sẽ vội vàng chạy lại đỡ cô bé dậy. Vì vậy cô bé tin rằng Trịnh Khả Khả cũng sẽ giúp mình ra ngoài.
Nhưng trong lòng Trịnh Khả Khả lại đang nghĩ khác hẳn. Xác nhận Bạch Sơ Hiểu đã rơi xuống và không bị trọng thương, cô ta vừa thấy tiếc nuối lại vừa nhẹ nhõm.
Nếu Bạch Sơ Hiểu chết luôn thì nhiệm vụ của cô ta sẽ thuận buồm xuôi gió, nhưng sợ Giang Phù Liễu truy cứu thì khó mà thoát tội.
Bây giờ cô bé còn sống, cô ta chỉ cần nói với Giang Phù Liễu là Bạch Sơ Hiểu mải chơi tự ngã xuống, với trình độ lừa gạt của mình, việc đổi trắng thay đen chẳng có gì khó khăn.
Chỉ là nếu Bạch Sơ Hiểu không bị thương, cái lý do để cô ta cướp lấy vai diễn kia sẽ không còn được danh chính ngôn thuận cho lắm.
Nghe tiếng Bạch Sơ Hiểu kêu cứu, khóe miệng Trịnh Khả Khả khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo quỷ dị.
Đúng là loại đại tiểu thư được nuông chiều từ bé nên mới thiên chân đến vậy. Nếu cô ta thực sự muốn cứu, thì ban nãy đã chẳng phí công phí sức đẩy cô bé xuống làm gì.
Hơn nữa, cơ thể hiện tại của Trịnh Khả Khả vốn chẳng có bao nhiêu sức lực, xung quanh lại không có vật dụng gì để kéo người lên, thiếu thốn cả nhân lực lẫn vật lực như thế, cô ta làm sao cứu người cho nổi?
Chi bằng cứ để con bé ở dưới đó một lát cho nếm mùi sợ hãi, đợi lát nữa cô ta quay lại dắt người tới cứu sau cũng là một cách hay.
Thế nên dù nghe thấy tiếng gọi của Bạch Sơ Hiểu, Trịnh Khả Khả vẫn im như thóc, rụt đầu lại rồi định bụng rời đi luôn.
Chỉ là khi cô ta vừa xoay người định chuồn thẳng, bỗng nghe thấy từ phía không xa truyền đến tiếng động lạ.
...
Hôm nay cảnh quay của Ngô Di không nhiều, vì là vai phụ nên cô ta phải quay theo lịch của diễn viên chính.
Những lúc rảnh rỗi, cô ta thường ngồi lì ở vị trí của mình, nhâm nhi tách trà trợ lý pha cho, nhìn người qua kẻ lại rồi thỉnh thoảng cúi đầu chơi game.
Góc ngồi này vừa vặn có thể nhìn thấy nhất cử nhất động bên phía Bạch Sơ Hiểu. Tuy miệng thì nói chẳng ưa gì cô bé, nhưng Ngô Di vẫn không kìm được mà liếc mắt xem nhóc con kia đang làm gì.
Vừa xem, cô ta vừa lẩm bẩm:
"Giang Phù Liễu này làm mẹ kiểu gì vậy không biết, mang con tới đây rồi quẳng đấy chẳng thèm ngó ngàng, ai biết mấy người kia có đáng tin hay không? Vạn nhất xảy ra chuyện gì thì ai gánh nổi trách nhiệm? Vì kiếm tiền mà đến con gái cũng chẳng coi ra gì, đúng là chỉ có cô ta mới dám làm thế."
Trợ lý bên cạnh: "..."
Thì... tuy vẫn là hương vị "diss" Giang Phù Liễu quen thuộc, nhưng sao cứ thấy có gì đó sai sai ấy nhỉ? Mà nghĩ mãi cũng chẳng ra là sai ở đâu.
Đúng lúc đó, Ngô Di thấy Trịnh Khả Khả lôi kéo Bạch Sơ Hiểu rời đi. Cô ta nheo mắt lại.
Vẫn còn nhớ rõ những lời Trịnh Khả Khả nói ban nãy nên Ngô Di vốn đã chẳng có thiện cảm gì với con bé này, giờ thấy hành tung lén lút kia lại càng thấy lạ.
Trẻ con ham chơi là chuyện thường, rủ bạn đi chơi cùng cũng chẳng có gì kỳ quái, nhưng vì đã có ấn tượng xấu từ trước nên cô ta không khỏi nghi ngờ chuyện này chẳng hề đơn thuần như vẻ ngoài.
Nếu một đứa trẻ thực sự ngây thơ thì làm sao có thể thốt ra những lời đậm mùi "trà xanh" như thế được?
Mà lỡ hai đứa ra ngoài kia rồi xảy ra chuyện gì thì sao...
Nghĩ đến đây, Ngô Di đứng ngồi không yên.
"Tôi ra ngoài một lát, có ai tìm cứ bảo họ gọi điện cho tôi."
Ngô Di đứng dậy, quẳng chiếc áo khoác đang khoác trên vai xuống ghế, một tay cầm điện thoại, tay kia xỏ giày, dặn dò một câu rồi bước thẳng ra ngoài.
Ra đến bên ngoài, Ngô Di vốn nghĩ mình là người lớn, dù xuất phát muộn một chút cũng thừa sức đuổi kịp. Nào ngờ vừa bước ra, cô ta đã đứng hình mất năm giây.
Cái chốn rừng rú hoang vu này, nhìn bên trái bên phải, đằng trước đằng sau chỗ nào trông cũng y hệt nhau.
Dù đã đóng vài bộ phim ở phim trường này nhưng chẳng ai rảnh rỗi mà chạy ra tận khu phía sau này cả.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Ngô Di thấy đau cả đầu, nhưng rồi vẫn nghiến răng chọn một hướng mà đi.
Cô ta cũng chẳng hiểu sao mình lại lo lắng cho cái mạng nhỏ của Bạch Sơ Hiểu đến vậy, vừa đi vừa thầm mắng mình đúng là đồ ngốc.
Nếu Trịnh Khả Khả thực sự có ý đồ xấu, hoặc có kẻ nào xúi giục con bé dắt Bạch Sơ Hiểu ra đây làm chuyện bậy bạ, thì người gặp họa là Bạch Sơ Hiểu, mà con bé gặp họa thì chắc chắn không thể ở lại đoàn phim được nữa, khi đó người hưởng lợi chẳng phải là cô ta sao?
Thế nhưng... bảo cô ta trơ mắt nhìn nguy hiểm xảy ra thì cô ta thực sự làm không nổi.
Ngặt nỗi bình thường cô ta vốn có tiếng là không đội trời chung với Giang Phù Liễu, nên lúc đi cũng chẳng dám phô trương, sợ người ta lại tưởng chính cô ta mới là kẻ có ý đồ xấu.
Đi được một đoạn, Ngô Di phát hiện đám cỏ dại bên cạnh có dấu vết bị dẫm đạp, lập tức như bắt được mục tiêu, cô ta đổi hướng đi sâu vào trong.
Bụi cỏ này với cô ta thì không cao lắm, nhưng len lỏi qua đây khiến cô ta khó chịu vô cùng. Đám cỏ dại này có loại hạt mang gai nhỏ, hễ ai đi qua là nó bám chặt vào quần áo.
Đồ mùa hè vốn mỏng manh mát mẻ, mấy cái gai nhỏ kia cứ thi thoảng lại châm vào da thịt làm cô ta bứt rứt không yên.
Đi thêm vài bước, cô ta bỗng nghe thấy tiếng hét của Bạch Sơ Hiểu. Tim Ngô Di hẫng một nhịp, động tác cũng nhanh hơn hẳn, chỉ hận không thể ngay lập tức có mặt tại hiện trường xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đồng thời trong lòng cũng thầm thấy may mắn. Xung quanh đây cỏ cây rậm rạp, chim chóc sâu bọ kêu râm ran, nếu đứng xa một chút là chắc chắn không nghe thấy tiếng của Bạch Sơ Hiểu rồi.
Đến khi cô ta vất vả chạy tới nơi, đập vào mắt là một cái hố lớn, bên dưới hố vẫn còn tiếng động lạch cạch.
Cẩn thận tiến lại gần miệng hố nhìn xuống, Ngô Di thấy Bạch Sơ Hiểu đang ngồi lọt thỏm dưới đó.
"Sao em lại ngã xuống đây?"
Nhìn thấy Bạch Sơ Hiểu dưới hố, Ngô Di ước lượng độ cao rồi biết ngay mình không thể tự kéo cô bé lên được. Cô ta nhìn quanh quất bốn phía nhưng cũng chẳng tìm thấy sợi dây thừng hay vật dụng gì tương tự.
"Chị gái ơi!"
Bạch Sơ Hiểu ngẩng đầu thấy Ngô Di, vội đứng dậy giơ tay ra:
"Có người đẩy em xuống, chị cứu em lên với được không?"
Bị người ta đẩy xuống?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận