Sáng / Tối
Ngay giây phút bước chân ra, cô ta đột nhiên cảm thấy mất kiểm soát, cứ như thể cái chân vừa đưa ra đã bị ai đó tóm chặt giữa không trung.
Dưới góc nhìn của người đứng xa, họ sẽ thấy Triệu Mang đang định tiến về phía Bạch Sơ Hiểu thì cái chân đột nhiên khựng lại giữa chừng, sau đó cô ta bước một bước dài đầy kỳ quái về phía trước.
Và xui xẻo thay, bước chân đó dẫm thẳng vào đống nước trái cây đang lênh láng trên sàn. Xung quanh bể bơi toàn lát gạch men sứ, nước đổ ra làm sàn trơn như bôi mỡ, đã vậy…
Đã vậy nước trái cây nhà họ Bạch chuẩn bị cho tiểu thư luôn có tép trái cây tươi. Ly nước lúc nãy không chỉ có nước và đá, mà còn có cả những miếng thịt quả mọng nước trơn trượt.
Cái chân kia của Triệu Mang vừa hạ xuống, nói trùng hợp cũng thật quá trùng hợp, vừa vặn dẫm đúng miếng thịt quả.
Trên sàn gạch men sứ ướt nhẹp mà dẫm phải miếng thịt quả thì đúng là rất dễ ngã, nhưng cũng không hẳn là chắc chắn sẽ ngã về phía trước.
Khổ nỗi, ai bảo trong đầu Triệu Mang vừa nãy chỉ toàn nghĩ đến việc phải "mất thăng bằng" rồi ngã nhào để đẩy Bạch Sơ Hiểu xuống nước cơ chứ.
Thế là, đại não Triệu Mang còn chưa kịp phản ứng xem mình vừa dẫm phải cái gì, cơ thể đã thuận theo tư thế quỷ dị kia, dưới sự "trợ giúp" của miếng thịt quả mà mất đà một cách vô cùng tự nhiên.
"Á!"
Trong cơn hoảng loạn, Triệu Mang vung vẫy hai tay, một tay ráng vươn về phía Bạch Sơ Hiểu, có vẻ như định bụng dù mình có ngã thì cũng phải lôi bằng được cô bé xuống nước cùng.
Nhưng vấn đề là, tưởng tượng thì đẹp đẽ lắm, mà thực tế lại tàn khốc vô cùng.
Bạch Sơ Hiểu vẫn còn cách cô ta một đoạn, Triệu Mang dù có nằm xấp xuống cũng đừng hòng chạm tới góc áo cô bé, huống chi Tưởng Thần Tinh đã nhanh chóng bước tới, chắn ngay trước mặt bảo hộ cô bé ở sau lưng.
Triệu Mang chới với trên bờ vài giây, cuối cùng vẫn không bắt được Bạch Sơ Hiểu mà chỉ có thể trơ mắt nhìn chính mình ngã lộn nhào xuống bể bơi.
Hơn nữa do tư thế rơi quá "đặc sắc", cú ngã này tạo ra một cột nước khổng lồ kèm theo tiếng động cực lớn. Ngay cả Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh đứng trên bờ cũng bị nước bắn tung tóe đầy mặt.
Bể bơi nhỏ này nước tuy không sâu, cú ngã trực diện của Triệu Mang không đến mức khiến cô ta chạm đáy bị thương, nhưng chắc chắn là chẳng dễ chịu gì cho cam.
"Cứu mạng... cứu mạng..."
Vừa rơi xuống nước, Triệu Mang đã xác định rõ nhiệm vụ lần này coi như hỏng bét. Vốn dĩ cô ta cũng hơi sợ nước, giờ lại thêm hoảng loạn, cứ thế nằm bò trong bể mà khua tay múa chân kêu cứu loạn xạ.
Hai đứa nhỏ mặc đồ bơi, tóc tai ướt dầm dề đứng trên bờ nhìn Triệu Mang, không khỏi lộ ra vẻ nghi hoặc.
"Anh Thần Thần, sao cô ấy không đứng dậy?"
Cái bể bơi này vốn thiết kế cho trẻ con trong nhà chơi, mực nước đương nhiên không thể sâu được. Đối với Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh thì có vẻ hơi sâu, nhưng với người lớn, chỉ cần đứng thẳng dậy là nước cũng chỉ quá đầu gối một chút thôi.
Tuy rằng tư thế ngã có hơi mất mặt, nhưng cứ đứng dậy là xong chuyện, làm gì đến mức ấy?
Cái bộ dạng kêu cứu thảm thiết kia của Triệu Mang đúng là khiến người ta nhìn mà khó hiểu.
Bạch Sơ Hiểu nhìn Triệu Mang đang vật lộn trong nước, rồi lại nhìn sang chỗ cô ta vừa đứng, ánh mắt chợt khựng lại.
Cô bé tiến tới ngồi xổm xuống, nhặt từ trên bãi cỏ lên hai cái bình nhỏ đựng chất lỏng không rõ nguồn gốc.
Lúc nãy trên cỏ rõ ràng không có thứ này, chắc là của Triệu Mang rồi. Có lẽ lúc ngã cô ta đã đánh rơi từ trong túi ra.
"Cái gì đây nhỉ?"
Khi bà Tiền đi tới, đập vào mắt bà ta chính là cảnh tượng này: Dưới bể bơi, một cô gái mặc đồng phục người hầu đang vùng vẫy kêu cứu thảm thiết.
Còn Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh thì đang ngồi xổm trên cỏ, chẳng biết là đang xem cái gì.
Vì trước đó Triệu Mang đã tìm đủ mọi cớ để đuổi những người khác đi nhằm thực hiện kế hoạch, nên lúc này cô ta có gào rách họng cũng chẳng thấy bóng dáng ai xuất hiện cứu viện.
Cảnh tượng này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bà Tiền. Theo kế hoạch mà kẻ bí ẩn kia tiết lộ qua điện thoại, lúc này người rơi xuống nước phải là Bạch Sơ Hiểu mới đúng chứ, sao lại là cô hầu này lại còn đang đập cánh phành phạch như con thiêu thân kia?
Xem ra... kẻ đang ở dưới nước chắc chắn là người đã được mua chuộc, chỉ là đồ vô dụng này lại không nắm bắt được cơ hội tốt như vậy.
Theo kế hoạch, bà Tiền sau một hồi hạ mình khép nép trước Giang Phù Liễu ở đại sảnh - dù chẳng thật lòng gì cho cam nhưng ít nhất thái độ nhận sai cũng đã bày ra đó liền khéo léo đưa ra yêu cầu muốn ra vườn đi dạo một lát.
Không ngoài dự đoán, bà ta không bị ngăn cản. Bà ta cứ ngỡ lúc mình ra đây sẽ vừa vặn bắt gặp cảnh Bạch Sơ Hiểu gặp nạn để ra tay cứu người, ai dè tình hình lại thành ra thế này.
Người bình thường gặp cảnh này chắc chắn sẽ nghĩ đến việc cứu người, nhưng bà Tiền làm sao nỡ để bộ đồ hiệu trên người bị ướt chỉ để cứu một kẻ vô dụng.
Mà cứ đứng đực ra đó thì trông lại giống hạng ngu ngốc. Nghĩ đến chuyện mình vừa phải nhún nhường nhẫn nhục, giờ lại không có chỗ trút giận, lòng bà ta không khỏi cảm thấy nghẹn khuất.
Liếc mắt nhìn quanh không thấy ai, gan bà Tiền bỗng lớn hơn vài phần. Dù sao cũng chẳng có ai thấy, vậy thì kẻ kia đẩy hay bà ta đẩy Bạch Sơ Hiểu xuống nước thì cũng như nhau cả thôi.
Dù sao con bé cũng chỉ là một đứa trẻ, chẳng biết gì, đến lúc đó chẳng phải người lớn nói gì là nó nghe nấy sao.
Nghĩ đến đây, bà Tiền bắt đầu rục rịch. Thấy Bạch Sơ Hiểu đang cúi đầu chẳng hay biết gì về xung quanh, bà ta rón rén định lẻn ra sau lưng cô bé, nhân lúc con bé không chú ý sẽ đẩy thẳng xuống nước.
Cái thân hình đẫy đà của bà ta mà làm mấy động tác lén lút này trông thật sự chẳng ra làm sao, chỉ là bà ta không tự biết, mà cũng chẳng có ai chứng kiến.
Kế hoạch này nghe thì có vẻ khả thi, nhưng đúng là coi thường chỉ số thông minh của người khác quá mức. Có điều bà Tiền lúc này đang tiếc nuối cơ hội ngàn năm có một nên mới liều mạng hành sự.
Hiển nhiên, nếu trên đời này có Thần May Mắn, thì chắc chắn ngài không đứng về phía bà ta rồi.
Ngay khi bà ta sắp chạm đến Bạch Sơ Hiểu, một chân của bà ta lại dẫm đúng vào "vết xe đổ" của Triệu Mang lúc nãy.
Thế là lịch sử lặp lại, một màn kịch quen thuộc lại được diễn ra.
"Á á á á á á á!"
Khác biệt ở chỗ, thể trọng của bà Tiền đầy đặn hơn Triệu Mang nhiều, cú ngã này kèm theo tiếng hét đâm toạc cả màng nhĩ, át hẳn cả tiếng kêu cứu của Triệu Mang. Cột nước bắn lên cũng cao hơn hẳn, khiến Bạch Sơ Hiểu và Tưởng Thần Tinh vừa quay đầu lại đã bị nước xối cho ướt sũng.
Hai đứa nhỏ: "..."
Tay run lên, cái bình nhỏ mà Bạch Sơ Hiểu vừa mở nắp bị văng ra vài giọt chất lỏng, vừa vặn nhỏ xuống bãi cỏ.
"Cứu mạng! Cứu mạng với! Mau cứu tôi với!"
Bà Tiền sau khi rơi xuống nước cũng có phản ứng y hệt Triệu Mang, bắt đầu vùng vẫy loạn xạ.
Triệu Mang đang gào thét thì đột nhiên thấy bà Tiền cũng nhảy xuống, mà vì hai người rơi cùng một chỗ nên bà Tiền không tránh khỏi mà đè lên người cô ta.
Cái sức nặng ngàn cân ấy ập xuống khiến Triệu Mang tối sầm mặt mày, suýt chút nữa là tắt thở sặc nước mà chết ngay tại chỗ.
Một mình Triệu Mang kêu thì không ai nghe, nhưng cộng thêm cái giọng loa phường của bà Tiền thì cuối cùng người của Bạch gia cũng phát hiện ra điểm bất thường.
"Đoàn Đoàn!"
Giang Phù Liễu từ sau khi bà Tiền đòi ra vườn đã thấy có gì đó không ổn, bà liền tìm cớ đi ra theo. Vừa thấy cảnh tượng hỗn loạn này, tim bà như ngừng đập, chẳng còn màng đến hình tượng Ảnh hậu mà lao thẳng tới, quỳ xuống trước mặt Bạch Sơ Hiểu, lo lắng kiểm tra con gái từ đầu đến chân.
"Mẹ ơi."
Thấy mẹ, Bạch Sơ Hiểu ngoan ngoãn gọi một tiếng rồi liếc nhìn hai người phụ nữ vừa được vớt lên, cô bé vẫn thấy hơi sợ nên nép sát vào người mẹ.
Còn hai người kia, sau khi được vớt lên mới phát hiện nước trong bể nông đến nực cười, chỉ cần đứng dậy là xong, vậy mà mình lại ở đó giãy giụa kêu cứu nãy giờ. Cả hai hổ thẹn đến mức hận không có cái lỗ nào để chui xuống.
"Đoàn Đoàn đừng sợ, nói cho mẹ nghe đã xảy ra chuyện gì?"
Giang Phù Liễu ôm con kiểm tra một lượt, thấy ngoài việc bị ướt ra thì không có vấn đề gì mới lên tiếng hỏi.
Bạch Sơ Hiểu nhìn hai người đang quấn khăn lông, ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
"Cái chị kia vừa nãy mang đồ cho Đoàn Đoàn, lúc Đoàn Đoàn chạm vào chị ấy thì nghe thấy chị ấy bảo muốn giết Đoàn Đoàn. Đoàn Đoàn sợ quá nên tránh đi, chị ấy định bước tới chỗ Đoàn Đoàn thì dẫm phải cái gì đó rồi ngã xuống ạ."
Nghĩ thêm một chút, cô bé nói tiếp:
"Còn cái bà xấu xa kia thì con không biết, con chỉ nghe thấy bà ấy hét lên một cái rồi đã thấy ở dưới nước rồi."
"Tôi không có! Tiểu tiểu thư nói bậy!"
Triệu Mang đứng bên cạnh, hai tay túm chặt khăn lông, nghe Bạch Sơ Hiểu nói vậy thì thẹn quá thành giận mà gào lên.
Dù trong lòng cô ta đúng là muốn giết Bạch Sơ Hiểu thật, nhưng làm sao cô ta có thể nói ra miệng ở cái nơi như thế này được chứ.
Vừa nói, Triệu Mang vừa nhìn Bạch Sơ Hiểu với ánh mắt đầy sát ý. Không ngờ cái con nhóc này lại là một đứa tâm cơ thâm trầm như thế, dám đổi trắng thay đen hãm hại cô ta.
Nhưng dù cô ta có nói gì, Giang Phù Liễu cũng chẳng thèm tin lấy nửa lời.
Tác giả có lời muốn nói:
Triệu Mang: Ngươi nói bậy! Ta không hề nói với ngươi là ta muốn giết ngươi!
Đoàn Đoàn (mắt ngây thơ): Nhưng mà con nghe thấy tiếng lòng của chị mà, trong lòng chị bảo muốn giết con.
Phụ huynh: Dám hại bảo bối nhà ta? Chán sống rồi hả!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận