Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi xuyên sách, nữ phụ độc ác và nữ chính nắm tay nhau chiến thắng

Chương 16: Không thích chó mèo

Ngày cập nhật : 2026-05-11 15:16:53
Tuy trong lòng Nhục Nhục mắng mỏ không ngừng, nhưng sau khi ăn xong một con cá khô nhỏ, nó vẫn rất sảng khoái đi làm việc.
Chuyện này đối với nó mà nói thì quả thực vô cùng đơn giản.
Chẳng cần nhờ đến đám miêu bằng hữu của nó, chỉ cần nó tiện tay bắt lấy một con chuột, ra lệnh cho con chuột ấy dẫn theo cả gia tộc đi dò la tin tức cũng đã là chuyện dễ như trở bàn tay. Nếu không thì bắt vài con chim, sai chúng đi hỏi thăm tin tức cũng được.
Đương nhiên nhanh nhất vẫn là bắt chuột!
Nhục Nhục tùy tiện vồ lấy một con chuột trong hậu viện, đè nó dưới móng vuốt, từ trên cao ban bố mệnh lệnh, yêu cầu chúng trong vòng một canh giờ phải mang tin tức về, nếu không thì... tiêu diệt cả nhà nó!
Con chuột kia sợ đến mức suýt trợn trắng mắt, tim muốn vỡ ra mà chết!
Nhục Nhục vừa buông lỏng móng vuốt, nó liền chạy trốn nhanh như bay!
Dặn dò xong xuôi, Nhục Nhục tìm một chỗ râm mát nằm xuống, cái đuôi xù xù thỉnh thoảng lại khẽ vung vẩy một cái, đôi mắt mèo tròn vo cũng nhanh chóng khép lại.
"Sao ở đây lại có một con mèo thế này? Các ngươi không biết Nhị tiểu thư không thích mèo à? Còn không mau đuổi nó ra ngoài!"
Nhục Nhục đang mơ mơ màng màng thì bị một giọng nói the thé đánh thức. Mở mắt ra, nó liền nhìn thấy mấy người đang vây quanh mình. Dẫn đầu là một nữ nhân ăn mặc trông khá giống với tiểu nha đầu ngốc chăm sóc nó trước đó, nhưng dung mạo thì kém xa, gương mặt đầy vẻ chua ngoa và cay nghiệt.
Chuyện Đại tiểu thư mang về một con mèo béo từ nhà bếp rồi nói là muốn nuôi nó, tuy không phải toàn phủ đều biết nhưng người biết cũng không ít. Có người tiến lại gần, vừa nhìn thấy Nhục Nhục liền nhận ra ngay, dù sao thì mèo béo đến mức này cũng hiếm thấy.
"Kim Thoa tỷ tỷ, con mèo này là Đại tiểu thư nuôi mà..."
Kim Thoa lại không tin, hừ lạnh một tiếng: "Sao có thể là Đại tiểu thư nuôi được? Phủ chúng ta xưa nay chưa từng nuôi chó mèo chẳng phải là vì Nhị tiểu thư không thích sao? Đại tiểu thư biết rõ điều này, sao lại còn nuôi một con mèo chứ?"
"Mau đuổi nó ra ngoài đi! Nếu làm Nhị tiểu thư sợ hãi, cẩn thận ta lột da các ngươi!"
Kim Thoa nói xong, thấy mấy người kia vẫn còn chần chừ do dự, lập tức nổi giận đùng đùng, dứt khoát tự mình ra tay. Nàng ta đảo mắt nhìn xung quanh, tìm được một cây trúc dài liền giơ lên đánh thẳng về phía Nhục Nhục!
Nhục Nhục phát ra một tiếng gào phẫn nộ rồi lao thẳng về phía Kim Thoa, vung móng vuốt lên cào một cái!
"Á!!"
Kim Thoa theo bản năng vứt phăng cây trúc trong tay, đưa tay che mặt. Lại nhìn một cái, trước mắt nàng ta tối sầm. Máu, trên tay nàng ta có máu, mặt nàng ta đã bị cào rách rồi!
"Giết nó! Giết nó cho ta!"
Sau khi cào Kim Thoa một cái, Nhục Nhục đắc ý lắc lư cái đuôi, quen đường quen nẻo chạy thẳng về viện của Từ Mộ Hoa. Kim Thoa không nghĩ nhiều, lập tức đuổi theo.
Đến khi hoàn hồn lại, nàng ta mới phát hiện mình đã đứng trước cửa Phong Hoa Uyển. Động tĩnh bên ngoài cũng kinh động đến Từ Mộ Hoa ở trong phòng, Thạch Lựu vội vàng bước ra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Kim Thoa? Ngươi tới đây làm gì? Mặt ngươi bị làm sao thế này?" Thạch Lựu đầu tiên là thấy lạ vì sao Kim Thoa lại xuất hiện ở đây, sau đó nhìn thấy vết thương trên mặt nàng ta thì giật mình một cái.
Kim Thoa lập tức mách lẻo, bộ dạng uất ức vô cùng: "Đại tiểu thư, người nhất định phải quản lý con mèo đó cho tốt! Hôm nay nó chỉ cào trúng mặt nô tỳ, lỡ có ngày nó phát điên lên rồi làm chủ tử trong phủ bị thương thì sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=16]

Lão phu nhân tuổi đã cao, nếu bị nó dọa sợ thì chính là tội lớn đấy!"
Từ Mộ Hoa cúi đầu nhìn Nhục Nhục đang chậm rãi đi đến bên chân mình, hỏi: "Là ngươi cào nàng ta bị thương à?"
"Meo meo!" Ai bảo tự dưng nàng ta đến trêu chọc ta! Ta đang yên đang lành nằm hóng mát, liên quan gì tới nàng ta chứ?
Từ Mộ Hoa nhìn Kim Thoa, nói: "Nó nói là ngươi chủ động chọc nó trước, nó đang nằm hóng mát, ngươi lại động vào nó làm gì?"
Kim Thoa cứng họng, muốn ngụy biện nhưng vừa rồi còn có những người khác ở đó, nếu nàng ta nói dối thì sẽ bị vạch trần ngay lập tức.
"Đại tiểu thư, nô tỳ... nô tỳ cũng chỉ lo con mèo này sẽ làm Nhị tiểu thư hoảng sợ..." Nói đến đây, Kim Thoa bỗng trở nên hừng hực khí thế, nhớ tới mối quan hệ trước kia giữa Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư.
Nhị tiểu thư không thích mèo, chắc chắn Đại tiểu thư không biết chuyện này. Nếu không thì Đại tiểu thư nhất định sẽ không nuôi mèo!
"Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư không thích mèo mà! Đại tiểu thư nuôi mèo rồi, sau này e là Nhị tiểu thư sẽ không dám tới Phong Hoa Uyển nữa đâu!" Chẳng lẽ lại vì một con mèo mà làm tổn hại tình cảm tỷ muội thì không đáng, đúng không?
Từ Mộ Hoa mở to mắt: "Cẩm Du không thích mèo sao? Nhưng ta nhớ trước kia muội ấy rất thích chó mèo mà, sao bây giờ lại không thích nữa?"
Biểu cảm của Kim Thoa lập tức cứng đờ.
Hả? Trước kia Nhị tiểu thư thích mèo chó sao?
"Kim Thoa à, vậy là ngươi sai rồi! Ngươi là nha hoàn bên cạnh Cẩm Du, ngay cả chủ tử mình thích gì, không thích gì cũng không biết sao? Như vậy thì làm sao hầu hạ Cẩm Du cho tốt được?"
Kim Thoa theo phản xạ mở miệng giải thích: "Nhưng Nhị tiểu thư thật sự không thích --"
"Kim Thoa!"
Kim Thoa run lên, quay đầu lại liền thấy Nhị tiểu thư đứng phía sau, nhìn nàng ta bằng ánh mắt u tối. Chạm phải ánh mắt ấy, chẳng hiểu vì sao Kim Thoa lại rùng mình một cái.
Từ Cẩm Du tựa như là vội vã chạy tới, hơi thở gấp gáp, nàng ta mỉm cười nhìn Từ Mộ Hoa, nói: "Tỷ tỷ, là ta không dạy dỗ tốt đám nha hoàn bên dưới, để các nàng gây chuyện rồi. Kim Thoa cũng là vì ta, chỉ là cẩn thận quá mức mà thôi. Trước kia ta có nói vài câu rằng chó mèo dễ làm người khác bị thương, nàng ấy liền hiểu lầm."
"Phong Hoa Uyển là viện của tỷ tỷ, tỷ tỷ thích Nhục Nhục thì cứ nuôi đi, không ảnh hưởng gì tới ta đâu."
Từ Mộ Hoa khoát tay: "Không sao không sao, ta không để trong lòng. Kim Thoa chuyện gì cũng nghĩ cho muội, là người tốt."
Từ Cẩm Du khẽ cười: "Đúng vậy, Kim Thoa là người tốt."
Kim Thoa đứng bên cạnh co ro như con chim cút, chẳng hiểu vì sao nghe những lời này không những không thấy vui, trái lại còn có cảm giác sống lưng lạnh toát!
"Vậy thì muội đưa Kim Thoa về đi!"
Từ Cẩm Du không nói gì thêm, liếc Kim Thoa một cái: "Đi thôi."
Kim Thoa vội vàng theo sau.
Đợi Từ Cẩm Du đi xa rồi, Từ Mộ Hoa mới hỏi: "Ngươi có nhìn ra điều gì không?"
Nhục Nhục có chút vất vả ngẩng đầu lên: "Meo?"
Hỏi nó à? Nó chỉ là một con mèo thôi mà!
"Thôi, thôi vậy, hỏi ngươi cũng vô ích!"
Nàng xoay người đi vào trong nhà.
Nhục Nhục: ???
Rõ ràng là nữ nhân này cố tình sỉ nhục mèo thì có!
Vốn định nói chuyện chính với nàng, nhưng bây giờ nó giận rồi, nó quyết định không nói nữa!
Muốn biết thì phải dùng cá khô nhỏ để trao đổi!

Bình Luận

0 Thảo luận