Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi xuyên sách, nữ phụ độc ác và nữ chính nắm tay nhau chiến thắng

Chương 18: Cái gì? Hoàng thượng muốn gặp ta sao?

Ngày cập nhật : 2026-05-11 15:16:53
"Đám huynh đệ chuột của ngươi làm việc gọn gàng chứ? Không để con cá nào lọt lưới đấy chứ?" Nhổ cỏ mà không nhổ tận gốc, gió xuân thổi qua lại mọc lên thôi!
"Huynh đệ gì mà huynh đệ, bọn ta là quan hệ cùng có lợi!" Mèo và chuột vốn dĩ là thiên địch, là thiên địch đấy! Đâu giống như nàng, với ai cũng có thể kết thành huynh đệ.
Từ Mộ Hoa phẩy tay, chẳng bận tâm mấy chuyện vặt vãnh ấy: "Giúp đỡ qua lại thì thành huynh đệ thôi! Chuyện này mà xảy ra sai sót gì, đừng nói đến khẩu phần ăn sau này của ngươi, e là đến mạng cũng khó giữ!"
Đại Gia cảm thấy người này lại đang uy hiếp mình rồi!
"Nhìn lá gan nhỏ như ruồi của ngươi kìa. Bổn miêu làm việc, ngươi cứ yên tâm đi! Ít nhất là tất cả sào huyệt trong kinh thành đều đã bị moi ra hết rồi. Còn bên ngoài thì... khó nói lắm."
Con người coi trọng địa bàn, động vật cũng vậy. Muốn biết tình hình bên ngoài thì phải bàn bạc với đám động vật ở nơi đó.
Bên ngoài ư? Nàng không quản nổi chuyện ở vùng khác. Huống chi nàng đâu phải bậc thánh nhân, ngày nào cũng nghĩ đến việc cứu người. Gặp thì giúp được bao nhiêu hay bấy nhiêu, không giúp được cũng không thể ép buộc. Dù sao thì con người sống trên đời, trước hết phải bảo vệ tốt bản thân mình rồi mới tính đến chuyện khác.
"Vất vả cho ngươi rồi!"
Đại Gia liếc nàng: "Nhớ phần ăn thêm của bổn miêu đấy." Thịt bò!
Bàn tay nhỏ nhắn của Từ Mộ Hoa vung lên: "Yên tâm đi, chẳng phải chỉ là một bữa thịt bò thôi sao, đảm bảo cho ngươi ăn no căng bụng!"
Nói xong, nàng liền sai Thạch Lựu qua nhà bếp dặn dò một tiếng: ngày mai Phong Hoa Uyển phải ăn thịt bò!
Phong Hoa Uyển trải qua những ngày tháng yên bình, còn người của Kinh Triệu Phủ lại bận rộn xoay như chong chóng.
Phủ doãn đại nhân dựa theo nguyên tắc "thà tin là có còn hơn tin là không", sắp xếp người phía dưới đi bắt người dựa trên manh mối mà Từ Mộ Hoa cung cấp. Quả nhiên thu hoạch rất khá!
Nhìn báo cáo do thuộc hạ trình lên, ông ấy cảm thấy chuyện này rất có khả năng sẽ trở thành một nét mực đậm rực rỡ trong cuộc đời của mình.
Vì việc này, ông ấy bận đến mức chân không chạm đất, làm việc suốt đêm. Bắt được đám bắt cóc này rồi thì phải làm rõ xem rốt cuộc bọn chúng đã bắt cóc bao nhiêu người, mang bán đi đâu.
Đã bắt được người rồi thì những kẻ vô tội bị bắt cóc, bị bán đi cũng phải cố gắng tìm về càng nhiều càng tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=18]

Đặc biệt là những hài tử bị mất tích không biết đã phá nát bao nhiêu gia đình!
Chuyện này không phải là chuyện nhỏ. Hôm đó ở công đường vốn đã ầm ĩ không ít, tin tức lan truyền ra ngoài. Đến khi những động thái tiếp theo của Kinh Triệu Phủ xuất hiện lại càng không thể giấu được nữa, cuối cùng truyền thẳng vào cung, lọt tới tai Hoàng thượng.
Đối với tất cả những chuyện này, Từ Mộ Hoa hoàn toàn không hề hay biết. Nàng cũng biết rằng việc này gây ra náo động không nhỏ, lại thêm hôm ấy nàng còn để lộ thân phận trên công đường. Vì vậy, để tránh những phiền phức không cần thiết, mấy ngày nay nàng đều ru rú trong viện của mình, không có việc gì thì mày mò đồ đạc, còn không thì nghe Đại Gia kể chuyện phiếm.
Cho đến khi Từ mẫu lo lắng bước tới, nói với nàng mấy câu, nàng mới ngơ ngẩn cả người.
"Cái gì? Hoàng thượng muốn gặp con ư?" Từ Mộ Hoa giơ tay chỉ vào chính mình, mắt trợn tròn, miệng há to, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc.
"Đúng vậy. Tuy là lời được truyền tới từ một vị ma ma bên cạnh Hoàng hậu nương nương, nhưng ý tứ trong lời của ma ma chính là Hoàng thượng muốn gặp con."
Từ mẫu cũng đang rầu rĩ đây. Từ trước đến nay, nữ nhi mới chỉ vào cung có một lần, đã vậy lần ấy còn xảy ra không ít chuyện, e rằng trong lòng đã để lại bóng ma tâm lý rồi. Giờ đây Hoàng thượng lại nói muốn gặp nàng.
Tuy đoán rằng là vì chuyện của đám bắt cóc, nhưng lỡ vào cung rồi, nữ nhi của bà ấy nhát gan, nếu sơ suất đắc tội với người trong cung thì phải làm sao?
Từ Mộ Hoa chớp chớp mắt, dường như vẫn chưa hoàn hồn: "À... chuyện này... Hoàng thượng muốn gặp ta thì... thì cứ gặp thôi..."
Hình như cũng chẳng đến lượt nàng nói là không gặp! Hoảng hốt, sợ hãi!
Nàng đâu phải nữ chính trong tiểu thuyết xuyên không mà có hào quang nhân vật chính, dù thế nào cũng không chết, gặp chuyện gì cũng có thể biến nguy thành an. Nàng chỉ là nữ phụ chết sớm, chỉ cần sơ sẩy một chút là rất có khả năng sẽ chết sớm thật sự!
Dù sao thì nữ phụ chuyên gây chuyện, chết người này còn có người khác, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mạch truyện tổng thể.
Đây chính là xã hội phong kiến! Hoàng quyền tối thượng!
Hoàng đế chỉ cần không vui thì cái mạng nhỏ của nàng có thể mất bất cứ lúc nào!
Trong lòng Từ Mộ Hoa hoảng loạn cực độ, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: "Nương à, không sao đâu. Có lẽ hoàng thượng chỉ hiếu kỳ thôi, ta cứ nói đúng sự thật là được. Hoàng thượng là minh quân, nể mặt cha ta, chắc ngài ấy sẽ không làm khó một tiểu cô nương đâu."
Dù nói vậy, bản thân Từ Mộ Hoa vẫn có chút chột dạ.
Trong sách, vị hoàng đế này thật ra không thể coi là minh quân, nam chính mới là người được xây dựng theo tiêu chuẩn minh quân!
Còn vị hoàng đế này thì, nói đơn giản là có tâm nhưng không có tầm, lại còn không chịu thừa nhận. Lâu dần, tính tình ngày càng đa nghi, hỉ nộ vô thường.
May mà tiên đế là một minh quân, trị vì Đại Ung đến mức quốc thái dân an, quốc lực hưng thịnh. Bằng không vị hoàng đế này mà kế vị đến tận bây giờ, e rằng Đại Ung đã bị ông ta làm cho suy tàn rồi!
Tuy vẫn chưa đến mức xảy ra vấn đề lớn làm lung lay đất nước, nhưng thực ra hiện giờ cũng đã âm thầm tồn tại không ít tệ nạn. Sau này khi nam chính kế vị, những tệ nạn này bị khơi ra, các mâu thuẫn phát sinh đã tiêu tốn của nam chính không ít tâm tư và sức lực mới có thể giải quyết ổn thỏa.
Nghĩ đến những miêu tả trong sách, Từ Mộ Hoa không khỏi thở dài một hơi khiến Từ mẫu trông thấy lại càng thêm lo lắng.
Chuyện này cũng không giấu được lão thái thái. Lão thái thái nghe xong thì chau mày lại, nhưng chẳng bao lâu đã giãn ra, rồi an ủi: "Ta thấy nha đầu Mộ Hoa này lanh lợi, lại là người có phúc. Biết đâu vào cung một chuyến, Hoàng thượng còn ban thưởng cho nàng nữa đấy. Con đừng tự hù dọa mình như vậy."
Mộ Hoa vốn dĩ là làm việc tốt, lẽ nào Hoàng thượng lại gây khó dễ cho nàng? Hơn nữa, Mộ Hoa chỉ là một tiểu cô nương, dù Hoàng thượng có không đáng tin, có hỉ nộ vô thường thì cũng sẽ không tùy tiện trút giận lên nữ nhi của đại thần.
Từ Cẩm Du nghe nói trong cung có người tới gọi Đại tỷ tiến cung, lại nghe nói Đại tỷ đã quay về Phong Hoa Uyển liền đoán được chắc chắn nương sẽ tới chỗ tổ mẫu. Vì thế, nàng ta giả vờ đến bầu bạn với tổ mẫu, kỳ thực là muốn xem xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Nương, ban thưởng gì vậy? Trong cung đã ban thưởng rồi sao?" Từ Cẩm Du tò mò hỏi.
Từ mẫu đáp: "Chưa có, chỉ là tổ mẫu con nói bâng quơ vậy thôi. Chẳng phải trong cung đã phái người đến truyền lời bảo tỷ tỷ con tiến cung sao, ta với tổ mẫu con đang lo rằng sẽ xảy ra bất trắc gì đó."
Từ Cẩm Du vẫn giữ vẻ mặt hiếu kỳ: "Vậy tại sao trong cung lại truyền lời gọi tỷ tỷ tiến cung thế?"
Từ mẫu úp úp mở mở: "Cũng không phải chuyện gì to tát, có lẽ là liên quan đến yến tiệc trong cung lần trước thôi..."
Từ Cẩm Du mím môi, trong đôi mắt cụp xuống lóe lên một tia hụt hẫng.
Rõ ràng nàng ta mới là con ruột, vậy mà bọn họ lại luôn khiến nàng ta có cảm giác mình giống như người ngoài.
Rốt cuộc bọn họ làm cách nào mà có thể đối xử với người ngoài còn tốt hơn cả cốt nhục do chính mình sinh ra chứ? Rõ ràng người của Từ phủ cũng đâu phải là kiểu người thánh mẫu gì đó đâu!

Bình Luận

0 Thảo luận