Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi xuyên sách, nữ phụ độc ác và nữ chính nắm tay nhau chiến thắng

Chương 19: Tiểu Lý Tử là ai

Ngày cập nhật : 2026-05-11 15:16:53
Từ mẫu không hề hay biết trong lòng Từ Cẩm Du lại có những suy nghĩ như vậy, còn hỏi ý kiến nàng ta: "Cẩm Du, con xưa nay thông minh, vậy con có ý kiến gì đối với chuyện này không?"
Từ Cẩm Du có hơi buồn cười.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bọn họ chẳng hề nói cho nàng ta biết, vậy mà giờ lại quay sang hỏi nàng ta có ý kiến gì không.
Nàng ta khẽ mỉm cười, nói: "Nương, chỉ là tiến cung thôi mà, tỷ tỷ cũng đâu còn là trẻ con nữa, sẽ không có chuyện gì đâu. Người phải tin tưởng tỷ ấy, tỷ ấy có thể xử lý được mà."
"Nói thì nói vậy, nhưng tỷ tỷ con cũng mới chỉ vào cung có một lần..." Từ mẫu vẫn lo lắng không yên.
Từ Cẩm Du nghĩ ngợi một lát rồi bày cho bà ấy một chủ ý: "Nếu nương và tổ mẫu thật sự lo lắng thì chi bằng đi tìm Bùi tiểu thư đi, để Bùi tiểu thư tiến cung cùng tỷ tỷ, như vậy cũng yên tâm hơn."
Từ mẫu khựng lại, suy nghĩ một chút rồi thấy chủ ý này quả thật không tệ!
Bùi tiểu thư, Bùi Thiều Dung, từng làm thư đồng của công chúa, lại có quan hệ rất tốt với Tam công chúa, thường xuyên ra vào hoàng cung, đối với tình hình trong cung cũng quen thuộc vô cùng. Nếu có nàng ấy ở đó, bà ấy sẽ yên tâm về Mộ Hoa hơn nhiều.
Bà nhìn Từ Cẩm Du, mỉm cười nói: "Xem ta kìa, căng thẳng một cái là quên sạch mọi thứ, còn không bằng một tiểu cô nương như Cẩm Du! Ta đi tìm Mộ Hoa nói chuyện ngay đây."
Nói xong, Từ mẫu đứng dậy, khom người chào lão thái thái một cái rồi vội vàng rời đi.
Lão thái thái nhìn theo bóng lưng bà ấy rời đi, buồn cười lắc đầu, nói với Từ Cẩm Du: "Con xem nương con kìa, từng này tuổi rồi mà vẫn hấp tấp luống cuống."
Từ Cẩm Du mỉm cười nhàn nhạt: "Nương cũng chỉ là lo cho tỷ tỷ thôi ạ."
Ngập ngừng một chút, hàng lông mày thanh tú của nàng ta khẽ cau lại, do dự nói: "Tổ mẫu, ta cảm thấy... sau khi tỷ tỷ lăn từ trên gác xuống, hôn mê hơn nửa tháng rồi tỉnh lại, dường như có hơi khác trước đây một chút."
Lão thái thái lại không để tâm lắm: "Nàng trải qua kiếp nạn lớn như vậy, nhất thời có chút thay đổi cũng là chuyện hợp tình hợp lý."
Lão thái thái đã nói vậy rồi, Từ Cẩm Du cũng không tiện nói thêm gì nữa, nếu không sẽ dễ bị cho là đang khích bác.
Chuyện này không nói được, vậy thì nói sang chuyện khác vậy.
"Tổ mẫu, tỷ tỷ vào cung, lỡ như...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=19]

lỡ như bị người trong cung để mắt tới thì sao... Tỷ ấy cũng đã đến tuổi bàn chuyện hôn sự rồi..." Từ Cẩm Du nói rất cẩn thận.
Nếu như ở nhà khác, một cô nương tầm tuổi Từ Cẩm Du mà nói đến đề tài này, e là không tránh khỏi bị mắng cho một trận.
Nhưng tình huống của Thành Quốc Công phủ lại khác. Nam nhân đều ra chiến trường, trong nhà dựa cả vào mấy phụ nhân chống đỡ. Cách nuôi dạy tiểu bối trong nhà tự nhiên cũng khác với những gia đình bình thường.
Vì vậy, nghe Từ Cẩm Du nói thế, lão thái thái cũng không tức giận, chỉ nói:
"Chắc là không có chuyện này đâu."
Cho dù có hoàng tử nào để ý đến Mộ Hoa, Hoàng thượng cũng sẽ không đồng ý mối hôn sự này.
Phủ Thành Quốc Công vốn đã là cây to đón gió, Hoàng thượng kiêng dè binh quyền trong tay bọn họ, đương nhiên sẽ không muốn có hoàng tử cưới tiểu thư của Thành Quốc Công phủ.
Chỉ có điều... lão thái thái nghĩ đến dung mạo của Đại tôn nữ cũng không tệ, vào cung bị người khác để mắt tới cũng không phải là không có khả năng... Hay là lúc vào cung bảo Mộ Hoa trang điểm nhạt một chút, hoặc là trang điểm cho xấu đi một chút cũng được?
Nhìn lão thái thái đang nói chuyện với mình mà vẫn có thể lơ đãng nghĩ sang chuyện khác, Từ Cẩm Du lặng lẽ thở dài.
Thôi vậy.
Nàng ta ngồi thêm một lát rồi đứng dậy rời đi.
Còn Từ Mộ Hoa ở Phong Hoa Uyển, sau khi nghe lời Từ mẫu nói thì sững người một chút, sau đó lập tức vỗ hai tay cái "bốp", vui vẻ nói: "Nương, chủ ý này hay quá!"
Nàng có người đi cùng để tiếp thêm can đảm, lại có người chỉ điểm; nói không chừng A Dung còn có thêm cơ hội để gặp nam chính nữa! Nếu vì quan hệ của nàng mà thúc đẩy tình cảm giữa nam nữ chính phát triển, vậy thì nàng cũng xem như bà mối rồi còn gì?
Thế thì quan hệ lại càng thêm thân thiết và chặt chẽ!
"Quyết định như vậy đi, ta lập tức viết thư, bảo Thạch Lựu mang sang cho A Dung!"
"Được được được, con mau viết đi, hỏi xem Thiều Dung có sẵn lòng tiến cung cùng con không."
Sẵn lòng, A Dung chắc chắn sẵn lòng!
Từ Mộ Hoa hiểu rõ Bùi Thiều Dung vô cùng.
Trong sách, rõ ràng tác giả rất thiên vị nữ chính, xây dựng cho nàng ấy một thiết lập nhân vật gần như hoàn mỹ!
Nhiều truyện khác, đứng từ góc nhìn của nữ phụ thì rất dễ cảm thấy thực chất nữ chính cũng ích kỷ, lòng dạ đen tối, bạch liên hoa hay trà xanh các kiểu. Nhưng Bùi Thiều Dung thì không phải vậy. Nàng ấy thực sự sở hữu đầy đủ những phẩm chất tốt đẹp mà một nữ chính nên có!
Vì thế, khi còn là độc giả đọc sách, nàng mới thấy nguyên chủ - nữ phụ ác độc - quả thật là có vấn đề, cứ liều mạng tự tìm đường chết, kéo thế nào cũng không quay đầu!
Giờ đây nàng chỉ muốn A Dung tiến cung cùng mình để tiếp thêm can đảm thôi, nàng ấy nhất định sẽ đồng ý!
Quả nhiên Từ Mộ Hoa đoán không sai. Sau khi nhận được thư của nàng, gần như không cần suy nghĩ, Bùi Thiều Dung lập tức gật đầu đồng ý.
Nàng ấy từng làm thư đồng của Tam công chúa, quan hệ giữa hai người cũng rất tốt. Tam công chúa còn đưa lệnh bài cho nàng ấy, cho phép nàng ấy bất cứ lúc nào cũng có thể vào cung tìm mình.
Vì vậy, hôm ấy, khi Từ Mộ Hoa vừa đến trước cửa cung, chuẩn bị vào trong thì gặp ngay Bùi Thiều Dung ngồi xe ngựa tới. Hai người còn giả vờ như rất bất ngờ khi gặp nhau, nói chuyện một hồi rồi dứt khoát khoác tay nhau bước qua cửa cung, cùng đến Trường Xuân cung, nơi Hoàng hậu ở.
Hoàng hậu có ấn tượng cực kỳ sâu sắc đối với Từ Mộ Hoa. Lần này lại nghe nói Kinh Triệu Phủ diệt trừ được một đám buôn người, mà công lao cũng có phần của Từ tiểu thư này, bà ấy lại càng thêm hứng thú với Từ Mộ Hoa.
Cho nên vừa nhìn thấy Từ Mộ Hoa hành lễ xong, Hoàng hậu đã tươi cười gọi nàng ngồi xuống bên cạnh mình.
Từ Mộ Hoa đang cố gắng bày ra dáng vẻ dịu dàng, thuần khiết, chủ yếu là ngoan ngoãn nghe lời thì bên tai đã nhanh chóng vang lên hai giọng nói quen thuộc! Âm thanh ấy khiến nụ cười nơi khóe miệng của nàng suýt nữa thì cứng đờ lại!
Nàng luôn có cảm giác cứ mỗi lần hai huynh đệ này xuất hiện là y như rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra...
"Nữ nhân này chắc không phải là sao chổi đâu nhỉ? Lần nào nàng ta vào cung cũng xảy ra chuyện không hay!" Đây là giọng của Tiểu Ban.
Hình như Đại Ban im lặng một chút, con chim này cũng khá công bằng, nói:
"Cũng không thể nói vậy được, dù sao thì nàng ta cũng mới vào cung có hai lần thôi mà."
Chuyện chưa quá ba lần, phải quá ba lần mới có thể chứng minh được nữ nhân này đúng là sao chổi.
Toàn thân Từ Mộ Hoa nổi da gà! Hận không thể xuất cung ngay lập tức để tránh tai họa! Trong lòng thầm cầu nguyện trong cung đừng xảy ra chuyện xui xẻo gì rồi liên lụy đến nàng nữa!
Thế nhưng Hoàng hậu nương nương đang nắm tay nàng, còn đích thân đeo vòng vào tay nàng!
Ây da, phải công nhận là cái vòng này trông rất đẹp!
Không thể từ chối, Từ Mộ Hoa đành phải nhận phần thưởng của Hoàng hậu nương nương, đứng dậy tạ ơn, nhân tiện sờ thử chiếc vòng một cái, chạm vào thì lạnh buốt, nhưng đeo trên tay lại ấm áp vô cùng!
Nàng thích nhất là mấy món đồ làm từ bảo thạch thế này!
Vui lên một chút khiến nàng suýt nữa thì quên mất việc chính. Vừa mở miệng định xin cáo lui thì trời lại không chiều lòng người, một cung nữ bước nhanh vào.
Chỉ nhìn sắc mặt của cung nữ kia, Từ Mộ Hoa đã biết là không ổn rồi.
"Nương nương, không xong rồi! Có chuyện xảy ra rồi! Tiểu Lý Tử, hắn... hắn bị phát hiện đã chết rồi!"
Cung nữ vừa dứt lời, tất cả mọi người trong điện đồng loạt quay đầu nhìn về phía Từ Mộ Hoa.
Từ Mộ Hoa: ???
Tiểu Lý Tử là ai? Có liên quan gì đến nàng chứ?! Sao ai cũng nhìn nàng như vậy?!

Bình Luận

0 Thảo luận