Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 29  ·  44.8%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 12: Tiếng động dưới gầm giường
19/08/2026 00:42· 1,834 từ

Tống Trường Phong thoi thóp nằm góc, dư quang liếc bóng dáng thanh niên chậm rãi bước tới.

Cơ mặt ông ta co giật, kết lăn lộn phát mấy tiếng ừng ực. thể đau đớn đến dại, không nhịn được mà lùi phía sau một chút.

Những gì vừa nhìn thấy khiến Trường Phong không dám vào mắt mình.

Nhiều năm trước, chính tay ông đã chọn Thẩm Nghi một đám du côn lại vì nhìn trúng vẻ lanh lợi của đối phương.

Chẳng ngờ Thẩm Nghi lại thông quá đà, không chỉ lộn như cá gặp ở huyện Bách Vân còn có thể cùng yêu ma huynh gọi đệ, giúp nha dàn xếp mọi việc thỏa.

Dù vậy Tống Trường Phong cũng né tránh, không muốn tội mà thôi. Thật trong lòng vẫn vô khinh bỉ và chán ghét đối

Nhưng lúc này đây, trong lòng Trường Phong lại trào một nỗi sợ hãi đậm.

Lấy một địch ba, chỉ trong cái nhấc tay đã sát sạch sẽ ba vượn yêu. Võ lực hãn như vậy, tuyệt đối không ngày một ngày hai mà thành.

Lại liên tưởng đến dáng vẻ Nghi thường xuyên tụ bạn bè, đêm đêm hát, đi được vài đã phải chống thắt lưng… Tống Phong bỗng thấy sống lưng toát.

Ẩn nhẫn như thế, rốt cuộc để mưu tính điều

Trong lúc Tống Trường Phong còn mê suy nghĩ, thanh kia đã đi tới mặt ông ta.

Tống Trường Phong theo bản năng tay lên che mặt.

Ngay khắc sau, cả người ông đã bị nhấc bổng

Thẩm Nghi cảm nhận được cơ run rẩy của ông trung niên nhà mình, thở dài: "Có đến đấy không? Cũng đâu có thực gãy tay đứt chân gì."

Hình phòng nha môn phụ trách an toàn huyện, đường là chủ sự, vượn đã nghẹo hết rồi còn sợ hãi đến mức này.

Nếu không phải Binh phòng còn 800 quân thủ thành, là bá tánh huyện Vân đã sớm bị yêu ma ăn sạch sành sanh

Tống Trường Phong im thin thít, đáp lời.

Thẩm Nghi vốn định hỏi xem đối phương ở đâu, nhưng ý nghĩ này nảy ra, đôi chân tự nhiên bước tới.

Rời khỏi nha môn, tiến vào Đông.

Lúc này đêm đã về khuya, quanh tối om không rõ đường xá.

Thẩm Nghi lại chẳng hề thấy lạ, hắn dừng chân một căn tiểu viện thuộc, đưa tay gõ

"Ngươi còn biết đường vác mặt nhà hả? Chết phơi ở ngoài luôn đi rảnh nợ." Cùng với nói lạnh lùng, cánh cửa viện đẩy nhẹ ra.

Người mở cửa là một mỹ ngoài ba mươi, khoác người lớp lụa mỏng hồng nhạt. Khuôn mặt rũ được bảo dưỡng cực tốt, da mịn màng săn chắc, eo đầy đặn thướt động lòng người.

Đến khi nhìn rõ diện mạo Thẩm Nghi, sắc mặt ta hơi thay đổi, mắt phượng hẹp dài lên chút vui mừng: "Sao đệ tới đây? Lão già kia còn ở nha môn

"..."

Sắc mặt Thẩm Nghi lộ rõ cổ quái, hơi nghiêng để đối phương nhìn "lão già" mà mình cõng trên lưng.

Mỹ phụ kinh ngạc nhưng cũng hoảng loạn. Cô ta Tống Trường Phong đang mày xám xịt như chết: "Tới nha môn ngồi uống cũng có thể khiến bản ra nông nỗi này, có thể có chút tiền đồ không hả."

Nghe vậy, ngay cả Thẩm Nghi thấy Tống lão đầu chút đáng thương.

Công việc không thuận lợi, làm ca mà phải tránh em như tránh tà, nhà lại phải chịu khinh bỉ. Đã đầu bốn đít vơi, nửa cuối u50, cưới cô vợ kế trẻ kiều diễm thì lại bị kẻ lẻn vào tòm tem.

Thẩm Nghi bước vào tiểu viện, tới phòng ngủ, đặt Trường Phong xuống giường. đầu này quay mặt tường, bắt đầu giả vờ hôn

Cứu mạng ông ta mà đến câu cảm ơn cũng có... Thẩm Nghi lắc xoay người đi ra

Vừa bước ra tiểu viện, một thể ấm áp mềm đã dán sát lên hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=13]

"Hôm nay bị sao vậy?" Tẩu nhà họ Tống ôm lấy cánh tay Thẩm ghì chặt vào nơi đà của mình, lo lắng hỏi: không sao chứ? Đi, vào với ta, tẩu tử đệ kiểm tra thật kỹ xem

"Khụ." Tâm thần Thẩm Nghi dao trong thoáng chốc.

Giây lát sau, hắn nhìn thoáng cánh cửa vừa mới lại, nhẹ nhàng rút tay ra: "Tống lão đã chém giết yêu ma, ti còn phải về nha môn lý hậu quả, không làm phiền nữa."

Mỹ phụ nhìn theo bóng lưng niên đã đi xa, chân: "Lão mà cũng được yêu ma? Có lĩnh thì đệ đừng có đi. đồ vô lương tâm này!”

...

Rời khỏi Tống gia, Thẩm Nghi trên con phố vắng kéo lại vạt áo bớt bị gió lùa.

Cảm giác ấm áp mềm mại trước vẫn còn vương đâu đây.

Không phải vì hắn tơ tưởng đến mỹ phụ kia, là cảm thấy trong có chút trống vắng, mấy dễ chịu.

Tuy không thích không khí trong Tống lão đầu nhưng được như Trần Tế, về nhà mà có thắp sẵn một ngọn đèn cho thì cũng không tệ.

Đáng tiếc tiền thân lại là gã khốn nạn. Từ đã mất hết cha càng chẳng có lấy người thân hay bằng hữu tâm nào. Trong chăn ngoài gối trừ kỹ nữ thì chỉ toàn là kỹ nữ.

Thẩm Nghi hít sâu một hơi đêm lạnh lẽo, gọi thuộc tính ra.

[Vượn yêu đã khai trí, chưa Sơ cảnh. Tổng số thọ 236 năm, còn 44 năm. Đã hấp xong.]

[Vượn yêu đã khai trí, chưa Sơ cảnh. Tổng số thọ 355 năm, còn 78 năm. Đã hấp xong.]

[Vượn yêu đã khai trí, chưa Sơ cảnh. Tổng số thọ 420 năm, còn 83 năm. Đã hấp xong.]

[Tuổi thọ yêu ma còn lại: năm.]

...

Thẩm Nghi định dồn hết số thọ này vào Phong Bảo Quyển.

Uy lực của Phục Yêu Chính Đao quả thực không không hổ là chiêu có liên quan đến cảnh.

Lúc chém chết con vượn yêu nho sam cuối cùng, Nghi đã thực sự nhận được quá trình huyết trong cơ thể chuyển hóa sương mù.

Đao này không còn bị giới bởi sức mạnh hay pháp tinh diệu nữa, đã bước sang một giới hoàn toàn khác.

Có điều dù sao đây cũng là tiểu đạo lách của phàm nhân, cưỡng tiêu hao bản thân tạm thời đạt tới cảnh giới chung quy vẫn không bằng cảnh hàng thật giá

"Không biết 200 năm có đủ nữa."

Thẩm Nghi biết mình không phải tài, muốn tự khai ra một con đường con số không thì có nước dùng số lượng thời khổng lồ để đắp vào.

Bây giờ hắn không có tư ngồi đợi công pháp sẵn dâng tận miệng.

Ba con vượn yêu đột ngột tích ở huyện Bách chuyện này khác hẳn việc con chó đen Hoàng Lão Lục lúc trước. Đám yêu còn lại sẽ sớm hiện ra thôi.

Đám con cháu tự nhiên hẹo hết, con đại yêu au kia sao có bỏ qua cho hắn

Huyện Bách Vân hẻo lánh, xung có tổng cộng bốn lực yêu tộc: đám Bì Tử ở ngoại phía tây, lũ vượn ở núi Sơn, con xà yêu tự Thanh Lân lão mẫu, cùng là một đàn cáo.

Thẩm Nghi đã đắc tội với nơi rồi.

Dù làm việc khá sạch sẽ yêu ma báo thù quái gì bằng chứng. cần nảy sinh nghi chúng sẵn sàng tàn sát cả Bách Vân cũng chẳng có lạ.

"Về nhà trước rồi tính."

Thẩm Nghi cứ nghĩ đến là đau hết cả đầu.

Hắn vốn chẳng phải hạng người tàn liều mạng gì. trước, chẳng qua là chỉ còn sống được 1 năm nên mới mang theo lệ khí bất cần đời. tự nhiên có thêm năm tuổi thọ, lại còn được kiến cảnh giới võ học huyền kia…

Nếu còn hy vọng sống tiếp, chắn hắn sẽ không bỏ.

Tâm trí phiêu lãng một hồi, cùng Thẩm Nghi cũng tới gian nhà phụ mình.

Dù sao thì cũng là một dịch có chức sắc, ở nha môn sắp tốt hơn Trần Tế chút nhưng cũng chẳng khá khẩm bao.

Tuy vơ vét được không ít bạc nhưng đáng tiếc thân lại chẳng mặn gì với việc mua ốc. Bởi lẽ ở cái huyện Vân này, ngoại trừ một ít người không thể tội ra, gã muốn ngủ mà chẳng được.

Gian phòng của Thẩm Nghi loạn một bãi chiến trường.

Thẩm Nghi nhìn thôi đã thấy Hắn cố đè nén mệt mỏi, bắt đầu dẹp. Tiếc là không chổi nên chỉ đành ném đống đạc linh tinh cùng mấy rượu lăn lóc trên đất ra sau viện.

Thẩm Nghi nhìn cái chiếu cỏ bẩn dầu mỡ, hai lông mày như muốn vào nhau, dứt khoát hết ra ngoài.

Làm xong mọi việc, Thẩm Nghi vật xuống tấm phản cứng ngắc, hai mí bắt đầu đánh nhau.

Theo lý mà nói, cơ thể Thẩm Nghi sớm đã còn sợ mệt nhọc buồn ngủ gì nữa. nhưng có lẽ do chỉ trong gian ngắn đã trải qua nhiều chuyện, lại thấy nhiều điều chướng tai gai mắt hắn chỉ muốn được nghỉ ngơi chút.

Cơn buồn ngủ nồng đậm ập

Thẩm Nghi nhắm hẳn mắt, tận giây phút yên bình ngủi.

Nếu bảo có gì không hài thì chính là bên thiếu mất một cơ mềm mại ấm áp ôm ngủ.

"Bang!"

"Bang!"

"Bang!"

Thẩm Nghi mở bừng mắt, hoang nhìn xuống gầm giường.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận