Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 29  ·  20.7%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 5: Thu hoạch khổng lồ
06/08/2026 10:00· 1,811 từ

“Đến để thăm huynh

Thẩm Nghi sải bước về phía trước, mỉm nói: “Hoàng Lục ca, tự nhiên lại xuống thế này? Cũng chẳng thèm cho đệ một tiếng.”

Con cẩu yêu ngừng tác nhai nuốt, im hồi lâu. Nó hơi sang một bên, để cảnh tượng trên giường.

Chỉ thấy một con yêu có phần gầy hơn đang nằm yên giường, chậm rãi gặm mảnh nội tạng mềm mại. thân nó có con cẩu yêu chỉ bằng bàn tay, đang tròn bú sữa.

“Trên núi nhiều kẻ nên xuống đây lánh

Hoàng lão lục ồm nói: “Đừng có mang cái quy tắc đó nói với ta. Chỗ có ăn có uống đầy lão tử định ở đây nửa đợi con ta lớn thêm nữa rồi mới tính.”

Nghe vậy, nét vui trong mắt Thẩm Nghi đậm hơn: “Chúc mừng, mừng! Nương con đều

Vừa nói hắn vừa tới bên cạnh Hoàng lục, chẳng hề chê tấm ván giường đẫm dơ bẩn, cứ thế đặt xuống.

Thẩm Nghi vươn tay qua cổ con cẩu “Có hỷ sự lớn này mà cũng không trước cho huynh đệ một

Hoàng lão lục liếc nhưng không tránh ra: ra vẻ thân thiết Hôm nay đừng nói ngươi, cho dù huyện thái của các ngươi có đến thì cũng không đi.”

“Không đi, không đi.”

Thẩm Nghi cười híp nhìn chằm chằm vào phương. Đôi mắt đen ràng càng thêm trẻo.

Nghe vậy, cuối cùng trên mặt Hoàng lão cũng hiện lên ý quay sang nhìn phương, đang định nói gì thì đồng tử chợt co rụt

Chỉ thấy dưới động thân mật của hai một thanh thép đao cắm sâu vào lồng nó.

“Hự! Hự!”

Nghe thấy tiếng động Trần Tế ngẩng phắt nhìn lên. Ngay sau toàn thân chấn động.

Hắn ta không dám vào cảnh tượng trước

Chỉ thấy Thẩm Nghi ôm ghì lấy Hoàng lục, sắc mặt rất bình thản: “Đã thì là khách, ta sao nỡ đuổi Lục ca đi chứ.”

Lời vừa dứt, lại một đao nữa đâm vào tim cẩu yêu, tươi bắn tung tóe người cả hai, thêm vào đỏ thẫm u ám trong căn chút sắc màu tươi mới.

“Huynh nên... ở lại luôn đi... đừng đi cả.” Giọng nói của Nghi càng lúc càng hòa, động tác càng lúc thuần thục.

Phập! Phập! Phập!

Mỗi câu nói lại ứng với một đao hề nương tay, đâm thân hình vạm vỡ nát bấy, biến thành một máu thịt bầy hầy.

Hoàng lão lục ra vùng vẫy nhưng dù có dùng bao nhiêu lực, trước cánh tay đang quàng qua hờ hững Thẩm Nghi, mọi thứ đều như chìm đáy biển, không có tác dụng nào.

Trong mắt người ngoài, giống như một đứa ngoan ngoãn ngồi yên, mắt nhìn bản thân lưỡi đao xuyên thấu.

Một lúc lâu sau, cùng Thẩm Nghi cũng tay, hờ hững nhìn cẩu yêu đã tắt ngã gục dưới đất.

Hắn ngẩng đầu lên, với Trần Tế: “Ngươi ngoài trước đi.”

Cơ thể Trần Tế đờ như gỗ, đại hỗn loạn đến cực

Bắt gặp ánh mắt nhạt của đối phương, tế rùng mình một rồi xoay người bước ngoài. Lúc đi còn không được, ngoái đầu nhìn lại thêm nữa.

Chỉ thấy Thẩm Nghi bên mép giường, chậm rút thanh đao thép khỏi người Hoàng lão liếc mắt nhìn con cẩu cái đang cực kỳ sợ hãi giường.

Hắn đưa tay lấy nội tạng nó đang trong miệng ra, khẽ bẩm: “Chị dâu, gia thì phải đoàn tụ bên mới đúng, ngươi thấy sao?”

Bước chân Trần Tế đảo.

Sải bước qua ngưỡng hắn ta định thần ở bên ngoài, nhắm lại hít một hơi sâu.

Một lát sau, Thẩm thong thả bước ra, dùng giẻ lau sạch ngón tay thon dài mình vừa thản nhiên nói: đi, dọn dẹp cho sạch sẽ chút.”

Trần Tế nghe vậy lập tức mở mắt, đầu nhìn khuôn mặt thuộc của đối phương. nghĩ trong đầu hắn ta như cuộn len rối tung rối cuối cùng hóa thành một hỏi ngây ngô: “Tại sao?”

“Tại sao cái gì?” Nghi nhướn mày, nghi nhìn sang.

Khốn khiếp! Khốn khiếp! khiếp!

Trần Tế nghiến răng két, hai mắt trợn

Tất nhiên là tại tự nhiên lại ra

Tại sao một giây còn đang hàn huyên sự, giây sau đã mổ súc vật, cứ nguyên đó mà làm thịt cẩu yêu kia!

Tại sao lúc ra trên mặt ngươi lại cái nụ cười chết đó!

Rốt cuộc là hận không hận? Rốt cuộc trong mắt ngươi, những dân đã chết kia nào, lũ yêu ma này sao?

Trong mắt Trần Tế, phương có thể lạnh nhìn thi thể đồng bị gặm cắn, sau lại đối đãi cực kỳ nhẫn với đám cẩu yêu từng huynh gọi đệ với mình, gồm cả con chó nhỏ còn mở mắt kia.

Chuyện này đã hoàn vượt khỏi tầm hiểu của Trần Tế.

Giữa muôn vàn nghi Trần Tế cố ép thân phải bình tĩnh hỏi ra vấn đề tế nhất: "Tại sao ngài giết chúng? Chẳng lẽ không sợ Bì Tử báo thù ư? là Thẩm đại nhân đã pháp giải quyết tốt hơn rồi?”

"Biện pháp giải quyết chứ?” Thẩm Nghi nhíu thản nhiên đáp: "Nó muốn đi, ta lại muốn nó tiếp tục ăn người nên đành phải tìm một trung lập, khiến đôi bên vừa lòng thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=6]

"Đây... đây cũng tính do à?”

Trần Tế nghe vậy hít một hơi thật biết đối phương không nói rõ với mình. ta dứt khoát vùi đầu, vào trong phòng, bắt đầu thu thi thể cẩu yêu.

Mới mấy ngày không Trần Tế nhận ra đã không còn nhìn vị đại nhân này rồi.

"..."

Đợi đến khi bên không còn ai, Thẩm mới lặng lẽ đứng cửa, vứt bỏ miếng lau kia đi, để lộ ngón tay đang khe khẽ run

Hắn rũ mắt nhìn chằm vào lòng bàn mình rồi nắm chặt quyền, ép cho mấy ngón tay phải yên tĩnh

Là một người xuyên đây là lần đầu Thẩm Nghi nhìn thấy chết một cách rõ như vậy. Nhìn đống thịt nồng nặc mùi tanh bị xé từng miếng lớn, thậm chí có thể thấy rõ những sợi còn giắt trong kẽ răng cẩu

Thẩm Nghi thật sự muốn nôn, chỉ có dựa vào việc đâm tấp để phát tiết sợ hãi và phẫn nộ lòng.

Nhưng hắn lại buộc khống chế cảm xúc mình.

Chỉ có bình tĩnh thì mới có cơ kiên trì đến lúc của Trấn Ma Ti

Nếu ngay cả bản cũng sợ hãi thì huyện Bách Vân rộng này, sẽ chẳng có đưa tay ra kéo hắn một lần đâu.

Còn về vấn đề Trần Tế hỏi, thật Thẩm Nghi cũng đã suy nghĩ qua. Thế cuối cùng hắn đã thông một điều.

Liệu có biện pháp quyết nào khác không?

Câu trả lời

Hắn có khoanh tay kệ bách tính trong này thì cũng chỉ con đường chết. Đằng cũng là chết, là một diện không lời giải. Đã vậy cứ làm tốt bổn phận mình là được, hà tất phải chuốc lấy phiền não.

Thay vì ở đây mấy lời như "lấy cục làm trọng" hay nhịn một chút cho yên biển lặng" để gây bản thân. Chẳng thà cứ thu thêm thật nhiều tuổi thọ ma để tăng cường thực lực. đến khi con súc sinh tiếp thò móng vuốt ra, cứ việc đao chém đứt là

...

Thẩm Nghi nhớ tới thọ yêu ma, thu lần này đúng cùng phong phú.

[Cẩu yêu đã khai chưa vào Sơ cảnh, số tuổi thọ 145 còn lại 59 năm. hấp thu xong]

[Cẩu yêu đã khai chưa vào Sơ cảnh, số tuổi thọ 152 còn lại 61 năm. hấp thu xong]

[Cẩu yêu chưa khai tổng số tuổi thọ năm, còn lại 79 Đã hấp thu xong.]

[Tuổi thọ yêu ma lại: 199 năm]

[Tuổi thọ bản thân lại: 1 năm]

"Thế mà còn gom ta một con số xoe, cộng lại vừa 200 năm."

Tam thời Thẩm Nghi chưa nghĩ kỹ, tiếp nên dồn tuổi thọ ma vào đâu.

Tiếp tục dồn vào Yêu đao pháp, lấy Dương Đao làm nền để thăm dò tin về Sơ cảnh hay là Vân Trường Quyền, thử xem có đạt được thêm nhiều thiên về quyền chưởng hay không.

Trong lúc Thẩm Nghi im lặng ngẫm nghĩ, Tế đã chất thi yêu ma lên xe sau đó dắt con lừa tới.

"Thẩm đại nhân, bất đang cân nhắc gì..."

Trần Tế đưa dây tới, thần sắc phức ngoảnh đầu nhìn về xa xa.

Trên bờ ruộng, thôn đứng rải rác vẫn bộ dáng tê dại cũ, tựa như những sống đứng buông thõng hai Chỉ khi họ quét qua chiếc đẩy, trong đôi mắt rệu mới thoáng hiện lên chút cảm

"Ít nhất là ngày nay, ngài đã giữ mạng sống cho họ."

Trần Tế nói xong, nặn ra một nụ gượng gạo nhưng lại thấy dây cương trong bị giật mất.

Hắn ta ngẩng đầu thấy Thẩm Nghi cưỡi con lừa già, đã dong rời đi từ nào.

"..."

Thẩm Nghi vươn vai, mắt khinh bỉ.

Cân nhắc cái khỉ muốn khen người ta còn phải mỉa mai chọc mấy câu mới được. Cái nết gì không

Già mồm lập dị.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận