Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 29  ·  100%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 28: Dần Thất gia
13/09/2026 20:00· 1,880 từ

Nghe vậy, quản sự gia cảm thấy da đầu dại.

Vị cao thủ do thái gia mời tới quen Thẩm Nghi thì thôi đi, sao cả người ngoại tỉnh do tiểu đưa về cũng nhận hắn?

Đều là người quen còn trừ yêu cái nỗi nữa! Đừng có liên thủ lại ăn tươi nuốt sống luôn cả gia này là tốt rồi.

Phía bên kia, vẻ Trần Tế khẽ trầm xuống.

Nếu lúc nãy chỉ nghi ngờ bảy tám phần khi thanh niên áo đen thốt lời này, hắn ta đã hoàn khẳng định đối phương là yêu ma, chỉ khoác lên mình một lớp người mà thôi.

Lý do chẳng có khác.

Cái giọng điệu này... Tế thật sự quá quen thậm chí nó còn khơi lại chút ký ức không mấy vui

Mấy năm nay, những yêu ma lẻn vào thành như đều dùng giọng điệu này nói chuyện với Thẩm Nghi, sau liền sai bảo hắn tìm thịt tươi cho chúng đi bắt cóc nữ nhi ai đó.

Nghĩ đến đây, hắn vô thức liếc nhìn sang cạnh.

Gương mặt Thẩm Nghi bình lặng như nước, dường chẳng hề cảm thấy bị lời của thanh niên áo đen xúc

Hắn buông tay đứng lặng lẽ quan sát thi Lưu Kỳ, lát sau mới lên “Mọi người ra ngoài trước đi.”

Câu này vừa dứt, sự Lâm gia hận không tự vả vào miệng mình một lão tự trách mình sao lại đồ rước cái hạng này về nhà cơ chứ! chê cục diện chưa đủ loạn hay sao!

Đám người rảnh rỗi ngoài tin vào lời đồn thì cũng đành đi, đằng này đã làm quản sự ở Lâm bao nhiêu năm, sao óc lại có thể hồ đến thế!

Cũng chẳng nhìn lại nha môn là hạng nơi đó mà là nơi trừ yêu chắc?

Lão quản sự béo rũ quay người đi ra Trần Tế im lặng, lại liếc Thẩm Nghi một cái để xác xem đối phương có đang cố ý khiến yêu lơ là nhằm để hắn nhân lúc đi ngang qua tung ra một đòn hay không.

Hắn ta đành bất dĩ chắp tay: “Ty chức cáo lui.”

Hai người vừa bước khỏi phòng phụ, đúng lúc Đầu Đà cùng sư đệ cũng lại phía trước. Nhìn thấy vẻ bực bội của lão sự, sắc mặt Sấu Đầu mới dịu đi đôi chút.

“Ngươi xem ta nói sai đâu, chung quy vẫn là hạng trẻ tuổi, khí thế thịnh! Có được chút kỳ ngộ chẳng còn biết trời đất dày là gì, cứ để mất sạch thể diện chịu biết điều lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=29]

Hạng người như chúng ai mà không có kỳ ai mà chẳng phải thiên tài, kẻ nào không biết điều như đâu chứ?

Kẻ ngu xuẩn thì là kẻ ngu xuẩn, đúng loại gỗ mục không thể chạm

Nghe sư huynh lải cười nhạo, Trương Đồ Tể vẻ không mấy hứng thú, xổm xuống, ngậm lấy một ngọn xanh trong miệng, quay dáng vẻ âm trầm như đầu.

Những lời giễu cợt lọt vào tai Trần Tế. ta lạnh lùng liếc nhìn, bỗng thấy vị cái gọi là tiền giang hồ này hoàn khác xa với hình tượng mình hằng ngưỡng mộ, thậm còn khiến người ta cảm buồn nôn.

Dù có thế nào đại nhân cũng đã một một mình đến thôn Lục chém gục mười ba cái xác ma, trong khi bổng mỗi tháng chỉ có hai bốn tiền ngân lượng.

Kẻ này đến huyện Vân bao lâu nay từng ra tay lấy một lần, tuổi rồi lại còn lắm lời, hòi như vậy, liệu đáng nhận sáu trăm lượng mỗi tháng không?

“Thằng ranh, ngươi nhìn gì?”

Như cảm nhận được gì đó, Sấu Đầu Đà đầu lại, ánh mắt âm u gã lạnh lẽo đến thấu xương.

Gã có thể nhẫn Thẩm Nghi vì đối phương sao cũng là võ sư giống gã. Nhưng từ bao giờ một tên sai dịch nhoi cũng dám dùng ánh đó để nhìn gã?

Vạt áo đen kịt gió tự bay, bàn tay trơ xương vươn ra khỏi ống áo, năm ngón tay co lại móng ưng.

Một luồng khí thế cuộn tức khắc bao trùm đối phương.

Sắc mặt Trần Tế bệch, hắn ta nghiến chặt chịu đựng.

Nếu là thường ngày, ta hiểu rõ tầm quan của việc nhẫn nhịn, tuyệt đối dám nhìn thẳng vào đối phương, cần cúi đầu nhận là xong chuyện.

Thế nhưng ngay lúc trong lòng hắn ta bỗng dâng một luồng nộ khí

Bàn tay đang đặt chuôi đao đột nhiên dùng lưỡi đao sáng loáng rút ra vỏ, ánh thép lạnh lẽo làm mắt mọi người xung

“Nha môn làm việc, bao giờ đến lượt hạng phu giang hồ như ngươi chỉ năm ngón!

Thẩm bổ đầu thay đình làm việc, ngươi thá gì mà dám ở đây môi múa mép, câm miệng cho

Câu nói vừa thốt Sấu Đầu Đà như bị đánh ngang tai, sững sờ tại nửa ngày không nói nên lời, một lúc lâu sau ngẩn người lẩm bẩm: “Tốt, lắm, dám lấy triều đình đè ép lão phu...”

Lâm quản sự sợ mức hai chân run rẩy, giác khép chặt lại.

Phải biết đám người phái này kiêng kị nhất bị Trấn Ma Ti ức chế. nhìn Sấu Đầu Đà có vẻ đã hết giận, thực trong lời nói đã thấp vài phần sát khí.

Tên sai dịch nhỏ này rồi cũng có lúc cởi bỏ bộ đồng phục kia... lẽ hắn ta nghĩ Thẩm Nghi thể bảo vệ được thật ư?

Chỉ có Trương Đồ đang ngồi xổm dưới đất hơi khựng lại, gã nhổ ngọn trong miệng ra, há miệng cười thành tiếng.

Đồng thời, ánh mắt liếc nhìn về phía cửa trong lòng càng thêm tò mò.

Thú vị, thật thú Đối mặt với yêu ma chưa từng rút đao, ngược lại vì lão sư huynh buông lời mai cấp trên của ta vài câu mà hắn đã không nhịn được rút hướng về phía võ giả Cảnh. Rốt cuộc là nhân vật thế nào mới có có được uy tín như trước mặt thuộc hạ?

...

Trái ngược với sự ào bên ngoài, căn phòng lại có vẻ yên bình đến kỳ.

Thanh niên áo đen biếng xoay xoay cổ tay, đến bên cạnh thi thể Lưu hơi lộ vẻ ghét bỏ mà lấy nửa cánh tay lại, bắt đầu nhai ngấu

“Vốn còn tưởng lại tốn chút công sức khua múa mép, hóa ra là ngươi, thì bớt được chút kiên nhẫn thãi rồi. Đừng khách ta hiểu quy củ mà, này cứ gọi một tiếng gia là được.”

Thẩm Nghi bình thản đối phương ăn uống, trong không buồn không vui.

Chỉ trong vòng mấy ngắn ngủi, hắn đã chứng quá nhiều cảnh tượng tương tự.

Chút gợn sóng duy trong lòng hắn lúc này là vì Lưu Kỳ vốn luyện võ, mà cảnh tượng trước chính là kết cục việc không địch lại yêu

“Thất gia không phải nói ngươi đâu, lúc trước ta có bảo với ta rằng bất kỳ nhu cầu gì cứ tìm ngươi. Ta đã lâu như vậy mà chẳng ngươi tìm đến tận cửa, phải tự mình ra tay

Thanh niên áo đen chút phiền lòng: “Sau này cách ba ngày thì qua đây chuyến, nghe rõ chưa? Đừng có nhiều, ta cũng chẳng lại đây được mấy tháng

Thẩm Nghi để những khác đi ra ngoài chỉ hỏi một câu: “Cô ta đâu?”

“Sao nào, lời Thất nói không có trọng lượng cứ phải để cô ta đích nói với ngươi mới được?” Dần gia nuốt một miếng lớn, cau mày thật chặt, bước đi về phía đối

Gã ngẩng đầu nhìn chằm vào Thẩm Nghi, lau vệt máu vụn bên khóe miệng, kiên nhẫn nói: “Cô ta ra chơi lâu quá rồi về Bắc Nhai thăm mẹ hai ngày nữa sẽ quay Nếu ngươi để Thất gia đói bụng, chẳng cần cô ta ra tay, ta tiện là có thể thu xếp luôn rồi.”

Ngay lúc này, Dần gia bỗng phát hiện đôi Thẩm Nghi hơi nhíu lại... giống là có chút thất vọng. Nói thể hơn thì cảm đó giống như khi nhỏ đi móc hang thỏ, tưởng sẽ có cả một lớn, kết quả chỉ ra được một con duy nhất

Khoảnh khắc sau, đối rũ mắt nhìn xuống.

Trong đôi đồng tử dần hiện lên một luồng lạnh thấu xương.

Chẳng biết tại sao, tim Dần Thất gia chợt thình thịch liên hồi, cơ bắp thân căng cứng. Đó là sự hãi bản năng của thể khi gặp phải nguy cực độ.

Kể từ khi gã vào Sơ Cảnh đến nay, chưa từng nếm trải lại cảm này.

“...”

Gương mặt Trần Tế đờ, tay nắm chặt chuôi

Sấu Đầu Đà không xúc đứng đối diện, quản Lâm gia bị kẹp ở giữa gương mặt mếu máo, hận không ba chân bốn cẳng trốn ngay lập tức.

Bỗng nhiên, một tiếng vang dội chấn động cả viện vang lên!

Bùm!

Cánh cửa gỗ lim nặng nháy mắt nổ tung. làn mụn gỗ bay ngập trời, bóng đen bay ngược ra ngoài, ra một ngụm máu

Bị lực lượng khổng cuốn lấy, bóng đen đó mạnh làm vỡ nát cả sàn xanh, lăn liên tiếp mấy vòng triệt tiêu hết lực

Trương Đồ Tể lững đứng dậy, Lâm quản sự lên một tiếng “ái da” rồi đầu ngồi thụp xuống.

Sấu Đầu Đà khẽ rẩy cả người, quay đầu Trần Tế thì ngơ ngác cầm trường đao. Mấy người đồng loạt về phía cửa phòng.

Phía sau cánh cửa tan tành kia, Thẩm Nghi chỉnh lại ống tay áo, vẻ hờ hững, ung dung chậm rãi ra ngoài.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận