Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 29  ·  72.4%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 20: Chém giết đại yêu chó già
21/08/2026 18:00· 1,832 từ

Bài Vân Trường Quyền đã đạt cảnh giới Đại viên mãn!

Dưới sự gia trì của tu Sơ cảnh ngũ khiếu, lòng tay của Thẩm Nghi bao phủ bởi khí tức thiên mỗi một cú đấm như muốn chấn nát toàn xương thịt và tạng của Hoàng Bì Tử.

"Đến đây! Thật sảng khoái!"

Hoàng Bì Tử nghiến răng gầm cơ thể cũng dần thu lại. Huyết sát đỏ đón gió bùng lên, phạm vi phủ rộng tới hơn trượng.

Không một thứ gì thoát khỏi cục bị ăn mòn.

Đây cũng chính là lý do sao lúc nãy nó không triển tà pháp này.

Bị sương đỏ bao phủ, sinh đều tuyệt diệt.

Chỉ có những võ giả đã tới siêu thoát mới có dùng khí tức thiên để chống đỡ được trong chốc

Trong tình huống này, đọ sức qua là xem ai có liếng thâm hậu hơn thôi.

Lúc Thẩm Nghi rút đao, Hoàng Tử đã nhìn thấu cảnh của đối phương. Tuy chút kinh ngạc nhưng nó không nội lực của tên lại dày dặn hơn máu thịt mà mình tích lũy suốt trăm năm qua.

Mãi cho đến khi Thẩm Nghi nắm đấm tới lần thứ chục mà khí thế không hề có dấu hiệu suy hơi thở vẫn rất định. Lớp sương trắng quanh cơ thể trông vẻ mỏng manh, tưởng chừng như tiếp theo sẽ bị huyết sát rực ăn mòn nhưng thực là chúng vẫn luôn ra, chưa từng đứt

Đồng tử Hoàng Bì Tử hơi lại, cuối cùng thì trong sắc cũng hiện lên do dự.

Hình như nó đã đoán sai gì đó.

"Ngươi..."

Nắm đấm xuyên lớp lông vàng giống như đâm thủng một bóng hơi rỗng tuếch.

Dưới những lớp da xếp chồng nhau, máu thịt của con yêu đã bị tiêu sạch sẽ, chỉ còn lại một túi da trống rỗng.

"Tha mạng cho ta!" cuối cùng Bì Tử cũng bắt đầu hãi.

Thẩm Nghi thong thả rút bàn ra khỏi đống phủ tạng bét của đối phương, nữa nắm chặt chuôi đao, rút đao ra khỏi kẽ rồi dứt khoát giáng một nhát chém từ xuống!

[Trảm sát Cẩu yêu Sơ cảnh kỳ. Tổng số tuổi thọ năm, còn dư 180 Đã hấp thu xong.]

Màn sương đỏ ngập trời đột mất đi chủ cốt, trở lửng bất định.

Ở phía xa, trong đôi mắt ngầu của đám thôn dân thụp dưới đất, lần tiên hiện lên cảm xúc. Đó sự nôn nóng khó ra.

Sau đó, họ chợt thấy một niên từ trong sương mù ra, năm ngón tay dài hữu lực tra trường đao vỏ.

Dưới những lọn tóc rối bời, mặt hắn thoáng hiện lên mệt mỏi, hơi thở còn bình thản như lúc mới mà hơi dồn dập. nhưng dáng người vẫn ngang, sống lưng thẳng

Phía sau hắn, thân hình vốn lớn nhưng giờ chỉ còn một lớp da bọc khung xương, đổ sụp xuống như lá cờ gãy!

...

Trên con đường nhỏ từ huyện Vân dẫn đến thôn Lục Miếu.

Trần Tế nắm chặt cổ con già, trong lòng có chút chồn không yên.

Lưu điển lại tuy không được là quan viên chính thức một câu của lão xuống, khắp cả Hình phòng không sai dịch nào dám lại.

Trần Tế vội vàng về nhà xếp ổn thỏa cho em cuối cùng vẫn quyết một mình chạy tới xem sao.

Hắn ta nhìn bộ dạng con già đang thong dong tản nghiến răng tét một thật mạnh vào mông nó rồi người nhảy xuống, thi khinh công vốn chẳng thuần thục lao thẳng phía trước.

Chẳng bao lâu sau, một mùi tanh nồng nặc xộc vào

Sắc mặt Trần Tế khựng lại, bản năng nắm chặt vỏ hình như đã đoán điều gì đó. Đôi chân đang bỗng run lên bần

Trái tim bị sự kinh hoàng trùm, trong đầu Trần Tế thoáng hiện ra khung xác chất thành núi, máu chảy sông.

Hắn ta nghiến chặt răng, đột lao thẳng vào trong thôn.

"..."

Một lát sau, trong tầm mắt Tế hiện ra mấy làn bếp lờ mờ.

Hai thôn dân đi ngang qua ruộng, nhận thấy có người cạnh, bọn họ nhìn phía Trần Tế, một lúc sau gượng gạo nặn ra nụ cười khó coi.

Trần Tế theo thói quen định cười đáp lại nhưng khóe cứng đờ, làm thế cũng không cười nổi.

Hắn ta ngơ ngẩn nhìn chằm vào vật phẩm mà hai dân đang khiêng. Đó một cái đùi lông lá thô lớp lông đã bị đông bết lại. đã chết được lúc khá lâu rồi.

"Đại nhân nói, chúng tôi cứ ăn thoải mái. Cái nào không hết thì xếp xe kéo cho ngài ấy." Thôn vừa nói vừa nuốt miếng cái ực.

Trần Tế nghe vậy thì hoàn câm lặng.

Đại nhân? Còn có thể là đại nhân nào nữa!

Lúc này, khắp cả huyện Bách kẻ dám đặt chân đến Ngoại trừ Thẩm Nghi còn có ai trồng khoai đất chứ?

Nhưng rốt cuộc thì chuyện gì xảy ra thế nhỉ?

Trần Tế cảm thấy đầu óc sắp rối tung lên rồi. ta gật đầu coi chào hỏi, lướt qua hai thôn rồi tiếp tục tiến phía trước.

Rất nhanh, bóng lưng quen thuộc đã hiện ra trước mắt.

Không hề có trận chém giết khốc như hắn ta tưởng

Thẩm Nghi đang lặng lẽ ngồi bờ ruộng, xung quanh là tám đứa trẻ tò rón rén chạm vào thanh bội của hắn.

Hàng chục thôn dân đang bận vớt xác yêu ma từ ruộng bùn lên, trông như đang đào ngó sen vậy. thoảng nhấc lên một tay cẩu yêu mặt lại rạng rỡ cười.

Máu me và thanh bình, hai ảnh hoàn toàn trái ngược xen vào nhau, nhào thành một màn vô cùng quỷ trước mắt.

Cả người Trần Tế cứng đờ, biết mình đã đi tới cạnh Thẩm Nghi bằng nào.

Hắn ta ngơ ngơ ngác ngác miệng hỏi: "Lũ yêu ma rồi ạ?"

Thẩm Nghi hơi ngạc nhiên, ngước lên. Hình như hắn không đối phương lại tới "Đã giải quyết xong cả rồi."

Trần Tế nghe đối phương nói bỗng cảm thấy có hơi tai.

Hình như lúc trước, khi hắn hỏi hắn về chuyện vượn yêu, Thẩm đại nhân trả lời như thế này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=21]

Trần Tế giơ ngón tay, run chỉ vào vũng bùn bị tươi nhuộm đỏ cách không xa. Vừa hít vào là hôi thối nồng nặc lên mũi, hắn ta gắng nén cơn buồn "Ngài gọi cái này... là giải hả?"

Đây là ngoại ô phía tây thành, bước chân ra một chính là phạm vi lực của Hoàng Bì Tử.

Đối phương cứ thế đứng ở này, tàn sát sạch bách yêu ma, xác văng đất. Vậy thì chỉ còn lại khả năng: một là Bì Tử đã bỏ đi bụi, hai là cũng đã tơi bời xác pháo đây rồi!

Cho dù khả năng sau có rất nhỏ nhưng so với nực cười của khả trước… Trần Tế cũng chỉ có hết lần này đến khác thuyết phục bản rằng đây là sự

Chỉ mới hai ba ngày trước, phương vẫn còn là một nát rượu không việc nào không làm.

Vậy mà vừa ra tay một đã trực tiếp quét sạch Tử cùng đám con dưới trướng nó. Bàn về chữ "ẩn nhẫn", Trần thật sự phải gọi phương bằng cụ tổ xứng.

"Đi dọn dẹp thi thể đi, lúc về rồi."

Đúng lúc có một tên khổ tới, không dùng thì phí.

Thẩm Nghi đưa tay ra, mấy trẻ ngoan ngoãn dùng áo sạch vết vân tay vỏ đao, sau đó đặt lại lòng bàn tay hắn, hàm răng sún cười toét: "Sai dịch đại ngài đi thong thả ạ."

Hắn cài lại bội đao, chậm đứng dậy, thu lại bảng tính trước mắt.

[Tuổi thọ yêu ma còn lại: năm.]

Mười hai con cẩu yêu tinh cộng thêm 180 năm do Tử đóng góp. giờ tích lũy của Thẩm Nghi sung túc tới mức kỳ kinh khủng.

Ngoài ra, còn có một thu ngoài ý muốn.

Lúc tung quyền đánh nát bộ lòng của Hoàng Bì Tử, Nghi đột nhiên phát trong cơ thể nó có một phận không rõ tên, cỡ bằng quả trứng

Khối thịt kia dẻo dai hơn so với các nội tạng Dưới kình lực mãnh vậy mà nó vẫn có thể tục vận chuyển như sinh vật sống.

Quan trọng nhất là bên trong ẩn chứa hơi thở mà từ sau khi thăng cảnh, Thẩm Nghi vô cùng khát.

Hắn dứt khoát thuận tay móc dùng một mảnh vải bố kỹ lại.

Đây là lần đầu tiên Thẩm giao thủ với một con ma thật sự.

Những con cẩu yêu đã khai khác, tuy cũng có thể được một hai trăm nhưng ngoại trừ thân hình cường ra, về bản chất chẳng khác gì người

Hoàng Bì Tử thì khác hẳn. huyết sát đỏ rực che lấp đất kia, đám lính và sai dịch hầu như có cách nào đối được, chỉ cần dính cầm chắc cái Cho dù đứng từ xa dùng tên để bắn cũng rất khó được lớp mỡ và da trên người nó.

Muốn gây ra được thương tổn sự hữu hiệu, ít nhất dùng đến trọng nỗ khả năng.

Nhưng đừng quên tuy cẩu yêu có vẻ béo múp, động lại không hề chậm khoảng cách mười trượng cũng chỉ chuyện của dăm ba chân mà thôi.

Mà một sinh vật gần như giải đối với phàm nhân này mà cũng chỉ tu vi Sơ cảnh tiền mà thôi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận