Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 23 / 29  ·  79.3%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 22: Cảnh giới yêu ma
29/08/2026 18:00· 1,885 từ

“Cô định ở lại lâu?”

Thấy cô ăn uống lành, Thẩm Nghi bỗng cảm hơi đói bụng. Hắn đưa định lấy một cái nướng, không ngờ lại những ngón tay trắng nõn đối phương khẽ vỗ một cái.

Lâm Bạch Vi nhặt chiếc bánh sạch sẽ đưa “Ta đã dựng một cái nhỏ ở hậu viện, cố gắng không làm đến ngươi, còn về việc lại bao lâu... hay ở thêm một tháng nữa đi?”

Cô cũng không quá chắn.

Thẩm Nghi nhận lấy bánh, thần sắc không lộ vui buồn.

Người phụ nữ này miệng chẳng có lấy một nói thật, thân thế nhìn thì trong sạch nhưng chất từ nhiều năm đã bị Lâm gia gửi nơi khác, khi trở không biết đã học được bản gì mà lại dám đơn thương ra khỏi thành hàng

Ban đầu hắn cứ cô là một tấm chiếu chưa hiểu sự đời.

Nhưng qua mấy ngày xúc, Thẩm Nghi phát hiện phương tâm tư kín kẽ, thái cử chỉ lại như người từng nếm mùi khổ cực, tuyệt đối phải hạng ngu xuẩn biết trời cao đất dày là

Quan trọng nhất là: đã trêu vào đám hồ thần bí khôn lường kia, mà cuối cùng vẫn thể sống sót trở

Tiền thân giam giữ trong phòng, nhìn thì tưởng vớ được món hời, thế trong mắt Thẩm Nghi chẳng khác nào hành tự tìm đường chết.

Chưa nói đến việc chuyện này bại lộ, một sai dịch bình thường làm chống đỡ nổi cơn nộ của Lâm gia.

Chỉ riêng việc hồ không giết cô thì là gì?!

Thẩm Nghi nghĩ không liền dứt khoát không nghĩ bình thản đáp: “Không được.”

Nghe vậy, Lâm Bạch không hề kinh ngạc, trái còn khẽ cười nói: “Sao chẳng phải ngươi luôn giữ ta lại làm à, giờ lại hối hận hả?”

Lúc đối phương bắt về đây, vẻ mặt háo lộ liễu kia không hề chút nào.

Cô vốn tưởng khi thấy mình hơi nới lỏng nói, Thẩm Nghi dù có tỏ ra trầm ổn đâu, ít nhiều sẽ lộ ra đôi chút lạ.

Tuy nhiên, thanh niên khẽ ngước mắt lên.

Một lát sau, trong mắt đen trắng phân minh lướt qua một tia giễu

Động tác ăn uống Lâm Bạch Vi chậm lại dừng hẳn, cô dùng ngón lau đi vụn bánh khóe môi, nhìn ngược lại. Vẻ nhu mì đáng trên khuôn mặt xinh dần tan biến dưới cái nhìn mỉa mai của Thẩm Nghi.

“Aiz.”

Cô vuốt lại lọn bên tai, thở dài đầy đắc dĩ, ngay lập tức chất trên người lặng thay đổi.

Lâm Bạch Vi ngồi dậy, trong đôi mắt dài hiện lên vài phần sắc “Tuy không biết ngươi là một tên sai nhỏ bé, hoặc là hạng làm việc cho yêu mà tại sao đột nhiên lại vào bọn chúng.”

Cô liếc nhìn bộ y trên người thanh niên: giác cố tỏ ra trấn không dễ chịu chút phải không? Đang khát muốn biết phương pháp siêu lắm à?”

Lâm Bạch Vi trực chỉ ra sự thật đối đã đạt đến Phàm Thai mãn. Cô vắt chéo không vội vã chỉnh vạt áo, trong mắt hiện vẻ lạnh lùng.

“Gọi một tiếng sư đi, ta sẽ giúp ngươi chân vào ngưỡng cửa Sơ thấy thế nào?”

Lần trước do quá vàng nên bịa ra cái võ học quá sơ sài, nay cô đã bị mà đến, không là không lừa được tiểu trẻ tuổi này, thật nực cười.

Lâm Bạch Vi tràn tự tin.

Cô im lặng nhìn phía thanh niên.

Ngay sau đó, cô Thẩm Nghi khẽ nhấc tay, thanh bội đao bên hông rồi tùy ý đặt bàn.

“Cô rời quê đi nghệ.”

Giọng nói của Thẩm dần trở nên lạnh nhạt: học hát tuồng à?”

Hắn đặt năm ngón lên bao kiếm, Lâm Bạch bỗng cảm thấy mình bị luồng sát khí nồng bao trùm, không tự được mà nuốt nước bọt: ngươi muốn làm gì?”

“Ta không có hứng với cô.”

Thẩm Nghi lắc đầu: ta rất có hứng thú sư môn của cô.”

“Ta đã nói rồi, không có sư môn.”

Lâm Bạch Vi còn giải thích, chỉ thấy Thẩm lấy từ trong ngực ra bọc vải nhỏ, đặt bao kiếm rồi tùy mở ra, để lộ khối đang khẽ run rẩy trong.

“Chứng minh giá trị cô đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=23]

Thẩm Nghi chắp tay đó, trông có vẻ nhưng thanh bội đao và thịt trên bàn đã diện cho thái độ hắn.

Chọn một trong hai, mời bớt diễn kịch lại, đã không còn nhiều kiên nữa rồi.

“...”

Lâm Bạch Vi nhìn chằm vào khối thịt kia, ngón tay giấu trong tay rộng khẽ run lên cách khó nhận ra.

Cô sững sờ một lâu mới nói: “Thú nguyên? lấy từ đâu ra vậy...”

Lời còn chưa dứt, nhìn lại bộ huyết y người đối phương, câu trả đã quá rõ ràng.

“Thú nguyên khoảng bốn năm, đây là của Hoàng Tử ư?”

Lâm Bạch Vi khẽ chặt năm ngón tay, che sự kinh ngạc trong lòng. sớm hắn còn ngậm nướng ra cửa, đến đã mang theo thú nguyên yêu vật Sơ Cảnh

Sai dịch huyện Bách từ bao giờ lại trở hung mãnh đến mức này.

Cô liếc nhìn thanh dứt khoát nói: “Thông thường thú nguyên có phẩm chất này có thể trực dùng làm nguyên liệu để luyện chế Tụ Khí hoặc phụ trợ luyện Ngưng Dịch đan cấp cao hơn... điều kiện không cho phép, trực nuốt vào luyện hóa cũng thể phát huy được tám phần hiệu quả, chỉ có tạp chất hơi nhiều, sẽ gây hại cho tu hành, nhất là nên tốn chút thời gian.

Tất nhiên, dù là vào việc gì thì cũng phải thứ mà võ giả Sơ Cảnh có thể dụng được... Câu này ta hoàn toàn là sự đấy.” Giọng điệu của Bạch Vi có thêm vài phần túc.

Nghe vậy, Thẩm Nghi đầu, tiện tay đậy bọc nguyên lại.

Quả nhiên không khác so với dự đoán của

Nếu đối phương vẫn mở miệng nói càn, chê nó là loại độc dược đó, vậy thì Thẩm mới thật sự phải nhắc đến chuyện rút đao.

Có điều Lâm Bạch có thể liếc mắt một đã nhận ra thú nguyên là của ai, điều đúng là nằm ngoài kiến của hắn. Chẳng lẽ nắm rõ thông tin toàn bộ yêu ma quanh huyện Vân này ư?

“Cô có thể ở nhưng ta sẽ không can vào chuyện giữa cô và hồ yêu, cũng không hỏi thân phận của

Thẩm Nghi cất đồ đi, nói tiếp: “Coi như điều kiện trao đổi, ta hai quyển công pháp Cảnh thật sự.”

“Đào Hoa Phách Sơn Tru Yêu Vô Song Kiếm...” Bạch Vi vừa mới dựng tay lên thì đã nhận được ánh mắt lùng của thanh niên quét cô bĩu môi thu lại: “Hiện tại ta không có pháp, chỉ có thể đợi sau được cứu mới đưa cho

“Được.”

Thẩm Nghi cũng không người quá đáng.

Hắn không có thói bỏ hết trứng vào một Trấn Ma Ti tuy tốt nếu có thể bắt lạc được với một môn phái giang hồ để thêm thông tin về đạo tu hành thì tự nhiên lựa chọn tốt hơn.

“Huyện Bách Vân đột chém chết Hoàng Bì Tử, lẽ không sợ những yêu khác nổi giận à?”

Lâm Bạch Vi lại lấy chiếc bánh nướng, nhét muối vào đầy ắp rồi “ngoàm” một miếng, vừa vừa nói không “Tuy giữa yêu ma chia nhiều phe phái nhưng với triều đình, thái độ của chúng lại nhất trí vô cùng. ta thấy, đáng lẽ không động vào Hoàng trước, như vậy là đánh rắn cỏ rồi.”

“Ý cô là sao?” Nghi nảy sinh một chút thú.

“Con cẩu yêu này qua chỉ mới bước vào Cảnh, còn Viên Thông Thiên ở Đông Sơn nhiều không ra, chính chuẩn bị cho việc đột Sơ Cảnh viên mãn, hẳn là kẻ kiêng dè chuyện nhất.”

Lâm Bạch Vi đỏ cố gắng nuốt miếng bánh thở phào một hơi dài: có Thanh Lân lão hơn trăm năm trước có tin đồn mụ ta đại yêu Ngọc Dịch Nếu ta là ngươi, ta sẽ lên triều đình, mời vài vị tướng của Trấn Ma Ti diệt trừ xà yêu lũ vượn già chó vàng kia nhiên sẽ bỏ chạy tán

Thẩm Nghi yên lặng nghe, lại thấy đối phương nói tiếp nữa: “Còn hồ thì sao?”

Cô đảo mắt trắng

Cô đã quét sạch đồ ăn, khẽ vỗ nhẹ khuôn ngực đầy đặn: “Ợ... ngủ quá, buồn ngủ đi mất.”

Thẩm Nghi ngồi lại mép giường, chắp tay nói: tạ đã nhắc nhở.”

Lâm Bạch Vi thong đi về phía hậu viện, hắn một cái: “Coi như còn có chút lương

Trở về khoảng sân tĩnh mịch, sự nhẹ nhõm mắt người phụ nữ biến nét mặt dần trở phức tạp.

Tuy lời nói của có vẻ coi thường Hoàng Tử nhung dù sao đó là một con đại Sơ Cảnh thực thụ. phương chỉ là một tên dịch bình thường, không sư môn truyền thừa đã đành, cả công pháp cũng phải tìm lấy từ một người xa như cô, cho kỳ ngộ thì cũng không trọn

Trong tình cảnh đó, vậy mà có thể trảm được cẩu yêu.

Nếu có thể trải cho hắn một con đường hành, thành tựu tương lai định sẽ phi phàm. chất như vậy, nếu trong vũng nước đục mang huyện Bách Vân này thật đúng là phung phí của

Tiếc là hiện giờ mình còn lo chưa xong, thực không còn sức lực quản thêm nhiều chuyện đồng nữa... Đói quá.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận