Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 29  ·  62.1%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 17: Thảm án Lưu gia
20/08/2026 18:00· 1,736 từ

Rời khỏi nha môn.

Thẩm Nghi bước vào một ăn, gọi một bầu hoàng tửu sáu cái bánh kẹp thịt.

Do dự một lát, hắn gọi thêm ít thịt lợn muối.

Sau khi bước vào Sơ so với các loại ngũ cốc màu thông thường, người luyện võ những loại thực phẩm chứa nhiều nguyên hơn. Đáng tiếc, chỉ vào bổng lộc của một sai thì khó lòng gánh nổi sự xỉ này.

Nhưng cơm vẫn phải ăn, có thể tạm thời bóp mồm miệng một chút vậy.

Thẩm Nghi tìm một chỗ xuống, nhấm nháp thịt lợn cùng tửu.

Đang độ giữa trưa, quán lẽ ra phải đông nghịt người, lúc này lại vắng vẻ lạ thường.

Người qua kẻ lại đều vẻ mặt thiếu vắng niềm vui cũng chẳng thấy chút ai oán tất cả đều là bộ dạng lặng vì đã quá quen

Thẩm Nghi cúi đầu, cắn miếng bánh kẹp thịt.

Hắn chỉ là một tiểu không quản nổi nỗi khổ của sinh, chỉ có thể nỗ lực mình để thoát khỏi vũng bùn

Vài bàn khách rải rác cắm cúi ăn uống, hiếm thấy lớn tiếng buôn chuyện.

Thế nên hai người duy đang tán gẫu, dù đã hạ giọng nhưng vẫn lọt vào tai Nghi.

"Phố Liễu Diệp có người đấy."

"Ta biết rồi, vừa từ đó qua đây. Đừng nhắc nữa, đến là không nuốt trôi cơm

Thẩm Nghi mặt không cảm nâng bầu lên, uống một ngụm chua loét pha lẫn vị chan để giúp miếng bánh bao khô dễ trôi hơn.

Phố Liễu Diệp là địa thuộc quyền quản lý của hắn, chính xác hơn... hắn đã tỉnh từ nơi đó.

Thế nhưng Thẩm Nghi lại nhận được bất kỳ tin tức thậm chí còn chẳng bằng mấy qua đường.

Nhớ lại lời nhắc nhở Tống Trường Phong trước khi đi.

Đám người cấp trên hành cũng nhanh thật, chỉ trong thời ngắn như vậy đã có thể mắt bịt tai hắn rồi.

"Nghe nói bị cắn xé chết, thê thảm lắm à?"

"Đã bảo ngươi đừng nói mà, có để yên cho ta cơm không hả... Ta đến sớm, thấy một tí, giờ nghĩ lại còn buồn nôn đây này."

Hai kẻ đó luôn miệng thán.

Thẩm Nghi chau mày nhìn bánh nướng không vừng trên tay, chẳng còn tâm trạng ăn uống nữa.

Hắn xin một lá sen gói số bánh và thịt muối lại, đưa tay cầm lấy bội "Tiểu nhị, tính tiền."

...

Huyện Bách Vân, phố Liễu

Mấy tên sai dịch bịt bước ra khỏi tiểu viện: "Thật buồn nôn quá đi, biết thế đã chẳng đến."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=18]

"Cũng không phải địa bàn mấy anh em mình, cứ đâm vào vũng nước đục này làm không biết."

"Trương gia, ngài phải xin cấp trên vài câu, quản thêm con phố không thành vấn đề, nhưng bổng lộc phải tăng lên được."

Trương Bằng Thiên lườm tên dịch: "Đâu ra lắm lời thế, muốn làm thì cút. Ngươi không thì thiếu gì đứa khác muốn

Đến khi gã quay đầu thì sững cả người.

Chỉ thấy trước mặt từ nào đã xuất hiện một thanh quen thuộc, đối phương đang chống đao, lẳng lặng nhìn vào trong viện.

"Ối chà! Thẩm gia!"

Trương Bằng Thiên vội vàng quyền: "Cơn gió nào đưa ngài đây thế?"

Thẩm Nghi gật đầu, định bước tiến vào trong viện.

Thấy vậy, gã họ Trương vàng đưa tay ra chặn lại, như không cười nói: "Nếu đây ở cửa lầu xanh, huynh đệ nhất định sẽ đích thân Thẩm gia vào, bao trọn chi Nhưng đây là công vụ do trên giao phó, ngài vậy e là không hợp lắm đâu?"

Thẩm Nghi rũ mắt nhìn

Mới chỉ hai ngày trước, hắn cũng đứng ở đây, làm hành động y hệt đối phương.

"Thẩm gia, ngài không nể ta thì cũng phải nể mặt lại đại nhân một chút chứ."

Thấy Thẩm Nghi không có định lùi bước, Trương Bằng Thiên thu lại nụ cười: "Hôm nay Trương ta đặt lời ở đây: Bách Vân ai cũng có vào tiểu viện này, duy chỉ Thẩm Nghi ngươi là không được vào."

Trước đây bọn chúng sợ Nghi, là do nha môn rất trọng hắn.

Nhưng giờ chiều hướng đã đổi, cấp trên rõ ràng là nhắm vào tên họ Thẩm này. khi bị lột bỏ lớp da đối phương chẳng qua cũng một con cáo đang giả diễu võ dương oai mà thôi.

"Anh em đâu, cho Thẩm xem vài ngón nghề đi, để ấy tỉnh chút hơi rượu đi

Trương Bằng Thiên phẩy phẩy Theo ám hiệu của gã, mấy phía sau lập tức rút đao khỏi bao ba tấc, cau mày về phía này.

Ngay chớp mắt, một chiếc quan đột nhiên đạp thẳng vào dưới của Trương Bằng Thiên.

Trong khoảnh khắc luồng kình hùng hậu kia ập đến, gã cả cơ hội phản ứng cũng có, cả người bay ngược ra như một cái bao tải

Thẩm Nghi phẩy nhẹ vạt ngang nghiên bước thẳng vào bên

"Ngươi... ngươi muốn tạo phản

Mấy tên sai dịch còn hoàn toàn không ngờ đối phương ra tay dứt khoát đến thế, thời nắm chặt chuôi đao, đứng người không biết nên làm nào cho phải.

Đúng lúc này, ở phía phố, Trần Tế dẫn theo huynh nhà họ Ngưu cùng Trương Đại hối hả chạy tới.

Vừa lao tới cổng viện, ta đã cầm lấy vỏ đao tới tấp vào đầu vào mặt sai dịch: "Mắt chó của các mù rồi hả, không nhận đây là địa bàn của ai Trói hết lại cho ta!"

Trương Đại Hổ nghe thấy thì thoáng ngẩn ngơ.

Bình thường mấy lời này là do gã gào, mà thường chỉ dùng với đám dân đen chưa bao giờ thử nghiệm trên đồng liêu.

Trước đây, Trần Tế chẳng là kẻ khinh bỉ mấy trò thế hiếp người này nhất à? nay bị làm sao thế, mắng còn thuận miệng hơn cả tử.

Dù có một bụng thắc nhưng Trương Đại Hổ và huynh nhà họ Ngưu vẫn lao lên, vài chiêu đã trói nghiến mấy sai dịch kia lại như đòn bánh tét.

Không cần biết sau lưng xào Thẩm Nghi thế nào, ở mặt người ngoài, bọn họ tuyệt không thể để người nhà mình mặt!

"Quả nhiên..."

Trần Tế vốn đang tuần sau khi nghe được mấy lời đại phong phanh thì chợt nảy linh cảm nên mới vội vàng người chạy tới đây.

"Quả nhiên cái nỗi gì, như mỗi mình ngươi thông minh Với tính khí của Thẩm đại làm sao có thể dung thứ kẻ khác dám thọc tay địa bàn của mình được." Trương Hổ nhổ một bãi nước bọt đất.

Trần Tế nghe vậy thì mắt nhìn đối phương, thầm nghĩ do này nghe cũng xuôi tới lúc đó cứ để con này đi tạ tội với trên là xong.

Còn về nguyên nhân thực

Dù bản thân cũng không tin tưởng nhưng Trần Tế vẫn thấy... có lẽ là do người này bị yêu vật cắn chết.

Màn thể hiện của Thẩm ngày hôm đó, nếu không phải diễn kịch thì hắn nhất định tới đây xem xét.

...

Bên trong tiểu viện.

Thẩm Nghi ngồi xổm xuống, hai thi thể mới khó khăn mới ghép lại được nguyên vẹn chiếu cỏ.

Hắn hít sâu một hơi, thận đặt năm ngón tay rải của tiểu nha đầu đen nhẻm vào đúng vị trí.

Lúc trước, chính bàn tay đã rửa chân cho hắn, dù tác còn vụng về nhưng cũng Thẩm Nghi cảm thấy thật thư

Theo lệ thường, nếu bị ma làm hại, thứ còn sót lẽ chỉ là một đống tàn. Thế nhưng hôm nay lại Hai cha con nhà họ tuy bị xé nát, ngay cả mắt cũng là nhặt về đặt cho đủ nhưng lại hề có dấu vết bị nhấm.

Đây không phải một cuộc mồi mà là một vụ ngược mang đậm tính báo thù!

Giống như Hoàng Lão Lục, ma cũng có thân bằng quyến Nếu có kẻ nào biết được đó con cẩu yêu da đen đã đi đâu, có lẽ chúng chẳng đoán ra được là ra tay... nhưng yêu ma báo vốn chẳng cần chứng chỉ cốt là để phát cơn giận mà thôi.

"Không phải chứ, đây là thích nhà ngươi hả?"

Trương Bằng Thiên bị một đá đến mức toàn thân co chật vật ngẩng đầu lên: "Còn đánh lão tử... mẹ nó... ngươi thì làm được cái gì? bản lĩnh thì đi tìm tri đại nhân mà tính sổ, tìm yêu ma ngoài thành mà trút giận kìa.

Cái này nhìn qua là thủ đoạn của đám cẩu yêu vấn đề là ngươi có tìm được con nào làm không? dù có tìm ra thì thể làm gì được chúng?"

Tiếng ồn ào không dứt tai khiến Thẩm Nghi cảm thấy phiền ý loạn.

Hắn kéo tấm vải trắng che phủ hai thi thể lại.

Một gã sai dịch nhỏ không mời nổi Trấn Ma Ti, điều động được quân thủ thành… kim cũng chỉ gọi được mấy thuộc hạ chạy vặt này

Thứ duy nhất Thẩm Nghi thể trông cậy vào chính là đao cũ kỹ trong tay.

Tìm không ra kẻ nào vậy thì không cần tìm nữa.

...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận