Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 29  ·  24.1%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 6: Bỏ đao xuống
06/08/2026 10:00· 1,780 từ

Chương 6: Bỏ đao

Trên đường quay về

Trần Tế cưỡi lừa phía sau, ánh mắt chặt vào tấm lưng thẳng tắp trước, trong lòng luôn cảm thấy chút kỳ quái.

Nếu là bình thường, Nghi dù chỉ đi qua cửa nhà dân cũng hận thể lột sạch một lớp da bách tính. Bạc tiền sắc, thậm chí là cả gái nhà người ta cũng chịu buông tha.

Hôm nay hắn đích chém chết yêu vật, là một cái cớ tốt biết vậy mà lại chỉ nhẹ nhàng đi như thế thôi

Còn nữa, lúc ở nông hộ kia, tuy là ra tay đánh lén nhưng bằng cái thân xác bị tửu bào mòn của đối chạy vài bước đã thở hộc như chó thì sao thể đâm cho cẩu yêu còn chút sức chống nào được chứ?

Trần Tế tự hỏi nếu lúc đó người cạnh cẩu yêu là mình, sợ cũng không thể ra tay một dứt khoát và gọn đến thế.

Nhớ lại bộ dạng Nghi nhàn nhã lật bản sao chép võ học lúc

Trần Tế do dự lát rồi lên tiếng "Thẩm đại nhân cũng có hứng với võ học của Trấn Ma ạ?”

Thẩm Nghi nghe vậy quay đầu lại, thấy mặt đầy rối rắm của tiểu này, hắn lại nhớ tới lúc ban phòng, đối phương bản sao chép võ học mình mà như bị cắt miếng thịt, cực kỳ không

"..."

Hắn có chút cạn rút bản sao chép học ra ném trả lại: "Chỉ tiện tay xem qua thôi, trả cho ngươi này."

"Ti chức không phải đó..." Trần Tế đón bản sao chép, giải thích theo năng: " Đối với ba thức học này, ti chức có chút tâm đắc. Nếu đại nhân có hứng thú, có thể thay ngài..."

Lời nói đột nhiên bặt, lông mày Trần nhíu chặt, không hiểu tại sao lại thốt ra những lời như

Phải biết rằng lý quan trọng nhất khiến ta nỗ lực tập võ chính muốn dùng thanh trường đao trong chém chết tên súc trước mặt. Sao có thể tâm tình nguyện truyền thụ đắc võ học cho đối được chứ!

Thay đổi rồi, thật thay đổi rồi!

Kể từ lần tiếp sáng sớm hôm nay, Nghi giống như đã biến thành người khác, mỗi hành động đều ngoài dự liệu của Tế.

Chẳng lẽ lương tâm hàng này đột nhiên dậy, chuẩn bị hối cải làm cuộc đời à?

"Buộc lừa cho kỹ, thể yêu ma cũng xử lý đi."

Quay về huyện nha, Nghi đứng trước cửa phòng, trên mặt lộ rõ vẻ mỏi.

Hai ngày liên tiếp nhuốm máu tươi, tuy là máu yêu ma nhưng hắn cảm thấy không quá quen thuộc.

Cũng may tiền thân là một tên quan lưu manh, ngày thường cũng chẳng công vụ gì phải làm. Hạng như Thẩm Nghi mà tới ban phòng ngồi một đã đủ để người khác ngợi một câu cần

Hắn khẽ lắc lư thể một lúc mới bước đi vào bên trong.

"Thẩm lão đại, hôm sao tới sớm vậy?”

"..."

Thẩm Nghi nhìn vầng dương rực lửa trên đầu, chậm rãi dời tầm mắt phía mấy tên sai dịch đang trước mặt.

Cái tên vừa mở nói dối không chớp này tên Trương Đại Hổ, là được tiền thân coi trọng nhất, việc gì bẩn thỉu nhọc đều giao cho gã làm, có thể coi là phúc.

Cộng thêm mấy tên phía sau nữa, đó là toàn bộ vây cánh dưới Thẩm Nghi.

"Ừm." Thẩm Nghi gật tiếp tục đi vào phòng.

Từ những hành vi tiền thân có thể đám tay sai này tuyệt không hạng tốt đẹp gì. Ngoài việc hiếp dân lành thì chỉ biết ăn uống chơi

Bàn về võ nghệ, vào thân phận quan để bắt nạt bách tính bình thì còn được chứ đối mặt yêu ma thì coi dâng mạng, cho không biếu

Thẩm Nghi cũng chẳng hứng thú tán dóc bọn chúng.

Vừa mới định lướt mấy người này, không Trương Đại Hổ lại lon ton theo, bộ dạng như đang tranh "Thẩm lão đại, chuyện dặn dò đã làm xong

"Chuyện gì?” Thẩm Nghi ngẩn người.

"Chính là bắt em của tiểu tử kia bù vào phần định mức của nha đầu đó." Trương Đại Hổ ra vẻ mặt rất là đáng thương: "Ngài không đâu, bây giờ ở huyện ta, nhà nào mà chẳng con gái kỹ như vàng. Để gom đủ lượng ngài yêu cầu, ngày nay đám huynh đệ suýt đã chạy gãy cả

Vừa nói, gã vừa hì hì: "Mấy huynh chúng ta đã sắp xếp xong đưa nha đầu kia tới thôn Miếu rồi. Ngài yên tâm, không có mười nửa tháng thì không về đâu."

Lời đối phương vừa lòng mề Thẩm Nghi chìm xuống tận đáy cốc, chợt ra điều gì đó.

Ngay lúc này, một người thon gầy cũng lại trước cửa ban phòng.

Trần Tế tháo nón xuống, ánh mắt chết lặng lẽ ngẩng đầu nhìn về đám người Thẩm Nghi.

Khoảnh khắc tiếp theo, mắt hắn ta hiện vẻ tự giễu.

“Cạch!” Thanh đao bên đã trượt ra khỏi

Hối cải cái chó Làm lại cuộc đời chó gì!

Súc sinh vẫn cứ súc sinh!

"Mẹ kiếp, sao hắn quay về rồi! Bảo Thẩm đại nhân!"

Trương Đại Hổ kinh hô lên, cùng sáu sai dịch còn lại đồng loạt đao, đứng chắn trước mặt Thẩm Đội hình ‘cứu giá’ xộn, thảm không nỡ nhìn.

"Họ Trần kia, gan to thật đấy! Ở môn mà dám rút đao với đại hả? Muốn sống thì mau đao xuống, nghe thấy

"Hừ."

Trần Tế nhìn đám trước mắt, rõ ràng lấy một địch tám nhưng trong chỉ toàn khinh bỉ.

Sau khi khổ công luyện võ học Trấn Ti, đám gà đất chó sành căn bản là không chống đỡ một hiệp với hắn

Trong chớp mắt, Trần đột ngột bước ra bước.

Tuy Trương Đại Hổ dè danh tiếng võ kỳ tài của đối phương nhưng vào người đông thế mạnh, trên cũng hiện lên vài hung tàn: "Lão tử đã mắt với loại con hoang ngươi từ lâu rồi. Còn lên mặt với chúng muốn chết hả!"

Tuy đám sai dịch không có võ vẽ tông gì, thế nhưng bảy thanh thép sáng loáng đồng loạt chém trông cũng khá là sợ.

Có điều Trần Tế hề liếc mắt, quan trong tay tùy tiện vung lên dễ dàng đỡ được thế công mấy người kia.

Trương Đại Hổ đang sung sức, thân hình lớn, ngày thường đánh đập mấy bán hàng rong như túm cổ Lúc này, gã dùng hai tay nắm chặt đao, hôi trên mũi đã rịn mà thanh trường đao chém vẫn không thể ép được dù chỉ một

Khoảnh khắc tiếp theo, Tế lại vung đao.

Ánh bạc sắc lẹm lóe, tiếng kim loại chạm chát chúa vang lên, bảy đao thép đồng loạt gãy làm

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=7]

Mấy tên sai dịch choạng lùi lại, vẻ đầy kinh hãi nắm chặt cổ Sức mạnh khổng lồ truyền tới chuôi đao đã vượt sức tưởng tượng của bọn

"Á... á... bảo vệ đại nhân..."

Trương Đại Hổ biết phương khó đối phó không ngờ lại đáng sợ đến này.

Lúc này giọng nói gã cũng trở nên thé sắc nhọn, vừa gào vừa về phía sau.

Trần Tế không tiếp truy đuổi mà chậm bước tới trước mặt người cuối thần sắc lạnh lùng.

Thẩm Nghi chắp tay đó, nhíu mày nhìn nhẹ giọng nói: "Trước tiên hãy đao xuống."

"Dám làm thì dám đừng có cầu xin." Tế lắc đầu, bàn tay nắm lại càng siết chặt hơn.

Giang sơn dễ đổi, tính khó dời.

Cuối cùng thì chó không bỏ được thói phân.

Khóe môi Trần Tế lên thành một nụ dữ tợn, giọng nói lạnh lẽo ác quỷ đòi mạng: "Thẩm đại kiếp sau hãy chú một chút."

Lời vừa dứt, ánh lại xuất hiện.

Thanh trường đao lạnh giơ cao, mang theo thế nghìn cân chém xuống khiến người xung quanh kinh tâm động suýt nữa thì nín luôn.

"Lời lẽ cũng ra gớm nhỉ."

Thẩm Nghi nhướn mày, cùng thì bàn tay đặt lên chuôi đao. Có điều không rút ra mà chỉ đơn nắm lấy phần

Sau đó hời hợt tới.

Vỏ đao đen bóng qua ánh bạc một cực kỳ tinh diệu, ngay trước đao của đối phương chém xuống, đã nhẹ nhàng đáp vai Trần Tế.

Ngay sau đó, đồng Trần Tế co rút dội, đầu óc trống rỗng, giống gặp phải một tình huống kỳ không thể nào ý nổi.

Toàn thân hắn ta nhiên lún xuống, đầu cong gập lại, phát ra những rắc rắc giòn tan.

Trường đao rời tay, Tế quỳ một gối, thở dồn dập,. Hai cánh tay xuống mặt đất, gân xanh trên nổi lên cuồn cuộn. đã dùng hết sức nhưng khó lòng nhúc nhích dù một chút.

Nguyên nhân dẫn đến cả chuyện này chỉ một cái vỏ đao đang đè vai của hắn ta.

Trần Tế nhìn chằm vào vào đôi ủng trước mặt, dùng dư quang liếc trên.

Trong tầm mắt, Thẩm vẫn là bộ dáng tĩnh thong dong, giọng nói không gợn sóng:

"Ta đã nói rồi, tiên hãy bỏ đao

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận