Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 29  ·  31%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 8: Phong Lôi Bảo Quyển
07/08/2026 10:00· 1,762 từ

Đi trên đường phố huyện Vân, Thẩm Nghi lần hỏi rõ chỗ ở của mấy nha đầu này.

Hắn đuổi hết đám sai còn lại đi, chủ là vì chê danh tiếng của quá thối nát, không thích đi theo.

Dù vậy, người đi đường tránh Thẩm Nghi như tà.

Hắn lắc đầu, gõ cửa gỗ mục nát mặt.

Ra mở cửa là một nhân (phụ nữ đã chồng) mắt còn vương ngấn nước. thấy thanh niên đeo đao, bản năng, bà ta lại định cửa lẩn tránh.

Thẩm Nghi đưa tay ngăn hơi nghiêng người sang bên, một tiểu nha đầu lập nhào vào lòng phụ nhân, khóc khản cả giọng: "Nương!"

Phụ nhân ngây người hồi đôi mắt sưng đỏ tục chớp chớp, giống như không tin nổi. Ngay sau đó, mũi bà ta cay xè, ôm lấy thân hình gầy nhỏ kia: gái của nương! Đám sai đáng chém ngàn đao kia!"

Tiếng nói đột ngột im phụ nhân len lén về phía bóng người cao lớn trước, nhận ra mình đã lời.

Có điều Thẩm Nghi làm không nghe thấy gì, lại nhận lấy hai bao gạo cùng một tảng thịt lợn tay Trần Tế rồi cúi người xuống chân phụ nhân.

"Đứa nhỏ đói bụng lâu lại còn bị kinh Bà nấu chút cháo thịt cho tẩm bổ đi."

Trần Tế đang vác gạo vẻ mặt vốn trầm bỗng thoáng hiện lên chút kinh

Hắn ta thấy Thẩm đại quanh năm suốt tháng lạnh như tiền, lúc này lại tay hành lễ, tươi cười lỗi, sau đó còn lịch sự cửa cho hai mẹ con nhà

Đúng là gặp ma rồi!

Tình cảnh tương tự như còn diễn ra thêm lần.

Cho đến khi đưa hết tiểu nha đầu về Thẩm Nghi mới lùi ra phố, xoa khóe miệng đã cười cứng đờ của mình: "..."

Nhìn thấy động tác này hắn, Trần Cẩn Du nhịn được mà khẽ cười, cảm phần thú vị.

Đối phương rõ ràng giỏi giao tiếp với khác, càng không giỏi xin lỗi. nhìn bề ngoài có vẻ dong tự tại, thật ra cả đều đang gồng đến căng cứng.

"Đại ca, đây là thượng mới đến của nha các huynh ạ?”

Trần Tế nghe vậy thì liếc em gái mình cái: "Không, hắn chính là Thẩm

Nghe thấy cái tên này, Cẩn Du vô thức tay lên che đôi môi đỏ của mình. Tuy chưa từng mặt chủ nhân cái tên này, đó là nhờ huynh trưởng luôn bọc, còn về ác danh đối phương thì cô đã nghe đầy hai lỗ tai

"Tránh xa hắn ra." Trần nhỏ giọng cảnh báo tâm trạng lại càng thêm phức

Không chỉ vì sự thay của Thẩm Nghi khiến ta không nhìn thấu mà còn chuyện quan trọng hơn giải quyết.

Đưa đám nha đầu này hết, vậy phải đối với đám vượn già kia thế đây?

Đến thời hạn đã hẹn, Nghi lấy gì mà nộp?

"Thẩm đại nhân."

Trần Tế chậm rãi tiến gần, Thẩm Nghi thu tâm trí, tùy ý liếc đối một cái: "Phần còn lại cho em gái ngươi, xách về đi."

"Ti chức không muốn nói này!" Trần Tế cảm đau hết cả đầu, nghiến răng lợi nói.

Hắn ta không hiểu nổi, sao đối phương cứ lảng tránh chủ đề chính kiểu

Với con cẩu yêu lúc cũng vậy, chẳng lẽ cần không nhắc đến những vấn này là có thể coi không tồn tại luôn à?

Bị đối phương nhìn chằm Thẩm Nghi buông thõng tay đứng đó, một lát sau hờ hững đáp: "Ta cũng biết."

Câu trả lời vỏn vẹn chữ khiến sắc mặt Tế lập tức thay đổi: "Ngài đùa với ti chức ư?”

Thẩm Nghi bình thản nhìn

Hắn nói thật.

Bây giờ Huyện Bách Vân nguy cơ tứ phía, phải là vấn đề mà một xấu biết hối cải giải quyết được.

Con cẩu yêu da đen ngột ra tay với ở nhà họ lưu, vợ chồng lão lục đóng cọc thôn. Còn có lũ vượn yêu mớ yêu cầu ngày càng quá kia nữa…

Tất cả đều đang chà lên những quy tắc xưa đã ngầm định ước với môn huyện Bách Vân.

Điều này chứng tỏ: hoặc sự nhượng bộ của sai đã khiến khí thế hung của yêu ma tăng lên. là chúng cũng biết tin tức Ma Ti sắp xuống đây, lo nha môn trở mặt nên tranh thủ thời gian cuối để điên cuồng phát tiết.

Thẩm Nghi chỉ là một nha sai quèn, không tư cách tiếp xúc với Trấn Ti, lại càng không lực để xoay chuyển cục diện

Hoặc là đích thân đem tính cả huyện dâng yêu ma tùy ý chà đạp, sớm cởi bỏ bộ phục này, ưu tiên bảo toàn thân.

[Tuổi thọ còn lại của thân: 1 năm.]

Thẩm Nghi xoay người liếc nhìn những dòng chữ như băng trên bảng thuộc tính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=9]

Bảo toàn bản thân cũng ý nghĩa gì. muốn sống sót, chỉ đành gửi hy vọng vào việc nơi có loại võ học cao thâm đó giúp kéo dài tuổi thọ.

Dù là dựa vào bảng tính để suy diễn gia nhập Trấn Ma Ti để kiếm, đều không thể tách khỏi việc chém yêu trừ ma.

Thứ Thẩm Nghi có thể dẫm vào cũng chỉ thanh trường đao trong tay.

"Đi thôi." Hắn sải bước.

"Đi đâu?” Trần Tế bám theo sau.

"Đến nhà ngươi ăn chực, bụng rồi."

"..."

Đối với việc Thẩm Nghi chân vào của nhà rõ ràng là Trần Tế vô kháng cự.

Nhưng sau khi trải qua ngày hôm nay, tuy vạn phần không thích nhưng hắn vẫn ngầm đồng ý với

Hai anh em nhà họ trong một trạch do nha môn cung cấp.

Cả căn nhà chỉ gian phòng ngủ dành Trần Cẩn Du, phía sau có phòng chứa củi nhỏ xíu, dọn dẹp lại làm nơi Trần Tế.

"Đại ca, vào phòng ngồi

"Không cần, muội cứ đi cơm đi."

Trần Tế cúi đầu dẫn Nghi vào phòng chứa lôi ra hai cái ghế đẩu

"Có hơi quá đáng rồi Thẩm Nghi nhướng mày cái ghế đẩu chỉ cao chừng thước, thế này thì khác gì ngồi bệt xuống đất: "Gian của em gái ngươi khá rộng mà. Ta lại chẳng phải trộm cướp, ngươi đề phòng thế làm gì?"

"Tạm bợ chút đi ạ." Tế đi tới bên lật tấm chiếu cỏ lên, lấy bên dưới ra một tờ đã ngả vàng.

Hắn ta nhắm mắt do hồi lâu, trong đầu ra cảnh tượng Thẩm Nghi khoác cổ rồi đâm chết yêu, nụ cười trên mặt đối hoàn toàn với lúc dẫn đám nha đầu trả về nơi xuất.

"Ti chức không quan tâm thật sự hết cách không muốn nói rõ với ta. ti chức chẳng giúp gì nhiều."

Trần Tế mở mắt, đưa giấy qua: "Cái này ngài."

"Đây là cái gì?” Thẩm nhận lấy, liếc sơ một lượt, sắc mặt dần thay

Không cần đợi Trần Tế lời, bảng thuộc tính đưa ra đáp án.

[Phong Lôi Bảo Quyển phần chưa nhập môn.]

"Năm đó hiệu úy Trấn Ti đã từng tìm riêng ti chức, nói ta khá thiên phú. Ngoài ba chiêu học kia, ông ấy còn viết cho ti chức 78 chữ chân này.

Đây là phương pháp dùng tu luyện. Gân - - da - thịt, bốn cửa lớn, một khi tu luyện mãn thì chính là phàm thai phong ở nhân gian."

Trần Tế lộ ra vẻ tự giễu, cười nói: úy có đôi mắt tinh tường lại bỏ sót một mình Không biết có phải ông ấy sớm nhìn thấu nhân phẩm của rồi hay không. Đáng tiếc trong 3 năm, ngay cả ải đầu tiên ti chức không thể đột phá được.

Bây giờ mới đưa cho lẽ cũng chẳng tác dụng gì. Thế nhưng ta không còn thứ gì khác giúp đỡ nữa... Ngài cứ từ xem đi, ta ra ngoài phụ Du nấu cơm."

Nghe mấy lời Trần Tế Thẩm Nghi cố kìm vẻ vui mừng, chỉ xua tay "Đi đi, đi đi."

Đối phương nói không sai, võ học có thâm đến mấy, lâm trận mới gươm thì cũng chẳng dụng lớn lao gì.

Nhưng đối với Thẩm Nghi lại hoàn toàn khác.

[Tuổi thọ yêu ma còn 199 năm.]

May mà lúc sáng đã được tật ngứa tay, hoang phí hết tuổi thọ yêu

Thẩm Nghi hít thở sâu, ổn lại tâm trạng. quy tắc cũ, cứ thử 10 trước xem sao.

10 năm tuổi thọ yêu lập tức rót vào Lôi Bảo Quyển, có mấy dòng lặng lẽ hiện ra.

[Năm thứ nhất, ngươi đọc làu phương pháp dùng tu luyện, dùng tinh hoa thiên để uẩn dưỡng tất cả nhóm gân lớn trong cơ thể.]

[Năm thứ 3, không để dùng, ngươi chỉ thể thông qua việc ăn uống hấp thu chút ít tinh trong đó, tiến triển rất chậm

[Năm thứ 7, ngươi lờ nhận thấy dấu hiệu quan, các nhóm gân lớn gân thân như rồng. Thế nhưng nỗi tinh nguyên không đủ, ngươi có thể tuần tự tiến hành, lũy vững chắc.]

[Năm thứ 10, ngươi xông Gân quan, Phong Lôi Quyển phần đầu: nhập môn.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận