Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 29  ·  65.5%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 18: Tiến về thôn Lục Lý Miếu
20/08/2026 18:00· 1,737 từ

Cái chết của cha con Lưu giống như một gáo lạnh dội thẳng vào đầu Nghi, khiến hắn tỉnh táo

Đừng ôm bất kỳ tâm may mắn nào cả!

Chúng không phải là đám vật ngu ngốc lang thang hoang dã, cứ đứng im chỗ chờ đợi đám hiệp kết bè kéo tới hoạch điểm kinh nghiệm.

Giống như lúc trước, Thẩm mượn các mối quan hệ của tiền thân, nhân lúc ma buông lỏng cảnh giác đột ngột ra tay giết. Loại chuyện này thì đúng là dễ dàng không thể tiếp diễn mãi được.

Đám nghiệt sức bạo ngược cũng có cảm xúc, cũng truyền tin cho nhau. Tốc còn nhanh hơn những tưởng tượng nhiều!

Chúng đã biết con cẩu da đen kia đi đến họ Lưu, lẽ nào lại biết nó đi theo ai?

Mỗi khi có một con ma chết đi, đám súc còn lại sẽ càng thêm nhẫn, lòng cảnh giác cũng đó mà tăng vọt. tin tức về việc vượn già kia đã bị cũng truyền ra ngoài, e rằng tới đến phục kích Thẩm Nghi là những con đại yêu thật giá thật.

Thẩm Nghi không muốn sống ngày tháng nơm nớp lo này nữa.

Hắn cần nhiều tuổi thọ ma hơn.

Nghĩ đến đây Thẩm Nghi dậy, chậm rãi bước ra cổng viện.

Lúc này, phố Liễu Diệp có không ít bách tính vây quanh. Tất cả đều đằng xa nhìn về phía

Sai dịch đánh sai dịch, trò chó cắn chó này lắm mới được thấy một

"Thả hết ra đi." Thẩm hơi hất cằm.

"Ti chức tuân lệnh." Trần ôm quyền, ra hiệu cho người còn lại đi cởi

Hắn ta thu hồi ánh đột nhiên lộ vẻ do nghiến răng lấy ra một thư đã bị xé mở, bìa thư còn dính "Ngài có muốn xem một chút không... thứ này mới rơi ra từ trên người chúng."

Thẩm Nghi nhíu mày nhận tờ giấy, từ từ mở

Nội dung bên trên chỉ vẹn một câu.

"Đến thôn Lục Lý Miếu, có lời muốn hỏi ngươi."

Đầu không có tên, đuôi có chữ ký.

Nhưng dựa trên hiểu biết Thẩm Nghi về đám cẩu kia, so với việc học cầm bút thì chúng giỏi múa đao lộn kiếm nhiều.

Kẻ có tâm trạng thong thế này, chỉ có thể con chó già không lo uống kia. Trong số đám dịch bình thường bắt quàng làm họ với Hoàng Bì Tử, cũng mỗi hắn mà thôi.

Trần Tế rõ ràng cũng ra manh mối trong đó, nên mới đắn đo chẳng có nên đưa thứ này hay không: "Phải làm bây giờ? Đi thì chắn là không thể rồi Nhưng nếu mặc kệ không quan chúng cũng sẽ tìm tới tận thành... Hay là vẫn nên Lưu điển lại đại

Ai cũng biết Lưu điển bồi dưỡng Thẩm Nghi như đứa cháu ruột thịt.

Có tầng quan hệ này, cần đối phương chịu mở có khi còn có cơ mời được vị võ hãn trong phủ tri ra mặt nói đỡ yêu ma.

"Phải nhanh lên một chút, không thôn Lục Lý Miếu..." Tế có chút sốt ruột.

"Xúy." Trương Bằng Thiên loạng vịnh vào tường, vừa nôn máu vừa cười khẩy: "Lưu lại đã sớm đánh tiếng bây giờ ngươi đừng điều động được một sai dịch nào. Cứ ngoan lại trong huyện đi. Số may nên có người bảo vệ, những cái mạng hèn khác... ngươi cũng chẳng có lĩnh mà quản đâu."

Trần Tế nghe vậy thì nảy lên một cái.

Hắn ta theo bản năng về phía thanh niên trước thế nhưng ngay sau đó bị cảm giác vô lực sắc bao trùm.

Cho dù thực lực võ của Thẩm Nghi đã vượt trí tưởng tượng của Trần nhưng đó cũng chỉ giới trong phạm vi của sai dịch bình thường. phải đối đầu với cả thế lực cẩu yêu... Không nhìn đám võ sư được mời tới à? Kẻ nào kẻ nấy cao thủ trảm trừ ma, lúc này chẳng cũng chỉ có thể ngoãn rúc trong huyện thôi à.

Đúng lúc này, Trần Tế phát hiện đôi lông mày cau lại của Thẩm Nghi giãn ra.

"Thẩm đại nhân..."

Thẩm Nghi vỗ vỗ bả hắn ta: "Về trước đi."

Hắn vốn còn đang khổ vì yêu ma ẩn náu núi sâu, địa thế hiểm tìm kiếm cực kỳ khó

Nếu chỉ ngồi đợi đối tìm đến thì lại quá động.

Giờ chúng đã muốn dâng đến tận nơi, sao hắn thể bỏ lỡ cơ hội thế này chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=19]

"..."

Vẻ mặt Thẩm Nghi rất nhiên nhưng Trần Tế càng càng thấy bất an.

Hắn ta nhìn trân trân lưng đối phương đi xa theo bản năng thốt lên: không phải định ra khỏi đấy chứ?"

"Ra khỏi thành? Lão tử hắn từ lúc còn là du côn cắc ké cho khi bò lên tới vị này, có cho kẹo cũng chẳng dám. Cho là lão mẫu thân bị ma bắt đi, hắn cũng chẳng liếc mắt lấy một cái đâu, đó mà giả vờ giả cái gì!"

Trương Bằng Thiên được hai thuộc hạ đỡ thẳng lên, hầu chuyển động, nhổ một đờm đặc xuống đất.

"Ta khinh!"

...

Bên ngoài huyện Bách Vân.

Một bóng người lướt qua, như mũi tên phá không ngọn cây rung rinh, chim kinh hãi bay toán loạn.

Linh Xà Bát Bộ vốn là võ học bình thường, dưới sự thôi thúc của vi Sơ cảnh ngũ khiếu, độ của Thẩm Nghi nhanh đến mức mắt khó mà nhìn thấy được.

Chẳng bao lâu sau, Thẩm lại nhìn thấy ngôi miếu đổ nát kia.

Bước chân hắn chậm dần, hòa hơi thở cho ổn lại, hoàn toàn không có gì là vừa trải qua lắp mô tơ vào chạy chối chết.

Trên bờ ruộng thôn Lục Miếu, thôn dân dừng hết việc đồng áng, đồng loạt về phía bóng người đeo ở đầu thôn.

Thông thường mà nói, sự hiện của đám bộ khoái dịch gần như đồng nghĩa tai họa sắp giáng xuống

Hoặc là tai họa từ đám sai dịch, hoặc là yêu ma quấy nhiễu.

Sau khi nhìn rõ khuôn người tới, thần sắc lặng của thôn dân mới hơi ra một chút.

Họ vẫn còn nhớ rõ sai dịch này.

Lần trước, chính đối phương đích thân chém chết con yêu, lúc rời đi cũng hề thu một đồng một nào.

Một bé gái vừa mới đi, trên người khoác cái vải thô rách nát rộng thình trông rất buồn cười, chững bước tới. nâng chiếc bát mẻ tay, dùng giọng sữa non nói: "Sai gia, mời dùng nước

Thẩm Nghi xoa xoa đầu của cô bé, nhận lấy mẻ rồi uống cạn.

Lúc đặt bát xuống, ánh hắn chậm rãi hướng về con đường núi ở phía kia.

Tục ngữ có câu, đến không bằng đến đúng lúc... thực là quá đúng lúc.

Chỉ thấy trên con đường gập ghềnh, hơn mười bóng cao hơn người thường đến cái đầu đang thấp thoáng ra giữa rừng cây rạp.

Dưới lớp lông lá bết rối tung rối mù là khối cơ bắp cuồn cuộn đối. Chúng có khuôn mặt tợn, trên người chỉ duy nhất một mảnh vai khiêng một chiếc kiệu lồ cao tới hai trượng, bước đường núi gập ghềnh mà cứ đi trên đất bằng.

Trên chiếc kiệu kia, một thể nặng ít nhất 800 đang thong dong nằm dài.

Mỡ thừa trên người mỗi dày chừng hai ngón tay, chồng lên nhau dày đặc, như một ngọn núi thịt, người ta không thể xuể là có bao tầng.

Điểm nổi bật nhất chính lớp lông màu vàng sẫm mượt, tạo nên sự tương rõ rệt với đám cẩu còn lại.

Một lát sau, chúng khiêng đứng vững ở đầu thôn.

Bé gái mặc quần áo rưới mới đưa tay nhận chiếc bát mẻ, vừa quay đã ngã ngồi xuống đất bịch.

Trên khuôn mặt bẩn thỉu cô bé, mọi cảm xúc đông cứng lại. Cô bé thở, răng sữa cắn chặt cơ thể nhỏ đầu mất kiểm soát, ngừng run rẩy.

So với cô bé còn dại, những thôn dâu khác ra trấn tĩnh hơn... nói hơn thì không phải trấn mà là đã quen quá rồi.

Theo bản năng, họ nhìn phía lối vào thôn.

Ở đó chỉ có duy một tên sai dịch, bên chỉ có một thanh đao.

Mà phía sau tên sai kia, con đường nhỏ ngoằn lại tĩnh lặng đến đáng Họ chờ đợi rất lâu cũng không thấy thêm người nào khác xuất

Thôn dân dường như đã ra điều gì đó, trong mắt rệu rã hiện lên phần tuyệt vọng.

Họ lần lượt ngồi thụp ôm chặt lấy chính mình, khóc lóc cũng chẳng bỏ

Bé gái chợt cảm thấy bị một bóng hình cao che phủ.

Cô bé ngẩng đầu nhìn chỉ thấy vị sai gia sải bước vượt qua mình, đi vừa rút thanh bội bên hông ra.

Cho đến khi trường đao toàn ra khỏi vỏ.

Thẩm Nghi xách ngược thanh hiên ngang đứng trước chiếc khổng lồ kia.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận