Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!

Chương 10: Lời từ biệt (2)

Ngày cập nhật : 2026-06-16 10:00:48
Cô cần một nơi hoàn toàn yên tĩnh để ổn định lại tâm trạng.
Trịnh Diệp Chi dọn dẹp hành lý, tất cả đồ đạc của cô chỉ gói gọn trong một chiếc vali nhỏ. Trước khi đi, cô ném chiếc áo khoác đôi từng mặc chung với Lâm Thế Hải vào thùng rác dưới khu trọ một cách không thương tiếc.
Khóa trái cửa phòng, Trịnh Diệp Chi bước lên chuyến xe khách rời khỏi thành phố. Nhịp độ cuộc sống thay đổi nhanh chóng, bỏ lại sau lưng một Sài Gòn đầy những mảnh vỡ của trái tim.
Một tháng sau.
Tại một căn nhà thuê nhỏ bằng gỗ nằm bên sườn đồi, không gian yên bình đến mức có thể nghe rõ tiếng gió thổi qua ngọn thông.
Trịnh Diệp Chi ngồi trước hiên nhà, sống lưng thẳng tắp, đôi tay đang thoăn thoắt phác thảo từng nét trên màn hình Ipad. Không khí nơi đây se lạnh, trong lành và phảng phất mùi đất ẩm.
Bên cạnh cô là một ly cà phê đã tan một nửa. Anh chiều tà hắt qua kẽ lá của cây hoa sơn tra trồng trước sân, để lại những vệt sáng loang lổ trên sàn nhà.
Trịnh Diệp Chi cảm thấy vô cùng thoải mái.
"Kẹt... kẹt..."
Tiếng mở cổng sắt đột ngột vang lên. Trịnh Diệp Chi nhíu mày ngẩng đầu lên, động tác trên tay cô dừng lại giữa không trung.
Cao Thanh Vy đang đứng ngay trước cổng.
Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài kiêu kỳ, đắp đầy hàng hiệu trước đây, Cao Thanh Vy lúc này trông tiều tụy và nhếch nhác đến đáng thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=10]

Mái tóc xơ xác rối bù, bộ quần áo xộc xệch như mặc vội. Thế nhưng, ngay khi nhìn thấy Trịnh Diệp Chi đang bình thản ngồi đó, đôi mắt của cô ta lập tức tràn đầy đố kỵ và oán hận tột cùng.
Cao Thanh Vy như nổi điên xông vào sân. Cô ta chỉ tay thẳng vào mặt Trịnh Diệp Chi, gào lên bằng giọng điệu chua ngoa, cố tình đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô:
"Mày trốn kỹ nhỉ Trịnh Diệp Chi? Tất cả là tại mày! Tất cả bi kịch của tao ngày hôm nay đều là do mày gây ra! Nếu đêm hôm đó mày không dẫn thằng điên Tống Hoàng Lâm kia đến, Thế Hải đã không bị đánh gãy chân, không phải bỏ trốn ra nước ngoài! Tao cũng sẽ không bị anh ấy bỏ rơi, không bị mất tất cả thế này! Mày chính là đồ sao chổi hại người!"
Mặc cho cô ta gào thét, Trịnh Diệp Chi vẫn không hề đứng dậy.
Cô ngồi đó, đôi mắt trong veo lạnh nhạt lướt qua Cao Thanh Vy từ đầu đến chân, hệt như đang xem một vở kịch tấu hề rẻ tiền.
Thấy thái độ bình tĩnh đến đáng sợ của cô, Cao Thanh Vy càng thêm cay cú. Cô ta tiến sát lại gần, bật cười không ngừng:
"Mày thấy hả dạ lắm sao? Mày tỏ vẻ trong sạch cho ai xem? Thằng Hoàng Lâm vì mày bỏ đi mà bây giờ bị người ta đánh thành một thằng què rồi! Giấc mơ khúc côn cầu chó má gì đó của nó đi tong rồi! Cả đời này nó chỉ có thể là một thằng què thôi! Đáng đời bọn bay, đây là quả báo vì đã phá hoại hạnh phúc của tao!"

Bình Luận

0 Thảo luận