Sáng / Tối
Trịnh Diệp Chi cắn chặt môi đến mức rướm máu để ngăn mình không bật khóc. Cô không nói một lời nào, quay lưng lướt qua cậu, giữ chặt lấy chút tự tôn cuối cùng của bản thân.
Trên chuyến xe taxi đưa hai người về nhà sau buổi tiệc, không gian im lặng đến đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=4]
Trịnh Diệp Chi quay mặt nhìn ra cửa sổ xe, nhàn nhạt cất tiếng:
“Hôm nay ở quán bar, anh và chị Vy thân ghê. Thân đến mức em suýt quên mất ai mới là người yêu của anh luôn.”
Lâm Thế Hải lập tức xù lông như bị dẫm phải đuôi. Hắn gân cổ lên, dùng thái độ trịch thượng và giọng điệu gắt gỏng để lấn át cô:
“Em bị điên à? Anh và Vy là bạn thân 5 năm rồi! Từ lúc anh chưa quen em thì tụi anh đã thế rồi. Em đừng có đa nghi vớ vẩn, bớt cái tính ghen tuông ích kỷ đó đi!”
Nhìn bộ dạng như oan ức lắm của hắn, cô lập tức tỉnh táo lại. Cô nhận ra hắn đang cố thao túng tâm lý cô. Nếu cô làm ầm lên bây giờ, hắn sẽ đổ hết lỗi lầm lên đầu cô, nói cô là kẻ ghen tuông vô cớ.
Trịnh Diệp Chi hơi cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn:
“Ừ, chắc em nhìn nhầm.”
Cứ diễn tiếp đi, Lâm Thế Hải.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày thầm quan sát trong bình tĩnh của Trịnh Diệp Chi. Khi cô bình tĩnh lại quan sát và xâu chuỗi lại mọi thứ, từng lớp mặt nạ của Lâm Thế Hải trở nên rõ như ban ngày.
Một dấu son mờ màu hồng cam giống y màu son của Cao Thanh Vy dính trên cổ áo sơ mi của Lê Thanh Hai sau buổi “họp lớp cấp ba”.
Mùi nước hoa nồng nặc bám lại trên chiếc ghế phụ xe ô tô của Lâm Thế Hải. Dù cả tuần nay hắn ta thề thốt không chở ai ngoài cô, nhưng cô biết rõ đây là mùi nước hoa của Cao Thanh Vy.
Màn hình điện thoại của Lâm Thế Hải liên tục sáng lên lúc 10 giờ tối, hắn luôn giật mình úp màn hình xuống mỗi khi cô đi ngang qua.
Sự đau đớn ban đầu trong lòng Trịnh Diệp Chi giờ đây chỉ còn lại ghê tởm cùng chán ghét. Cô thầm mỉa mai trong lòng, hóa ra một năm qua mình đang làm khán giả xem hai người bạn thân này diễn một bộ phim vụng trộm rẻ tiền.
Chiều muộn ngày thứ Sáu, Trịnh Diệp Chi cầm điện thoại lên, chủ động gửi cho Lâm Thế Hải một tin nhắn nhắn gọn:
“Tối nay em phải ở lại phòng máy chạy deadline mất vài ngày, không gặp nhau được nhé.”
Gần như ngay lập tức, hắn nhắn lại với tốc độ ánh sáng:
“Khổ thân mèo nhỏ của anh quá. Nay anh đành học nhóm cùng mấy anh khóa trên thôi. Em nhớ ăn uống đầy đủ, đừng để bị ốm nhé! Yêu em.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận