Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!

Chương 29: Sự đụng chạm đầu tiên (3)

Ngày cập nhật : 2026-06-16 10:00:48
Giọng nói anh khàn đặc, đục ngầu, mang theo sự nài nỉ run rẩy nhưng lại khiến người khác không thể từ chối:
"Đã cất công đội mưa mang vào tận đây rồi... thì bôi cho tôi đi."
Trịnh Diệp Chi lập tức rùng mình. Cô như một con mèo nhỏ bị dẫm phải đuôi, lập tức xù lông cảnh giác. Cô điên cuồng giãy giụa, vung cùi chỏ dộng mạnh vào khuôn ngực cứng như đá của anh, giọng nói run rẩy gào lên:
"Tống Hoàng Lâm! Anh phát điên cái gì thế? Buông tôi ra ngay! Ai thèm quan tâm đến cái chân của anh mà bôi với chả trát! Buông ra!"
Tống Hoàng Lâm không hề lay chuyển chút nào. Đôi mắt anh đỏ ngầu đầy tia máu, bàn tay to lớn vươn lên bao trọn lấy mu bàn tay đang cầm chai dầu của cô.
Anh dùng một lực, cưỡng chế dẫn dắt bàn tay cô hạ dần xuống dưới. Trịnh Diệp Chi điên cuồng gồng cứng các ngón tay để rút lại, nhưng lòng bàn tay cô vẫn bị anh dứt khoát ấn xuống, chạm vào vùng da thịt trần trụi, sũng nước mưa nơi cổ chân phải của anh.
Cảm giác da chạm da trực tiếp khiến đầu ngón tay cô khẽ giật nảy lên như bị bỏng, nhưng Tống Hoàng Lâm đè mạnh đến nỗi cô không tài nào rút tay ra được.
Đầu ngón tay mềm mại của cô bỗng chạm phải một vết sẹo lồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=29]

Đó là một vết sẹo dài ngoằng, chạy dọc từ mắt cá chân lên tận bắp chân.
Giây phút đó, mọi sự phản kháng, vùng vẫy của Trịnh Diệp Chi lập tức dừng lại.
Toàn bộ cơ thể đang dựng đầy gai nhọn của cô đột ngột trở nên mềm nhũn, vô lực tựa vào lồng ngực anh. Trái tim cô thắt chặt lại dữ dội như bị ai đó bóp chặt đến rỉ máu. Cô không cách nào, cũng không thể nào tàn nhẫn cứng rắn nổi nữa.
Trịnh Diệp Chi cắn chặt môi đến mức rướm máu để ngăn tiếng nấc thoát ra khỏi miệng. Cô chủ động buông lỏng tay, mở nắp chai dầu ra. Thứ chất lỏng màu nâu chảy ra lòng bàn tay cô, tỏa ra một mùi thảo dược cay nồng.
Trịnh Diệp Chi xoa hai lòng bàn tay vào nhau, rồi nhẹ nhàng áp lên vùng cổ chân sưng tấy của anh, bắt đầu thực hiện những động tác xoa bóp, miết nhẹ đầy dịu dàng.
Hơi ấm từ lòng bàn tay cô hòa cùng sức nóng của dầu nóng bắt đầu thẩm thấu qua da, xoa dịu cơn đau thấu xương của Tống Hoàng Lâm. Anh hơi ngửa đầu ra sau sô pha, phát ra một tiếng rên rỉ trầm khàn ngay sát bên tai cô. Âm thanh ái muội ấy khiến toàn bộ vùng da cổ và vành tai Trịnh Diệp Chi đỏ bừng lên như lửa đốt.
Sợ người đàn ông này nhìn thấu sự xót xa trong lòng mình, cô cố tình mím chặt môi, không chút thương tình nói:
"Tống Hoàng Lâm, anh đừng tưởng tôi chịu ngồi đây xoa bóp cho anh là vì tôi quan tâm đến anh. Tôi nhắc lại, đây chỉ là phép lịch sự tối thiểu của tôi với đối tác mà thôi! Xoa bóp xong tôi sẽ đi ngay!"
Giọng Trịnh Diệp Chi cố ép cho thật lạnh lùng, xa cách, nhưng hơi thở đứt quãng đã bán đứng cô.
Nghe những lời nói đầy bướng bỉnh đó, Tống Hoàng Lâm không những không nổi giận, trái lại, lồng ngực anh khẽ rung lên theo một nụ cười đầy đắc ý. Vòng tay vạm vỡ của anh càng siết chặt lấy eo cô hơn, kéo sát cơ thể cô dính chặt vào người mình.
Tống Hoàng Lâm hoàn toàn vùi khuôn mặt góc cạnh hoàn mỹ của mình vào hõm cổ nhạy cảm sũng nước của cô. Chóp mũi anh sượt qua làn da mẫn cảm, rồi dứt khoát ấn một nụ hôn phớt đầy nóng bỏng lên hõm xương quai xanh trước mắt.
Sự đụng chạm đầy ái muội khiến Trịnh Diệp Chi run lên bần bật như bị điện giật. Khóe môi anh cong lên thành một đường cong đầy tà mị, giọng nói trầm khàn vang lên sát bên tai:
"Ừm... Vậy tôi phải cảm ơn sự lịch sự chu đáo này của... "đối tác" rồi."
Tống Hoàng Lâm cố tình dồn lực vào cánh tay, ép sát toàn bộ lồng ngực rộng lớn, rực lửa của mình vào tấm lưng mảnh khảnh của cô, kín không một kẽ hở. Không gian bên trong căn lều hoàn toàn rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa giông quật liên hồi bên ngoài tấm bạt da.
Dưới sự ép sát bá đạo và thô bạo đó, thông qua tấm lưng mảnh khảnh, Tống Hoàng Lâm hoàn toàn có thể cảm nhận rõ mồn một từng nhịp đập điên cuồng nơi lồng ngực Trịnh Diệp Chi.
Mèo nhỏ ngoài miệng thì buông lời cay nghiệt chê bai anh, nói không quan tâm đến anh, thế nhưng nhịp tim phản chủ đang đập điên cuồng đã hoàn toàn bán đứng cô.
Khóe mắt Tống Hoàng Lâm rực lên một tia sáng thâm tình xen lẫn đắc ý. Mèo nhỏ xù lông, mười năm sau cuối cùng em vẫn sa vào tấm lưới của tôi!

Bình Luận

0 Thảo luận