Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!

Chương 20: Bản hợp đồng từ trên trời rơi xuống (3)

Ngày cập nhật : 2026-06-16 10:00:48
Anh bước đến quỳ một gối bên bàn trà, điềm tĩnh rót một chén mới mời ông cụ. Làn khói bốc lên che khuất nụ cười tà khí và ánh mắt mưu mô của một kẻ đi săn.
Anh ngẩng đầu, đôi mắt vốn thường ngày luôn lạnh lùng trước ống kính máy quay, giờ phút này lại trở nên thật cuồng nhiệt. Khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt:
"Chỉ cần cô ấy chịu xuất hiện, mưu kế gì cháu cũng dùng được. Lưới cháu đã giăng xong rồi, lần này mèo con tự mình nộp mạng, không chạy thoát được đâu ông."
Tại văn phòng Agency, sếp vừa rời đi thì Thư đã lập tức ném mạnh chiếc bút bi xuống bàn, phát ra tiếng "tạch" chói tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=20]

Cô ta quay sang mấy đồng nghiệp ngồi dãy bên cạnh, trề môi ghen ghét nói:
"Trưởng nhóm Chi của chúng ta giỏi thật đấy, dự án lớn như vậy mà người ta chỉ đích danh luôn. Chắc phải có bí quyết "chăm sóc" khách hàng đỉnh lắm, chứ người bình thường làm sao mà làm được..."
Vài nhân viên mới thấy thế cũng hùa theo. Bầu không khí trong văn phòng lập tức trở nên ngột ngạt khó chịu.
Trịnh Diệp Chi dứt khoát gập mạnh màn hình laptop một tiếng "cạch", cả phòng lập tức im bặt, đến cả tiếng thở cũng vô thức nín lại.
Cô đứng dậy, bước hai bước đến sát bàn làm việc của Thư, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào khuôn mặt đang tái nhợt của cô ta:
"Bí quyết của tôi là bớt nói hưu nói vượn lại rồi hoàn thành cho xong cái banner quảng cáo đang trễ hạn trước 5 giờ chiều đi. Nếu cô thích tám chuyện như vậy, để tôi nói sếp chuyển cô sang bộ phận dọn dẹp vệ sinh ở sảnh, lúc đó cô tha hồ tám chuyện với khách."
Mặt Thư hết đỏ rồi trắng, hai tay siết chặt tà váy dưới bàn, ánh mắt nhìn theo cô hằn lên tia máu.
Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng, Bích Ngọc ôm trên tay một tập tài liệu hớt hải chạy đến, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm trọng:
"Chị Chi! Phía thư ký của Tống gia vừa gửi email. Họ yêu cầu đúng 2 giờ chiều nay, giám đốc mỹ thuật của dự án phải trực tiếp đến văn phòng đại diện để thông qua bản phác thảo ý tưởng đầu tiên."
Trịnh Diệp Chi nhận lấy tờ giấy từ tay Bích Ngọc. Khi ánh mắt cô lướt qua dòng địa chỉ in đậm ở cuối trang: Tầng 45, Tòa nhà tài chính Tống gia, phường Bến Thành, toàn bộ cơ thể cô vô thức cứng đờ lại. Đây chẳng phải là nơi cô vừa đụng mặt Tống Hoàng Lâm vào sáng qua sao?
Cô chửi thầm trong lòng: [Cái thằng nhóc này không biết nghĩ gì trong đầu nữa. Vả lại cái bẫy này của cậu cũng lộ liễu quá rồi đó! Dù gì trốn cũng không trốn được. Cậu đã muốn thì chị đây chiều ý cậu!]
Trịnh Diệp Chi mang theo vẻ mặt như sắp lâm đại địch đi vào nhà vệ sinh. Nhìn hình ảnh bản thân trong gương, cô dứt khoát lấy ra một thỏi son đỏ dặm lại trên môi, sau đó cẩn thận sửa lại cổ áo sơ mi.
[Công việc là công việc, Tống Hoàng Lâm cũng chỉ là một cái tên thôi. Có gì phải sợ chứ!]
Cô tự nhủ rồi ngẩng cao đầu, cầm tệp tài liệu bước ra xe đi nghênh đón vị ảnh đế đó.

Bình Luận

0 Thảo luận