Người con trai rực rỡ từng khuấy đảo sân băng ngày nào, giờ đây gầy sọp đi trông thấy. Gương mặt góc cạnh vốn lạnh lùng nay hốc hác và tái nhợt. Ống quần bên phải xắn cao để lộ cổ chân quấn đầy băng gạc cực kỳ nhức mắt.
Nhìn hai cây nạng vứt chỏng chơ dưới sàn nhà, lồng ngực Trịnh Diệp Chi quặn thắt lại từng cơn đau xót.
Đôi mắt từng tràn đầy kiêu hãnh trên sân băng giờ đây chỉ còn lại một màu u tối, tuyệt vọng. Trịnh Diệp Chi luôn lý trí nay lại cảm thấy bất lực, hoàn toàn không thể chống đỡ nổi trước sự tàn lụi của anh.
Màn đêm nhanh chóng buông xuống. Dưới bầu trời lấp lánh đầy sao, hai người lặng lẽ ngồi bên nhau ngoài hiên nhà.
Tống Hoàng Lâm ngồi trên bậc thềm gỗ, ánh mắt trống rỗng nhìn ra khoảng không tối tăm trước mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=12]
Anh bắt đầu bộc bạch nỗi lòng của một kẻ đang ở tận cùng dưới đáy vực sâu, giọng khàn đặc, chua chát nhưng cố dùng chút tự trọng cuối cùng để giả vờ bất cần:
"Chị Vy nói đúng... tôi bây giờ chỉ là một thằng què không hơn không kém. Nhưng... tôi vẫn không thể quên được chị Vy. Tôi đi theo chị ấy đến đây vì muốn cầu xin chị ấy quay lại, vì tôi nghĩ mình chẳng còn gì để mất nữa... Nhưng tôi biết mình không còn cơ hội nữa. Tuần sau, chú tôi sẽ đón tôi sang Mỹ định cư. Tôi... không bao giờ có thể đánh khúc côn cầu được nữa."
Tống Hoàng Lâm cố gắng che đi sự tự ti của bản thân. Anh không muốn nhận sự thương hại từ cô, nhưng lời nói ấy lại càng chứng minh bây giờ anh đang đau lòng đến nhường nào.
Trước khi khó nhọc dùng nạng để đứng dậy rời đi, Tống Hoàng Lâm ngập ngừng nhìn cô. Đôi mắt u tối của anh hơi dao động, anh thấp giọng nói:
"Chị cho tôi địa chỉ liên lạc được không? Ít ra... chúng ta cũng là những người đáng thương cùng chung cảnh ngộ, coi như... làm bạn đồng hành từ xa đi."
Trịnh Diệp Chi im lặng nhìn anh rất lâu. Cuối cùng, cô cúi xuống xé một góc nhỏ từ tờ giấy nháp, viết lên đó một địa chỉ email cũ đã lâu không dùng đến, rồi dúi vào lòng bàn tay to lớn của anh.
Cô đứng thẳng người, nhàn nhạt đáp:
"Cho cậu. Nhưng nói trước, tôi sẽ không đọc hay trả lời đâu. Mỗi lần nhìn thấy cậu, chỉ khiến tôi nhớ lại sự thảm hại của bản thân mà thôi. Sang Mỹ rồi thì sống cho tốt vào, đừng để tôi phải khinh bỉ cậu."
Trịnh Diệp Chi cố tình nói những lời thật khó nghe. Cô hy vọng sau này anh có thể có một cuộc sống thật tốt.
Tống Hoàng Lâm không hề tức giận. Anh cẩn thận gấp gọn mảnh giấy ấy lại, cất vào túi áo khoác trên ngực.
Anh khó nhọc chống hai cây nạng đứng lên, khập khiễng bước ra cổng.
Bóng lưng cô đơn của người con trai 19 tuổi lê từng bước khó khăn, chìm dần vào màn đêm. Âm thanh lộc cộc, lộc cộc của cây nạng gõ xuống mặt đường nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn.
Mảnh giấy nháp đó theo Tống Hoàng Lâm vượt nửa vòng trái đất sang nước Mỹ xa xôi, mang theo một địa chỉ email chưa từng được chủ nhân của nó mở ra lấy một lần.
Mười năm thanh xuân, cứ thế trôi qua như một cái chớp mắt.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận