Trịnh Diệp Chi đứng thẳng dậy, nở một nụ cười công nghiệp trên môi. Cô nhìn anh bằng ánh mắt xa cách và lạnh nhạt đến cực điểm, cất giọng phá vỡ bầu không khí:
"Chào anh Tống. Tôi là Trịnh Diệp Chi, giám đốc mỹ thuật phụ trách dự án thiết kế bộ nhận diện thương hiệu lần này của Tập đoàn Tống gia. Rất vui được..."
Tống Hoàng Lâm hoàn toàn phớt lờ lời giới thiệu của cô. Anh hoàn toàn chẳng buồn liếc qua những tờ bản vẽ được xếp ngay ngắn trên mặt bàn lấy một giây, tầm mắt tối sầm của anh lúc này chỉ khóa chặt vào khuôn mặt đang cố tỏ ra điềm tĩnh của cô.
Anh nhìn vào đôi môi đỏ đang mím chặt của Trịnh Diệp Chi. Anh không trả lời, đôi chân dài chậm rãi vòng qua chiếc bàn họp tiến sát về phía cô. Tiếng giày da ma sát với mặt sàn đá vang lên khô khốc, mang theo một sự dồn ép đến nghẹt thở.
Tống Hoàng Lâm dừng lại ngay trước mặt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=22]
Khoảng cách giữa hai người nháy mắt bị thu hẹp đến mức nguy hiểm.
Bóng dáng cao lớn của anh đổ xuống, hoàn toàn nuốt chửng lấy vóc dáng mảnh mai của Trịnh Diệp Chi. Đứng trước lồng ngực rộng lớn, nóng như lửa ấy, cô cảm nhận rõ một sự áp bách đang bủa vây lấy mình, ép cô đến không thở nổi.
Trịnh Diệp Chi vội vàng né tránh ánh mắt rực lửa của anh. Cô cắn chặt răng, những ngón tay thon dài hơi run rẩy chỉ vào màn hình ipad, cố bình tĩnh nói:
"Anh Tống, về phần ý tưởng logo và hình ảnh quảng bá..."
Không để cô nói hết câu, bàn tay to lớn của Tống Hoàng Lâm đột ngột vươn ra, thản nhiên đè chiếc ipad xuống. Anh chồm người tới, giọng nói trầm khàn vang lên ngay sát vành tai cô:
"Trịnh Diệp Chi, tôi tốn công gọi em đến đây không phải để xem mấy thứ này."
Cảm giác nguy hiểm lập tức ập đến, Trịnh Diệp Chi hốt hoảng lùi lại, nhưng vùng thắt lưng lập tức va mạnh vào mép bàn phía sau một cái đau điếng. Cô biết bản thân đã hoàn toàn không còn đường lui.
Khóe môi Tống Hoàng Lâm cong lên một đường cong tà mị. Anh chậm rãi tiến thêm một bước, đem mũi giày da chen ngang vào giữa hai mũi giày cao gót của Trịnh Diệp Chi, dứt khoát cắt đứt mọi đường lui của cô.
Không để cô kịp phản ứng, Tống Hoàng Lâm hơi cúi người, hai lòng bàn tay to lớn chống mạnh xuống mép bàn ở hai bên sườn cô, giam lỏng cô ở giữa.
Lồng ngực vạm vỡ, nóng rực của anh ép sát tới, mùi trầm hương quen thuộc đột ngột xộc vào mũi khiến không khí xung quanh trở nên nóng bỏng đến nỗi không tài nào thở được.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận