Cô dứt khoát xoay người rời đi.
Trịnh Diệp Chi bắt một chuyến taxi thẳng đến tòa nhà chọc trời ở trung tâm phường Bến Thành. Hôm nay cô phải đi nộp tài liệu đấu thầu thay cho đồng nghiệp.
Sảnh lớn của doanh nghiệp vô cùng sang trọng, trần nhà cao vút treo đèn chùm pha lê lấp lánh, sàn đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu những bước chân tấp nập của mọi người.
Cô vừa bước đi vừa cúi đầu kiểm tra lại tập hồ sơ bản vẽ trên tay.
Thế rồi "bịch" một cái.
Cú va chạm mạnh khiến Trịnh Diệp Chi lảo đảo lùi lại vài bước. Toàn bộ tập hồ sơ tuột khỏi tay cô, rơi vương vãi khắp sàn nhà.
Cô đụng phải một lồng ngực vững chãi, cứng cáp như đá tảng của một người đàn ông.
"Thành thật xin lỗi, tôi sơ ý quá!"
Chi vội vàng ngồi xuống để thu gom lại đống bản vẽ thiết kế, miệng liên tục nói lời xin lỗi bằng thái độ rất lịch sự và chuyên nghiệp.
Cùng lúc đó, người đàn ông kia cũng khụy một gối xuống, vươn cánh tay dài ra để nhặt giúp cô những nằm rải rác khắp nơi.
Tầm mắt của Trịnh Diệp Chi vô thức lướt qua đôi chân dài miên man được bọc trong chiếc quần tây cắt may thủ công cao cấp tinh xảo, rồi đến bờ vai rộng lớn, cực kỳ vững chãi.
Anh ta đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, trên mặt đeo một chiếc khẩu trang che kín nửa khuôn mặt. Vóc dáng anh ta quá cao to, dù chỉ đang hạ một gối nhưng vẫn khiến cô cảm thấy hơi áp lực.
Cả hai người cùng lúc vươn tay ra để bắt lấy một bản vẽ ở giữa. Đầu ngón tay thon dài, mềm mại của Trịnh Diệp Chi vô tình chạm phải mu bàn tay to lớn hơi sần sùi của đối phương.
Cô giật mình, mau chóng rụt tay lại như bị điện giật.
Nhặt xong xấp tài liệu, cả hai người cùng lúc đứng thẳng người lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=15]
Lúc này, Trịnh Diệp Chi mới nhận ra đỉnh đầu của cô chỉ đứng đến ngang ngực của đối phương. Người đàn ông này thật sự rất cao.
Bầu không khí trở nên ngột ngạt đến kỳ lạ. Người đàn ông không nói một lời nào, đưa xấp tài liệu đã được xếp gọn gàng cho cô. Trịnh Diệp Chi vươn tay định cầm lấy, nhưng bàn tay to lớn của anh lại siết chặt lấy xấp giấy, chưa chịu buông tay.
Cô nhíu mày, ngước đôi mắt trong veo của mình lên nhìn thẳng vào người đàn ông lạ mặt, định mở miệng để nhắc nhở anh buông tay.
Như thể nghe được suy nghĩ của cô, người đàn ông chầm chậm vươn những ngón tay thon dài còn lại lên, dứt khoát kéo chiếc khẩu trang xuống khỏi cằm, để lộ toàn bộ khuôn mặt vốn được che giấu kỹ càng.
Đường nét góc cạnh cùng sườn mặt hoàn mỹ tựa điêu khắc hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn. Trịnh Diệp Chi hoàn toàn sững sờ. Không còn vẻ tàn tạ, xanh xao của cậu thiếu niên mang nạn năm nào. Đứng trước mặt cô giờ phút này là một người đàn ông trưởng thành, tràn đầy hóc môn nam tính.
Đôi mắt Trịnh Diệp Chi trợn tròn, toàn thân cô đông cứng như hóa đá. Cô đứng chôn chân giữa sảnh lớn tòa nhà, đầu óc trống rỗng.
Là Tống Hoàng Lâm!
Tống Hoàng Lâm cúi đầu nhìn cô. Đôi mắt lầm lì, lạnh lẽo năm xưa nay lại hiện lên vẻ nguy hiểm và sự chiếm hữu điên cuồng. Khí thế áp bách từ anh khiến Trịnh Diệp Chi gần như ngộp thở.
Anh tiến lên một bước dài, phá vỡ khoảng cách an toàn cuối cùng giữa hai người. Mũi giày da bóng loáng vừa vặn chạm vào mũi giày cao gót của cô, gần đến mức cô có thể cảm nhận rõ nhiệt độ nóng rực và khí tức nam tính áp đảo bủa vây lấy cô.
Tống Hoàng Lâm hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt soi mói xung quanh, mặc kệ việc bây giờ bản thân là ảnh đế, có thể bị thợ săn ảnh chụp được bất cứ lúc nào.
Anh cúi người sát xuống bên tai cô, giọng nói trầm khàn mang theo sự kìm nén, nhớ nhung da diết cất lên:
"Trịnh Diệp Chi... Cuối cùng cũng bắt được em rồi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận