Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đá Bay Tra Nam, Tôi Bị Ảnh Đế Bám Riết Không Tha!

Chương 17: Người đàn ông bước ra từ màn ảnh (2)

Ngày cập nhật : 2026-06-16 10:00:48
Trịnh Diệp Chi trở về văn phòng công ty thiết kế truyền thông của mình. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng thảo luận ồn ào, mùi cà phê nồng nặc và khống khí chạy deadline ngột ngạt quen thuộc giúp cô đem những bối rối vừa đầu quẳng ra sau đầu.
Cô ngồi phịch xuống ghế, bật màn hình máy tính lên. Ánh đèn từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh, lạnh nhạt thường ngày.
Lê Bích Ngọc, cấp dưới của cô lạch bạch chạy lại gần, tò mò hỏi han:
"Chị Chi ơi, nộp tài liệu đấu thầu suôn sẻ không chị?"
Trịnh Diệp Chi vừa di chuột chỉnh sửa nét vẽ, vừa tỉnh bơ đáp:
"Xong rồi, nộp đúng hạn, không có gì xảy ra cả. Gom đồ lại rồi tập trung chạy dự án mới tiếp đi."
Trụ sở Tập đoàn Tống gia.
Nhìn mèo con chạy trối chết, Tống Hoàng Lâm thản nhiên kéo khẩu trang lên che dấu nụ cười tà mị đang nở trên môi.
Anh dứt khoát xoay người, sải đôi chân dài về phía thang máy chuyên dụng dành riêng cho ban điều hành, trực tiếp đi thẳng lên tầng cao nhất của tòa nhà.
Cửa thang máy vừa mở ra, không gian ồn ào náo nhiệt của sảnh lớn lập tức bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho sự xa hoa và yên tĩnh của nơi điều hành.
Tống Hoàng Lâm sải bước dọc theo hành lang trải thảm đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=17]

Mọi quản lý và nhân viên cấp cao khi thấy anh đều lập tức dừng bước, cung kính cúi chào: "Anh Lâm"
Tống Hoàng Lâm chỉ gật đầu nhẹ, rồi sải bước tới cánh căn phòng ở phía xa. Anh đẩy cánh cửa gỗ rồi bước vào phòng chờ dành riêng cho mình. Quản lý Trần Phương Mai đang ngồi trên ghế sô pha, chăm chú kiểm tra các lịch trình quay chụp quảng cáo trên chiếc ipad.
Ngay khi bóng dáng cao lớn của Tống Hoàng Lâm bước vào, chị Mai lập tức ngẩng đầu lên.
Làm quản lý cho vị ảnh đế vô dục vô cầu này bao năm, đây là lần đầu tiên chị thấy đuôi mắt anh tràn ngập ý cười. Trực giác lập tức reo còi báo động. Chị đẩy gọng kính, sắc bén hỏi:
"Có chuyện gì dưới sảnh làm cậu vui thế? Tống Hoàng Lâm, đừng nói là cậu vừa tháo khẩu trang gây chú ý dưới đó đấy nhé? Sắp ký đại ngôn rồi, tém lại giùm tôi, đừng gây chuyện."
Tống Hoàng Lâm thản nhiên bước đến bên quầy bar nhỏ trong phòng, tháo chiếc mũ lưỡi trai và khẩu trang vứt sang một bên, để lộ khuôn mặt hoàn mỹ không góc chết dưới ánh đèn. Anh rót một ly nước lọc, uống một ngụm nhỏ rồi bình thản quay lại nhìn người quản lý của mình.
Chất giọng trầm khàn của anh cất lên, mang theo sự kiên định và khao khát chiếm hữu mãnh liệt:
"Không có fan nào cả. Chỉ là... tôi vừa tìm lại được món bảo bối mà mình đã đánh mất từ mười năm trước thôi."
Chị Mai nghe xong liền sững sờ, chiếc bút trên tay suýt rơi xuống đất. Chuông báo động trong đầu reo ầm ĩ.
[Bảo bối? Mười năm trước? Tống Hoàng Lâm xưa nay vốn nổi tiếng là kẻ cuồng công việc, vô tính vô dục đến mức chưa từng dính nửa cái tin đồn tình ái nào cả. Vậy mà bây giờ lại có thể dùng giọng điệu chiếm hữu, nóng bỏng như vậy thốt ra mấy từ đó?] Chị Mai vừa nghĩ xong, da gà da vịt nổi hết cả lên.
Tống Hoàng Lâm không có ý định giải thích thêm. Anh đặt ly thủy tinh xuống mặt bàn, quay sang nhìn thẳng vào thư ký riêng đang đứng cung kính ở góc phòng.
Những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng, đầy vết chai của anh gõ từng nhịp đều đều lên mặt bàn. Anh hơi rũ mắt, trầm giọng hạ lệnh:
"Lập tức điều tra thông tin công ty thiết kế vừa nộp hồ sơ dưới sảnh cho tôi. Báo với ban dự án, vị trí chịu trách nhiệm chính cho chiến dịch này bắt buộc phải là Trịnh Diệp Chi. Nếu bên đó không đồng ý, trực tiếp hủy bỏ toàn bộ hợp tác với họ."
Cùng lúc đó, tại văn phòng làm việc của công ty thiết kế.
Trịnh Diệp Chi đang cắm cúi vẽ, trong lòng thầm thở phào. Cô tin chắc rằng với thái độ vừa rồi mình đã lừa được Tống Hoàng Lâm.
Đột nhiên, cô hắt xì một cái rõ to, cả người không hiểu sao bất giác rùng mình. Cô chau mày, lẩm bẩm: "Ai nhắc mình thế nhỉ? Hay là máy lạnh văn phòng bật thấp quá?"
Nhưng Trịnh Diệp Chi hoàn toàn không hề biết rằng, cô vừa tự tay nộp mạng cho một con sói tuyết đã kiên nhẫn nhịn đói suốt mười năm trời.

Bình Luận

0 Thảo luận