Bước ra khỏi sảnh chung cư, cơn mưa ở Sài Gòn xối xả đổ xuống, từng giọt mưa rơi xuống mặt Trịnh Diệp Chi, lạnh buốt. Làn tóc cô bị gió thôi rối tung, tầm nhìn nhòe đi, nhưng bóng lưng gầy của cô thẳng tắp, trông cực kì cô đơn.
Trịnh Diệp Chi không quay lại nhìn nơi đó lấy một lần. Cô không rơi bất kỳ một giọt nước mắt nào. Dạ dày cô vẫn còn quặn lên từng cơn vì cảm giác ghê tởm, nhưng đầu óc cô lại tỉnh táo một cách kỳ lạ.
[Thời gian vừa qua coi như đem cho chó gặm rồi đi.] Trịnh Diệp Chi thở dài trong lòng.
Vài ngày sau đó, Sài Gòn vẫn mưa không ngừng.
Trịnh Diệp Chi ngồi lặng lẽ trong góc phòng trọ, ánh sáng từ màn hình điện thoại liên tục hắt lên khuôn mặt vô hồn của cô. Điện thoại nhảy thông báo liên tục, hàng loạt tin nhắn từ nhóm bạn đại học gửi đến với thái độ nửa tò mò, nửa hóng hớt.
Tin tức chấn động lan ra: Lâm Thế Hải đã nhập viện cấp cứu trong tình trạng bị thương không nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=9]
Ngay sau đó, Tống Hoàng Lâm cũng bị cảnh sát tạm giữ để điều tra về tội cố ý gây thương tích.
Nhìn những dòng chữ nhảy ra liên tục trên màn hình, Trịnh Diệp Chi chỉ cảm thấy mỉa mai vô cùng. Cô phớt lờ những câu hỏi dồn dập từ mọi người, chỉ lạnh lùng gõ đúng một dòng chữ vào nhóm chung rồi rời nhóm:
"Tôi và Lâm Thế Hải chia tay rồi. Chuyện sống chết của anh ta từ nay đừng kể với tôi nữa."
Thế nhưng, hiện thực luôn tàn khốc hơn người ta tưởng.
Gia đình Lâm Thế Hải thuộc dạng có tiền có quyền, bọn họ lập tức dùng tiền bạc và các mối quan hệ để can thiệp vào vụ án. Để che đậy vụ bê bối ngoại tình của con trai, bọn họ quyết định không kiện Tống Hoàng Lâm ra tòa.
Nhưng sự trả thù của kẻ tiểu nhân thì không bao giờ có giới hạn. Ngay sau khi Tống Hoàng Lâm được bảo lãnh tại ngoại, Lâm Thế Hải đã thuê một nhóm giang hồ chặn đường anh tại một con hẻm nhỏ ở ngoại ô.
Sau vụ đó, Tống Hoàng Lâm bị đánh gãy chân, còn Lâm Thế Hải lập tức được gia đình thu xếp cho bay ra nước ngoài lánh nạn dưới danh nghĩa chữa bệnh.
Chỉ có điều, Tống Hoàng Lâm bị chấn thương dây chằng cổ chân vĩnh viễn, mãi mãi không thể đứng trên giày trượt khúc côn cầu được nữa.
Sài Gòn lúc này đối với Trịnh Diệp Chi trở nên thật ngột ngạt. Đi đến đâu cô cũng phải nghe những lời đàm tiếu, ánh mắt soi mói của những người xung quanh.
Trịnh Diệp Chi không muốn chịu đựng thêm nữa. Cô dứt khoát làm thủ tục bảo lưu rồi chủ động xin đi thực tập một xã nhỏ heo hút nằm ở ngoại ô của Bảo Lộc.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận