Chóp mũi của Tống Hoàng Lâm chạm nhẹ vào vùng cổ nhạy cảm của cô. Cùng với hơi thở nồng đậm mùi bạc hà pha lẫn trầm hương phả tới, đôi môi mỏng nóng như lửa của anh dứt khoát ấn xuống.
"Chụt." Tiếng môi đụng lên da thịt vang lên trong không gian tĩnh lặng. Tống Hoàng Lâm cứ thế đặt một nụ hôn phớt lên hõm cổ của cô.
Trịnh Diệp Chi giật nảy mình, toàn thân run rẩy như bị điện giật. Mười đầu ngón tay của cô vô thức co rút lại. Làn da trắng như tuyết nơi hõm cổ càng thêm ửng hồng, thiêu đốt cả hai bên gò má, cả người cô đứng đực ra tại chỗ.
Nhưng rất nhanh, cô đã vươn hai tay ra chống vào bờ ngực rắn rỏi như bàn thạch của anh, dùng toàn lực đẩy mạnh ra.
Lần này Tống Hoàng Lâm cũn không tiếp tục dồn ép thêm. Anh thuận thế buông lỏng hai cánh tay đang chống trên mép bàn, để mặc cô thoát khỏi ngực anh.
Vừa thoát ra, Trịnh Diệp Chi liền lập tức lùi lại ba bước, hai ngón tay siết chặt lấy cổ áo sơ mi, lồng ngực phập phồng kịch liệt không ngừng. Cô trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt, đôi môi đỏ hơi run rẩy, giương vuốt mèo hù dọa:
"Anh Tống! Dự án này tôi nhận! Anh cho người gửi hợp đồng chính thức sang văn phòng của tôi đi! Đừng có đứng đây giở trò lưu manh nữa!"
Không đợi anh trả lời. Cô đã vơ vội chiếc ipad và túi xách trên bàn, xoay người chạy trối chết ra phía cửa phòng họp, dứt khoát đẩy cửa lao ra ngoài, tuyệt đối không dám ngoái đầu lại dù chỉ một chút.
Cạch một tiếng, cánh cửa khép chặt lại.
Tống Hoàng Lâm vẫn đứng yên tại chỗ. Anh hơi dựa lưng vào mép bàn, hai ngón tay dài thon thả nâng lên, nới lỏng thêm chiếc cúc áo sơ mi thứ ba, để lộ khuôn ngực màu đồng rắn rỏi.
Nhìn cánh cửa phòng họp vẫn còn hơi rung động, đôi mắt sâu thẳm của anh khẽ cong lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/a-bay-tra-nam-toi-bi-nh-e-bam-riet-khong-tha&chuong=24]
Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười đắc ý đầy nuông chiều.
Yết hầu anh trượt lên xuống, anh khẽ mím bờ môi còn vương mùi vani, trầm giọng thì thầm:
"Cuối cùng cũng chịu sa bẫy rồi, mèo nhỏ của tôi."
Mấy ngày sau, vị trí Giám đốc mỹ thuật dự án mới chính thức cuốn Trịnh Diệp Chi vào chuỗi ngày tăng ca không thấy mặt trời. Tiếng bàn phím gõ lạch cạch hòa cùng tiếng thảo luận thiết kế vang lên liên tục trong văn phòng.
Cô liên tục phải trao đổi công việc với ekip truyền thông của Tống gia. Nhưng mỗi khi nhận lịch họp trực tiếp, cô đều giao cho Bích Ngọc đi thay, hoặc khéo léo chuyển sang hình thức gọi video trực tuyến.
CHương 25: Nụ hôn bất ngờ (3)
Trịnh Diệp Chi liên tục miết chặt chiếc bút cảm ứng, tự thôi miên bản thân trong đầu:
[Công việc là công việc, làm xong nhận tiền thầu là dứt khoát đường ai nấy đi. Tuyệt đối phải tránh xa tên ảnh đế lưu manh đầy mưu mô đó ra.]
Nhưng trốn tránh không phải là cách giải quyết mãi mãi.
Sáng ngày thứ Năm, cô buộc phải có mặt tại trường quay ngoài trời ở khu ngoại ô Sài Gòn để trực tiếp giám sát tiến độ thi công bối cảnh thực tế. Đây là bối cảnh phục vụ cho buổi quay video quảng cáo của tập đoàn.
Không khí phim trường vô cùng náo nhiệt. Hàng trăm nhân viên mang thẻ ban tổ chức hối hả chạy đôn chạy đáo. Tiếng cần cẩu chuyển động rầm rầm, các tấm hắt sáng khổng lồ được dựng lên khắp nơi, máy quay chuyên dụng bọc trong khung sắt di chuyển liên tục trên ray trượt.
Dưới ánh đèn chói lóa của trường, Tống Hoàng Lâm rực rỡ đến mức khiến người khác không thể rời mắt. Bộ suit ba mảnh màu đen tinh xảo ôm sát lấy cơ thể hoàn mỹ của anh.
Đạo diễn vừa hô bắt đầu, anh lập tức di chuyển. Từng cú tung người né tránh và quật ngã đối phương của anh lại mạnh mẽ và nhanh gọn đến khó tin. Khí tức tỏa ra từ anh lúc này khiến ai cũng phải nín thở.
Trịnh Diệp Chi đứng lui vào mái che của ban kỹ thuật, đôi mắt trong veo không tự chủ được mà khóa chặt vào bóng dáng nam tính trước ống kính kia. Cô cắn môi dưới, bất lực thầm mắng một câu:
[Tên lưu manh này... hào quang diễn xuất của anh ta lúc này đúng là muốn đòi mạng người ta mà. Phải tỉnh lại thôi!]
"Cắt! Đạt rồi! Chuẩn bị bối cảnh tiếp theo!"
Tiếng loa của đạo diễn vừa dứt, bầu trời Sài Gòn bỗng chốc tối sầm lại, mây đen ùn ùn kéo đến. Một tia chớp đột ngột rạch ngang chân trời, theo sau là tiếng sấm rền dội thẳng vào màng nhĩ.
Ngay sau đó, trận mưa giông tầm tã đổ ập xuống xối xả như trút nước. Những hạt mưa nặng trĩu quất xuống mặt đất, quật vào những tấm bạt da.
Cả phim trường nháy mắt như ong vỡ tổ. Tiếng la hét gọi nhau, tiếng bạt nilon đập phần phật trong gió hòa cùng tiếng sấm chớt như xé toạc bầu trời.
Cơn mưa dội thẳng vào tâm trí Trịnh Diệp Chi, trực tiếp kéo cô về cái đêm mưa giông lạnh lẽo mười năm trước.
Nhân viên la hét điên cuồng, đẩy nhau lao ra dùng bạt nilon che chắn cho các dàn máy quay và thiết bị ánh sáng đắt tiền giá hàng tỷ đồng.
Ở khu vực trung tâm, các diễn viên khác lập tức có hai ba trợ lý cầm những chiếc ô lớn chạy đến che chắn, bảo vệ phục trang rồi nhanh chóng đưa vào phòng nghỉ tạm thời.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận