Ngay khi nhìn thấy thành tích, Khương Vũ liền không kìm được mà gọi điện cho Cừu Lệ: "Bạn trai! Đoán xem em được bao nhiêu điểm!"
Giọng Cừu Lệ cao lên: "Đoán đúng có thưởng không?"
"Anh cứ đoán trước xem nào."
"619."
"..."
Quả nhiên, tên này đã tra điểm giúp cô trước rồi.
Cô lại hỏi: "Bạn trai được bao nhiêu điểm thế?"
Cừu Lệ dừng một chút, nói: "Vẫn chưa tra."
"Kìa, điểm đã có nửa tiếng rồi, bạn trai không phải là... không dám tra chứ?"
"Không phải, mạng lag."
"Mạng lag mà anh còn tra được điểm của em." Khương Vũ lập tức vạch trần cái cớ của hắn.
Tên này chính là không dám tra.
"Đừng sợ, em rất có niềm tin vào anh." Khương Vũ an ủi: "Bạn trai nhà chúng ta không thành vấn đề!"
"Em đừng cúp máy." Cừu Lệ bình tĩnh nói: "Ở cùng anh."
"Ừm."
Cừu Lệ mở loa ngoài, đầu dây bên kia truyền đến tiếng gõ bàn phím, trái tim Khương Vũ cũng theo đó mà treo lên.
Cừu Lệ rất căng thẳng, nhưng Khương Vũ căng thẳng chưa chắc đã ít hơn hắn. Thi đại học chính là cửa ải lớn nhất của đời người mà. Hắn nỗ lực như vậy, chẳng phải vì cái thành tích tốt đó để đi gặp người mẹ mà hắn tâm tâm niệm niệm sao.
"Tra được rồi." Giọng nói trầm thấp của Cừu Lệ truyền đến.
"Thế nào!"
"Không tốt lắm."
Khương Vũ nghe được câu này, trong lòng lập tức lạnh toát, suy đoán hắn khẳng định là quá căng thẳng nên ảnh hưởng đến phong độ làm bài. Ngày thường cho dù kề dao vào cổ cũng sẽ không hừ một tiếng, thế mà thi đại học lại căng thẳng thành cái dạng này.
Khương Vũ thở dài, tìm từ ngữ an ủi hắn: "Không sao không sao, chỉ là một lần phát huy sai lầm mà thôi, anh đừng buồn, cùng lắm thì ôn tập lại một năm, em có thể chờ anh..."
"Ừm, ôn tập lại thì cũng không cần."
"Cho nên... rốt cuộc là bao nhiêu điểm?"
Khương Vũ đều đã chuẩn bị tinh thần hắn thi thấp hơn mình, lại không ngờ rằng, hắn bình tĩnh đọc ra điểm số: "749."
"..."
Cái tên nhóc này bị làm sao thế hả?
"749!! Cái này gọi là không tốt lắm?"
Cừu Lệ chân thành nói: "Nhưng không phải điểm tuyệt đối."
Khương Vũ hoàn toàn cạn lời, "bụp" một tiếng cúp điện thoại.
Cô, một đứa cặn bã thấp hơn cả trăm điểm, sợ hắn thương tâm, tìm lời an ủi hắn cả buổi, trăm triệu lần không nghĩ tới...
Vai hề thế nhưng lại là chính mình.
Ngay lúc Khương Vũ trong lòng thầm mắng Cừu Lệ một trăm lần, bỗng nhiên App " Quá Khứ " gửi tới tin nhắn ủy thác ----
[Thù lao 5 vạn, giúp người ủy thác tìm lại tình yêu. Tên người ủy thác: Trình Dã.]
Khương Vũ nhìn nhiệm vụ ủy thác, cô ngược lại rất vui lòng nhận loại hạng mục Nguyệt Lão này, giúp người khác giật dây bắc cầu, thành toàn chuyện tốt, tâm tình cũng sẽ phá lệ sung sướng. Quan trọng nhất là, loại nhiệm vụ này sẽ không có nguy hiểm thực chất gì.
Khương Vũ không chút do dự đồng ý.
Thêm bạn với người đàn ông tên là " Trình Dã ", Khương Vũ nhìn cái tên này, có chút không phản ứng kịp.
" Trình Dã "... Sẽ không phải là vị giáo phụ siêu sao của giới âm nhạc Hoa ngữ Trình Dã đó chứ!
Chắc là sẽ không trùng hợp như vậy, hơn phân nửa là trùng tên trùng họ.
Khương Vũ: "Xin chào, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho ngài?"
Trình Dã đương nhiên cũng không nói nhảm nhiều, đi thẳng vào vấn đề: "Tôi hy vọng cô giúp tôi vãn hồi người yêu đã từng của tôi."
Khương Vũ: "Vâng? Ngài có thể nói rõ chi tiết một chút không? Hãy kể cho tôi về tình huống của hai người, quá trình quen biết, thông tin cơ bản."
Cô đợi rất lâu, chờ được Trình Dã gửi tới một đoạn tin nhắn thoại thật dài ----
"Tôi và cô ấy quen nhau ở quán bar ngoài làng đại học, cô ấy là ca sĩ hát chính, còn tôi làm ban nhạc, chúng tôi quen biết nhờ âm nhạc. Những năm đó, làm âm nhạc đặc biệt không dễ dàng, chúng tôi cùng nhau chịu rất nhiều khổ cực. Vốn dĩ đã nói tốt, mặc kệ khó khăn thế nào, chỉ cần có nhau, gian nan mấy cũng có thể kiên trì."
"Nhưng cô ấy đã rút lui trước, nói cảm thấy khổ, cô ấy nói cô ấy có người theo đuổi ưu tú hơn, ở bên người đó, cuộc sống của cô ấy sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều."
Người ủy thác đề cập đến âm nhạc, tâm Khương Vũ cũng bắt đầu ngo ngoe rục rịch.
Cái người tên Trình Dã này, tám chín phần mười... thật đúng là vị thiên vương siêu sao kia!
OMG.
Nghe nói, vị đại minh tinh kia ngay từ đầu xuất đạo chính là ôm đàn guitar hát ở đầu đường xó chợ, bị người săn tìm ngôi sao khai quật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=62]
Hắn cực có tài hoa, là ca sĩ kiêm nhạc sĩ, album đầu tiên ra mắt liền một lần là nổi tiếng. Hắn tính cách rộng rãi, hài hước thú vị, chân tình không làm màu, lại là xuất thân rock and roll, tính cách mang theo sự phản nghịch, vừa xuất đạo liền cực chịu người trẻ tuổi yêu thích, thịnh hành toàn Trung Quốc.
Khương Vũ từ nhỏ nghe nhạc của hắn mà lớn lên, còn định tích cóp tiền đi xem concert của hắn nữa chứ!
Mẹ ơi!
" Trình Dã ": "Cô có đang nghe tôi nói không?"
Khương Vũ: "Có có có! Ngài cứ nói, tôi đang nghe!"
" Trình Dã ": "Lúc ấy cô ấy dùng lý do như vậy để chia tay với tôi, khi đó quá trẻ tuổi, không thể chấp nhận, cho nên dưới sự tức giận, liền đi Hải Thành phát triển sự nghiệp, không còn liên lạc với cô ấy nữa."
"Mấy năm nay, mặc kệ nhiều khổ nhiều khó, tôi đều cắn răng kiên trì, bởi vì cứ nghĩ đến mối tình đầu của tôi bỏ đi vì tôi nghèo, liền cảm thấy trong lòng đè nặng một cỗ động lực. Tôi muốn cho cô ấy nhìn thấy tôi hiện tại tốt thế nào, có bao nhiêu người thích tôi, tôi muốn cho cô ấy hối hận..."
Khương Vũ đầu ngón tay run rẩy, trả lời: "Ngài làm được rồi, ngài hiện tại thật sự... rất nổi tiếng."
Đâu chỉ là rất nổi tiếng a, ở giới âm nhạc Hoa ngữ, Trình Dã đã có thể phong thần! Trừ bỏ Bước Đàn Yên ra, thần tượng thứ hai mà Khương Vũ thích chính là Trình Dã a! Nhạc của hắn gần như có thể nói là làm bạn với cô lớn lên!
Tuy nhiên, " Trình Dã " lại nói: "Chính là khi tôi rốt cuộc tiêu tan, rốt cuộc có thể buông bỏ khúc mắc để sống tốt thì cô ấy lại rời bỏ nhân thế."
Khương Vũ: "A..."
" Trình Dã ": "Cô ấy lừa tôi. Năm đó cô ấy lựa chọn rời đi không phải vì tìm được người có điều kiện tốt hơn tôi. Mấy năm nay, cô ấy căn bản không hề kết hôn."
Khương Vũ: "Vậy tại sao cô ấy phải rời đi?"
" Trình Dã ": "Tôi không biết, nhưng tôi có thể xác định, khi cô ấy rời đi, cô ấy đang mang thai đứa con của tôi."
Khương Vũ:??!
" Trình Dã ": "Cô ấy gạt tôi, một mình nuôi nấng con gái tôi khôn lớn. Vừa nghĩ đến điều này... tôi thật sự hận không thể giết chết chính mình năm đó. Tôi lúc ấy sao lại ngu xuẩn như vậy, sao tôi có thể để cô ấy đi!"
Khương Vũ không biết nên nói cái gì.
Sao đều là cái kịch bản này, lúc trước là Tạ Uyên, hiện tại là Trình Dã. Bạn gái đều thích mang bầu bỏ chạy như vậy sao? Để lại những ông bố hối tiếc không kịp quay đầu tìm con gái?
Khương Vũ: "Sao ngài có thể xác định cô ấy sinh con, và đó là con của ngài?"
" Trình Dã ": "Nhất định là của tôi, cô ấy mấy năm nay căn bản không kết hôn, hơn nữa dòng thời gian cũng khớp, đứa bé kia đến vào lúc chúng tôi đang yêu nhau cuồng nhiệt."
Khương Vũ không hề hoài nghi, hỏi: "Vậy ngài hy vọng tôi giúp ngài thế nào?"
" Trình Dã ": "Ở dòng thời gian của tôi, hết thảy đều đã muộn, chí ái cuộc đời tôi, còn có bảo bảo của tôi... hết thảy đều đã muộn, tôi sẽ không còn được gặp lại họ. Nhưng ở dòng thời gian của cô, hết thảy đều còn kịp."
Khương Vũ nói: "Ở dòng thời gian này của tôi, ngài sẽ nguyện ý tái hợp sao?"
" Trình Dã ": "Tôi đã từng hận cô ấy, nhưng tôi chưa từng quên cô ấy dù chỉ một ngày. Mặc dù qua nhiều năm như vậy, tôi cũng đã qua tuổi nhi lập (30 tuổi), nhưng biết cô ấy sống không tốt, tôi vẫn cảm thấy... tâm như dao cắt."
"Tôi nhớ rõ trước kia đã từng gọi cho cô ấy một lần, muốn hỏi cô ấy sống có tốt không, nhưng nghe thấy cô ấy có con, tôi lại lùi bước. Giọng cô ấy nghe có vẻ rất hạnh phúc, tôi không dám quấy rầy..."
Khương Vũ nghe hắn nói những lời này, trong lòng đại khái cũng hiểu rõ, cô quyết định giúp hắn: "Vậy xin ngài hãy nói cho tôi thông tin cơ bản, bao gồm người yêu của ngài, tất cả những chuyện ngài biết, xin hãy nói cho tôi."
" Trình Dã ": "Bên cô hôm nay là ngày bao nhiêu?"
Khương Vũ: "Ngày 19 tháng 6."
" Trình Dã ": "Ngày 23 tháng 6 tôi có một buổi biểu diễn ở Hải Thành."
Khương Vũ: "Ngài không phải định bảo tôi đi xem concert để gặp ngài chứ?"
" Trình Dã ": "Ừm."
Khương Vũ:...
"Ngài có hiểu lầm gì về concert của mình không?"
Vé concert của Trình Dã, mỗi lần mở bán chỉ ba phút là hết sạch, hiện tại khẳng định không còn vé, cho dù có thì cũng toàn là vé chợ đen giá trên trời.
Lùi một vạn bước, chẳng sợ Khương Vũ mua được vé, hơn nữa mua được vị trí hàng đầu tốt nhất, có thể nhìn thấy hắn ở cự ly gần... Cô cũng không có cách nào nói chuyện với hắn a.
Nhớ năm đó, gặp Tạ Uyên đã là thiên nan vạn nan, nhưng tốt xấu gì cũng vẫn có thể tiếp xúc nói chuyện. Vị Trình Dã này chính là đỉnh lưu siêu sao chân chính a! Sao cô có thể gặp được hắn.
" Trình Dã ": "Yên tâm, sau khi concert kết thúc, cô có thể tìm bất kỳ nhân viên công tác nào tại hiện trường, nói với họ một câu ám hiệu, họ sẽ đưa cô tới gặp tôi."
Khương Vũ: "Còn có ám hiệu?"
" Trình Dã ": "Ừm, đây là tôi cùng cô gái mối tình đầu đã ước định. Tương lai có một ngày, mặc kệ ai trong chúng tôi nổi tiếng, chỉ cần ở concert của đối phương nói câu ám hiệu này, liền nhất định có thể gặp được đối phương, vạn núi không thể ngăn cách."
Khương Vũ: "Cái này cũng... quá lãng mạn đi!"
" Trình Dã ": "Chúng tôi cũng từng có quá khứ rất ngọt ngào lãng mạn."
Nói những lời này, giọng nói của hắn cũng trở nên ôn nhu hơn rất nhiều.
Khương Vũ: "Vậy ám hiệu là gì?"
" Trình Dã ": "Ám hiệu chính là tên con của chúng tôi trong tương lai. Con trai theo họ tôi ---- Trình Ý, con gái theo họ cô ấy ---- Khương Vũ."
Khương Vũ:????????
"Dám, xin hỏi mối tình đầu của ngài tên là..."
" Trình Dã ": "Cô ấy là cô gái đáng yêu nhất tôi từng gặp, tên cô ấy cũng là cái tên hay nhất tôi từng nghe, tính cách cô ấy cũng là tính cách tôi thích nhất..."
Khương Vũ: "Cho nên rốt cuộc cô ấy tên là gì!"
" Trình Dã ": "Khương Mạn Y."
Khương Vũ:...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận