Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 82  ·  14.6%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 12: Sáng lấp lánh
15/02/2026 21:24· 2,265 từ

Tống Thính Tuyết ra vô cùng hào phóng.

Hắn nói chỉ cần họ chịu hỗ trợ, bất luận thể tìm được em vợ hắn không, Triệu phủ đều sẽ thù lao tương xứng.

Đối với Sở Hòa, đang lúc túng thiếu từng đồng đây quả là dụ hoặc trí

Nàng kéo tay A khẽ nói một câu “đi xem rồi cùng Tống Thính Tuyết lên tới Triệu phủ.

Trên đường trò chuyện, Hòa mới biết được một chuyện ý muốn…

Tống Thính Tuyết vốn người ở rể của Triệu gia.

Không trách được hắn tránh né lời đồn, cũng cẩn khi nhắc tới Triệu phủ. Địa người ở rể vốn không chịu, nay lại xảy ra chuyện tích kỳ bí trong phủ đệ, trách nhiệm vai hắn càng nặng ai hết.

Ở thời đại này, là nam tử có chí khí, bản lĩnh, đều xem thường chuyện cửa làm người ở rể”. nhưng khi Tống Thính Tuyết nói sắc mặt hắn vẫn thản, không chút xấu cũng chẳng nửa phần né.

A Cửu không hiểu, đầu hỏi: “Người ở rể gì?”

Sở Hòa nhỏ giọng thích: “Chính là con rể đó. Ăn của nhà vợ, dùng nhà vợ, con sinh ra theo họ nhà vợ.”

A Cửu lúc thì thơ, lúc lại thông minh đến lạ. Hắn gật gù: “Tựa như cùng nàng giống nhau.”

Sở Hòa suýt thì khí, thấy Tống Thính Tuyết liếc vội len lén giật giật áo Cửu, thì thầm: “Đừng nói

Triệu gia là đệ phú hộ trong thành, phủ đệ lớn, khí thế xa hoa.

Tống Thính Tuyết vừa vào liền hỏi hạ nhân phu đâu. Khi nghe phu nhân ở phòng thu chi, giữa lông mày hắn liền nhíu chặt.

“Vinh Nguyệt thân thể chỉ xem sổ sách đã hao tổn thần, sao lại tự mình phòng thu chi?”

Hạ nhân đáp: “Trong có mục bị lệch, đại tiểu không yên lòng, nên tự mình xem.”

Tống Thính Tuyết thở bước chân cũng theo đó nhanh vài phần.

Sở Hòa và A đi theo phía sau, dọc đường thấy hạ nhân Triệu phủ cung với Tống Thính Tuyết. Sở nhìn mà âm thầm cảm khái: Thính Tuyết làm người rể nhưng không hề xem thường, trái lại Triệu gia rất có địa mà xem ra quan hệ phu nhân cũng thuận.

Trong phòng thu chi, vị trướng phòng tiên sinh đang thành hàng, cung cung kính kính nghe người ngồi trước bàn phân phó.

Nữ tử mặc hoa ngồi thẳng lưng sau bàn, ngón thon dài khảy bàn tính lách Khí chất nàng dịu dàng thanh lãnh.

“Thành tây tiệm vải một phần trăm tiền tiến vào.” nói đều đều, “Ta nhớ rõ buôn bán ở thành tây do Ngô tiên sinh phụ trách?”

Ba vị trướng phòng lại đồng loạt chuyển ánh mắt một người.

Ngô tiên sinh cố ra một nụ cười, hành lễ: thành tây bên kia đúng là thuộc hạ quản lý.”

“Ngô tiên sinh trước chưa từng tính sai trướng.”

Ngô tiên sinh lập cúi người, giọng lộ vẻ khẩn “Gần đây thân thể ta không tốt, nhất thời đầu óc thần, mới phạm phải sai lầm. tiểu thư, đây đều lỗi của ta, ta tâm nhận phạt.”

Triệu Vinh Nguyệt mỉm dịu hòa, giọng lại bình tĩnh nước: “Ngô tiên sinh nói vậy quá lời. Ngài vì Triệu làm việc gần hai mươi năm, vẫn còn nhớ năm còn bé, lần đầu tính sổ sách… chính nhờ ngài dạy dỗ. Ngài với ta có ơn mở Chỉ một lần sơ nói gì đến chuyện xử

Lời nàng mềm nhẹ, gió xuân lướt qua hồ nước, Ngô tiên sinh run run khóe dường như thực sự cảm

Triệu Vinh Nguyệt khẽ dùng khăn che miệng, sắc mặt trắng hơn.

“Ngô tiên sinh không tự trách. Ai cũng có lúc Ta sẽ không để trong lòng.”

Ngô tiên sinh cười “Hổ thẹn, hổ thẹn.”

Nhưng lời tiếp theo Triệu Vinh Nguyệt lại như thanh bọc nhung, đâm vào điểm yếu mạng:

“Nửa tháng trước, Ngô sinh và chưởng quầy tiệm vải tây có đi Túy Vân Lâu rượu. Ta nghe nói quỳnh lộ của Túy Vân Lâu rất ngài lại mê rượu… sau ta sẽ bảo chuẩn bị vài bình nhất đưa đến phủ ngài.”

Ngô tiên sinh cúi càng thấp, mồ hôi rịn thành

Ba vị trướng phòng lại nghe vậy đều lặng lẽ liễm tâm tư, chỉ thấy vị tiểu thư thân thể suy sắc mặt nhợt nhạt nhưng giữa vi lời nói lại vài phần uy thế thể trái.

“Vinh Nguyệt.”

Giọng Tống Thính Tuyết cửa truyền đến, nghe ra lo hơn nửa phần.

Hắn bước nhanh vào, để ý bầu không khí nghiêm trong phòng, lập tức đi thẳng bên nữ tử, nắm lấy tay lạnh của nàng.

“Thân thể nàng yếu này, đại phu nói phải tĩnh Sao lại tự mình tới phòng chi? Lỡ làm thân thể thêm thì phải làm sao?”

Triệu Vinh Nguyệt khe cười, để mặc hắn nắm tay.

Nàng đứng dậy, gọn sai bảo bốn vị trướng phòng xuống rồi mới đáp:

“Ta biết bản thân Chỉ xem mấy quyển sổ, không cả.”

Nàng nói rồi mới ý đến hai người trẻ tuổi sau Tống Thính Tuyết.

Đôi mắt hơi cong, cười dù nhạt nhưng có vài hiền hòa: “Vị công tử và nương này là…?”

Tống Thính Tuyết giới “Đây là hai vị cao nhân mời đến hỗ trợ tìm kiếm Tinh, A Cửu công tử, Hòa cô nương. Vị này chính phu nhân của ta.”

Triệu Vinh Nguyệt tuy trưởng trong thương hộ, nhưng dáng ôn nhu thanh lệ, khí độ mang phong thái danh môn tú, hoàn toàn không giống người chốn hồng trần toan

Nàng hành lễ, giọng mà vẫn lễ độ: “A Cửu tử, Sở Hòa cô nương, làm hai vị phải vất vả chuyến. Tiểu muội Sơ Tinh nhà m·ất t·ích, phu quân hẳn đã nói qua. hai vị có thể con bé trở về, ta lấy nửa gia sản Triệu làm tạ lễ.”

Tống Thính Tuyết trong mang theo tự trách: “Vinh Nguyệt việc của Sơ Tinh mà ưu quá độ, thân thể ngày suy nhược. Mà ta chỉ là kẻ đọc sách, việc thương lại dốt đặc mai, rất nhiều chuyện không thể thay nàng gánh được.”

Nói đến đây, hắn môi, ánh mắt mang theo hy cuối cùng, giống như toàn bộ lượng hiện tại đều trông hai người trẻ tuổi trước mặt.

“Thật sự kính xin vị, hãy giúp chúng ta tìm Tinh.”

Sở Hòa thoáng nghiêng nhìn A Cửu.

A Cửu lại đang man chơi đùa đóa hoa nhung tóc nàng. Thỉnh thoảng hắn ngẩng thoáng liếc qua châu thoa lánh trên đầu Triệu Vinh Nguyệt, lại mất hứng mà tầm mắt về, dáng hờ hững như thể sinh tử nhà người chẳng quan đến mình nửa điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=12]

Sở Hòa hiểu quá Loại chuyện nghiêm túc này, hỏi đúng là vô ích.

Nàng liền đứng dậy, hai vợ chồng Triệu gia nói: tiên sinh, Triệu phu nhân, xin chúng ta ra ngoài thương một chút.”

Kéo A Cửu ra cửa, Sở Hòa nhỏ giọng hỏi:

“A Cửu, ngươi thấy nào?”

A Cửu đáp đơn “Đứng xem.”

Sở Hòa nghẹn lại: hỏi ngươi… chuyện này có nên hay không?”

A Cửu nghiêng đầu, vẻ nghiêm túc đến buồn cười: gọi là dễ làm? Cái gọi là không dễ làm?”

“Ngươi nhỏ tiếng một Sở Hòa hoảng hốt nhắc.

A Cửu liền ngoan hạ giọng, nhỏ đến mức như muỗi vo ve, nàng một chữ nghe không ra.

Sở Hòa im lặng lâu, cuối cùng nổi nóng. Nàng tay túm lấy cổ áo hắn, mạnh xuống, ép hắn khom lại gần mình.

“Ngươi đừng náo loạn!”

Bạc sức va chạm linh vang lên, dưới nắng ban lấp lánh như sóng vỡ vụn.

Sở Hòa kiễng chân, nhan xinh đẹp chỉ cách A trong gang tấc. Hàng mi nàng lên thành một độ cung vừa khéo hứng trọn ánh sáng lên trong đáy mắt

Không biết vì sao, tiểu hoa nhung trên tóc nàng sống dậy, như gió xuân khẽ qua mặt hồ tĩnh lặng, sóng gợn dập dềnh lan xuống đáy tâm. Cả không dường như cũng khẽ theo.

Hắn nhìn nàng không mắt.

Sở Hòa bỗng cảm không được tự nhiên, bèn thả đang níu cổ áo hắn. Gót đặt xuống đất, nàng hơi tránh ánh mắt kia, nhẹ giọng

“Ý ta là… vụ mất tích này nghe đã thấy quái. Có thể sau lưng còn thế lực gì đó thúc Chúng ta có nghèo thật, nhưng không thể lấy mạng đánh cược.”

Hắn vẫn nhìn nàng, mắt chưa từng dịch chuyển.

Sở Hòa nuốt nước Không biết làm gì, nàng túm một sợi tóc dài trước ngực, quanh đầu ngón tay, lúng nói tiếp:

“Nếu ngươi cảm thấy này quá nguy hiểm thì thôi, ta cứ rời đi. Nếu… nếu bị thương, chảy máu… vậy không đáng chút nào.”

Nàng nghĩ rất đơn

Chuyện quỷ thần kỳ nàng chẳng hiểu gì. Nàng không võ, cũng không biết cổ thuật. lúc xảy ra chuyện, người lên chắn phía trước chắc chắn là A Cửu. Bị cũng là hắn. Nếu cả hắn còn xử không nổi… thì nàng càng có cách.

Đợi hồi lâu vẫn nghe hắn trả lời.

Sở Hòa mất kiên ngẩng mặt lên: “A Cửu, ngươi nghe ta nói không vậy?”

Vừa ngẩng lên, nàng nghẹn lại hô hấp.

Không biết từ khi A Cửu cũng cúi người xuống, hơi cong. Đầu hắn hạ thấp, còn gần hơn lúc nàng chân. Gần đến mức chỉ cần thêm nửa phân, chóp hai người sẽ chạm

Hắn vốn như một xác không hồn, thường im lặng mức khiến người ta sợ hãi.

Nhưng vào thời khắc vì khoảng cách quá gần hay hơi thở hắn lướt qua da, bỗng cảm giác được nhịp của hắn… ấm nóng, mơ hồ, lấy.

Ánh nắng chói chang do chính nàng hoảng loạn, thoắt đỏ lên, chóp mũi tấm mồ hôi vụn.

A Cửu hơi nghiêng

Đôi mắt đỏ xinh của hắn phản chiếu nàng cách rất gần, trong trẻo, ngây lại chứa một tia tò khó nói nên lời.

Không biết vì sao, nhìn thấy chính bóng mình phản trong đáy mắt hắn, Sở Hòa nhiên càng thêm thẹn thùng. đỏ mặt vốn đã mạnh lại bốc cao hơn, nhưng kịp kéo dài, một râm phủ xuống. Ánh trong mắt hắn như bị mù mỏng mông lung che khiến mọi biểu cảm nàng cũng trở nên mơ

A Cửu đưa hai lên, chống vào vách tường phía đầu nàng, tư thế như vây lại, vừa vặn che luôn nắng trưa đang gay gắt.

Đôi mắt thiếu niên chằm chằm không chớp. Hàng mi xuống, tạo thành một bóng trước mắt nàng, đến cả tóc của nàng bị gió thổi cong lên, cũng bị thu cả vào đáy như thể chỉ cần động nhỏ của nàng cũng hắn thất thần.

Tim Sở Hòa đập nhịp.

Bỗng, hắn mở miệng: muốn kiếm tiền.”

Sở Hòa ngây ra thoáng.

…Hắn vừa rồi suy cái gì, kết luận ra cái

Chẳng lẽ hắn đột giác ngộ tầm quan trọng của bạc?

Tay A Cửu, tái thon dài, lạnh lạnh, nhẹ nhàng vào bông hoa nhung trên đầu Hắn cúi đầu, giọng thấp như tự thì thầm:

“Sau đó… đem cái đổi thành đá quý sáng lấp hơn. Nhất định sẽ càng đẹp.”

Sở Hòa: “?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận