Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 82  ·  6.1%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 5: Màn thầu
11/02/2026 22:28· 1,851 từ

A Cửu lại ra giết người.

Sở Hòa cũng không hắn rốt cuộc có lời nàng hay không, càng không hắn có thật sự định mang rời khỏi nơi quỷ này. Nàng chỉ có thể ngoan ở trong thạch động, hắn trở về như lần.

Nhưng lần này, thời chờ đợi dường như hơn trước rất nhiều.

Sở Hòa mấy phen ra cửa động, đi đi lui nơi miệng hang, vẫn thấy nửa bóng người.

Nàng sốt ruột không lẩm bẩm: “Xong rồi, rồi… hắn sẽ không xảy ra gì chứ?”

“Sở Hòa.”

Giọng thiếu niên từ cửa động truyền vào. ngày sống chung, đối với nàng nói, thanh âm ấy quen thuộc mức chỉ nghe đã lòng.

Sở Hòa mừng rỡ, nhanh ra phía cửa: Cửu!”

“Sở Hòa.”

Trong bóng tối, vẫn hai chữ ấy lại.

Bước chân nàng khựng

Bên ngoài dường như đợi được nàng, lại “Sở Hòa, ra đây.”

“Nghe rõ chưa, Sở Ta không ở đây, tuyệt đối không được bước ra thạch động.”

Trong đầu nàng chợt lên lời căn dặn A Cửu ngày trước. Đôi chân lập tức đứng yên trong động, thế nào cũng không thêm nửa bước.

“A Cửu?”

“Ta là A Cửu. Hòa, ra đây.”

Sở Hòa càng nghe thấy bất thường. Lòng giác nổi lên, nàng lùi hẳn sau hai bước, tuyệt đối không ý định đi ra

Đột nhiên, tiếng phóng đến. Trong bóng lóe lên một cái lưỡi dài ướt, chỉ trong một hơi thở quấn chặt lấy eo Lực kéo mạnh đến kinh người, cả người nàng bay mặt đất.

“Phạch!”

Từng đốm lam sắc đàn huỳnh trùng bay ra, tụ lại quanh người Sở chiếu sáng bóng đêm.

Sở Hòa bị treo lửng giữa không trung. ngẩng đầu nhìn, trái tim suýt nhảy khỏi lồng ngực.

Một con thiềm thừ vàng cao bằng vóc toàn thân phủ lớp chất nhầy người nhìn muốn nôn mửa. Đầu nó dài đến quỷ chính nó đã cuốn lấy nàng giữa trời.

Nước miếng thiềm thừ tong tong đầy mặt Nó nhìn Sở Hòa như nhìn ăn, chỉ là vì có chủ ra lệnh, nên vẫn dám nuốt nàng vào bụng.

“Cổ mẫu là của

Trên đỉnh đầu thiềm một bóng người ngồi.

Cũng là huyết sắc phục, cũng là mái dài trắng tựa tuyết, rối bời nửa gương mặt. Chỉ lờ mờ dưới lớp tóc ấy, mắt đỏ như máu, lạnh lẽo lưỡi đao.

Sở Hòa treo giữa không trung, nàng cảm thấy dạ dày đảo lộn, nữa muốn nôn.

“A… A Cửu?”

“A Thất.”

Hắn sửa lời một rồi không nói thêm nữa. Vỗ vỗ lên đầu thiềm hắn nói: “Tiểu Hoàng, trở về.”

“Phạch!”

Thiềm thừ vui mừng một tiếng, đội thiếu trên đầu, trong miệng ngậm lấy Hòa, tung tăng nhảy nhót, mang hai người lao vút thông đạo đen thẳm.

Sở Hòa trong lòng lên dự cảm bất Nàng biết, bị A Thất mang lần này, tuyệt đối sẽ không kết cục tốt.

Nàng bị treo giữa không trung, thân lúc hiện lúc ẩn theo từng bật nhảy, eo đau đến mức như sắp bị kéo

“A Cửu… cứu mạng!”

A Thất ngồi vững đầu thiềm thừ, dáng động như núi. Mái tóc dài bay hỗn loạn trước mặt hắn. hờ hững liếc nhìn nhân đang kêu gào, giọng thản “Không cần gọi. Hắn lâm vào tử chiến, chưa trở về.”

Tiếng kêu của Sở nghẹn lại. Trong khoảnh ấy, điều nàng nghĩ đến đầu không phải bản thân sẽ ra mà là, A Cửu thật sự không về được hay

Thương tích trên người mỗi lần một nặng, lần một đáng sợ, vậy mà bao giờ hắn quên mang về nàng một cái màn

Sở Hòa ngẩng mặt, run run: “A Cửu sao vậy?”

"Bị chúng nó vây Hiện tại, hẳn là bị chia năm xẻ bảy rồi."

Hắn nói “chia”… ý tứ gì?

Thân hình A Thất giống hệt A Cửu, lạnh lẽo hơn nhiều. Hắn nói: tên ngu xuẩn ấy rõ ràng tài liệu tuyệt hảo luyện cổ, lại cố chấp không Dù sao hắn cũng chết rồi. Cùng lắm phí, chi bằng để ta luyện mẫu cổ.”

“Ngươi nói muốn đem luyện thành mẫu cổ?”

Thanh âm đột ngột lên, kéo theo luồng lạnh buốt và tiếng côn trùng rền trời.

Thiềm thừ lập tức lại. Đầu lưỡi nó lá đao liễu chém đứt. Thân bị mất điểm tựa, Sở Hòa xuống, nhưng một cánh đã kịp thời ôm lấy nàng.

A Thất đứng trên thiềm thừ, ánh lam quang lướt qua. Xiêm y hắn phới, tay giơ lên một cái, số phi trùng rơi bộp xuống đất. Trong bóng tối có càng nhiều loài sát hừng hực sát đang phục kích.

Sở Hòa bị ôm vào lòng một người. ngẩng đầu, vui mừng vỡ òa: Cửu!”

Nhưng ngay giây tiếp nụ cười của nàng lại.

Thiếu niên tóc bạc thân nồng mùi máu Từng giọt huyết thanh rơi "tí vang vọng trong địa đạo trống giống như tiếng chuông

Ngoại trừ cánh tay ôm nàng, nửa thân lại của hắn… huyết nhục mơ

Sở Hòa sững sờ lâu mới thốt lên: Cửu… tay của ngươi đâu?”

A Cửu liếc nàng cái, chẳng hề để Hắn buông nàng ra, từ trong lấy một gói giấy dầu dính nhét vào tay nàng: ăn hôm nay.”

Sở Hòa siết chặt giấy dầu, giọng gần bật khóc: “Ngươi như vậy còn đoạt đồ ăn!”

A Cửu bị nàng một câu cũng nổi “Không phải vì ngươi ăn nhiều

Sở Hòa muốn gào nhưng vừa thấy nửa hắn máu chảy như suối, mọi đều nghẹn lại.

A Thất đứng trên nhìn xuống, bị phớt khiến hơi thở hắn càng thêm lẽo: “Ngươi thương tích nặng như đánh không lại ta.”

A Cửu đứng chắn Sở Hòa. Dù nửa đã nát bấy, hắn vẫn cố che hết thân hình nàng.

Hắn cười nhạt: “Giết ta dùng nửa lực đủ.”

“Cuồng vọng.”

Hai người dùng Miêu đối thoại, Sở Hòa hiểu họ nói gì, nhưng vẫn nhận được sát khí nặng nề không gian.

Nàng nhìn thân thể Cửu đầy thương tích, thịt be bét, bỗng chốc hiểu nàng chính là trói buộc của

A Cửu quay đầu, bàn tay vẫn còn vẹn kia lên. Một con tiểu xà quấn quanh cổ tay hắn, hướng về phía Sở nguy hiểm phun ra cái lưỡi tươi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=5]

Sở Hòa hoảng sợ một bước.

Thiếu niên giống như máu, nói: “Ngươi đi Tiểu Thanh đi trước.”

Sở Hòa hơi sững

“Nếu… nếu… Tiểu Bảo nói…” Thiếu niên mím vô cùng khó khăn mở miệng, mắt dừng trên bụng nhỏ của Chỉ một thoáng, hắn hồi tầm mắt: “Tính, ngươi cứ đi trước.”

Nàng bước lên một “A Cửu.”

Thiếu niên không nhìn “Đừng kéo chân sau ta.”

Sở Hòa lập tức lại.

Tiểu thanh xà vai nàng, cọ cọ mặt nàng.

Sở Hòa xoay người, theo hướng đám huỳnh lam nhạt.

A Thất nói: “Ngươi không được ta.”

A Cửu đáp: “Ít thể kéo ngươi cùng.”

A Thất cười lạnh: một mẫu cổ, muốn cùng ta liều mạng, ngu

“A Cửu” đón lấy tanh phong thổi tới, dài bị âm phong lật tung, ra gương mặt nhiễm máu. Không là sắc đỏ của càng diễm lệ, hay đôi đồng như hồng bảo thạch diễm, đến mức không rõ nữa.

“Nàng không phải mẫu hắn nói. “Nàng là của Tiểu Bảo.”

Hai thiếu niên bạch hồng y, ánh mắt vào nhau. Từ bóng tối, một cổ trùng ẩn nấp bỗng trào dữ dội, như thú thề muốn cắn nuốt lẫn nhau.

Bên kia, Sở Hòa biết đã chạy bao Hai bên thông đạo trong thạch những đôi mắt đỏ trước kia thường xuất hiện đã mất, như báo hiệu trận tàn sắp kết thúc.

Nàng hỏi tiểu thanh “A Cửu… có thể không… chết?”

Tiểu thanh xà gật

Trong tay nàng còn cái bao màn thầu biến hình, trên mặt đều là m·áu, lại lạnh lại cứng. Trước nàng tuyệt đối sẽ thèm liếc loại đồ vốn nên ném vào đống rác một cái.

Nhưng suốt thời gian rồi, nàng đều dựa những cái màn thầu nhiễm huyết để lấp đầy bụng.

Những lời dối trá dùng để sống sót, cả đều có sơ hở. Nàng dựa vào việc hắn không hiểu sự, mới lừa được tin nàng là vị hôn thê hắn.

Còn tin… tin rằng họ sẽ có Tiểu cái loại chuyện ma quỷ đó.

Bước chân Sở Hòa lúc càng chậm, cuối gần như không bước nổi nữa.

Đám huỳnh trùng lam bay quanh nàng, cung ánh sáng, chỉ dẫn đường sống nàng.

Thông minh thì nên theo nơi có ánh

Nhưng cố tình, khi nàng lại không minh như vậy.

Đồ trong tay nàng xuống đất. Nàng xoay bước ngược lại.

Nàng chạy qua từng động tối đen, dưới lam u ám nhạt nhòa, lướt một đôi mắt đỏ ẩn giấu bóng tối.

Đó là một thân dung hòa hoàn toàn hắc ám.

Mặt nạ hoa văn che nửa khuôn mặt tóc dài trắng tinh, mềm mại, đến mắt cá chân. Nữ hài tới, gió nhẹ lay lọn tóc hắn, kéo theo tiếng chạm khẽ giữa đồ trên áo.

“Leng keng.” Một âm nhỏ, tựa như ảo

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận