Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 82  ·  23.2%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 19: Giảm đau
15/02/2026 21:31· 1,284 từ

Chỉ trong chốc lát, Triệu phủ nên tĩnh lặng như nhà trống.

A Cửu ngồi xổm trên mặt một tay sờ sờ vũng thuốc. Đôi mắt hắn liếc Sở Hòa, nơi có thanh xà quấn quanh vai Tiểu thanh xà như nhận không còn tự ý bò quay lại đi tới đi quanh Sở Hòa.

A Cửu chấm ngón tay dính thuốc đưa đến trước tiểu thanh xà.

Tiểu thanh xà vươn đầu, liếm chút ngón tay hắn, lập tức lăn ra, nằm bẹp mặt đất.

“Tiểu Thanh!”

Sở Hòa lao tới, đôi tay lên, như muốn ôm tiểu thanh xà, gọi tên nó, trong tay con vật nhũn, lúc ẩn lúc hiện.

“Tiểu Thanh, ngươi sao vậy!”

“Ngươi mau mở to mắt nha!”

“Tiểu Thanh!”

A Cửu chống tay lên đầu vẻ mặt mê mang, Sở Hòa biểu cảm đầy cảm

Tiểu thanh xà sợ hãi, đầu ngẩng lên rồi cúi hai mắt lảo đảo.

Sở Hòa tiến tới trước mặt Cửu, giọng thấp: “Dược vấn đề sao?”

A Cửu không trả lời.

Sở Hòa đặt tiểu thanh lấy khăn tay ra, thận xoa ngón tay A Cửu.

Nàng đầy hiếu kỳ, lời nói ra liên tiếp: “A A Cửu tốt nhất, ngươi thông nhất thế giới, nói ta đi, loại dược này phải độc dược chứ?"

A Cửu liếc mắt, nắm lấy Sở Hòa. Đôi mắt nháy một cái, tay kia nâng nàng, không nhanh không mở miệng: “Không phải độc

Sở Hòa nhăn mày, rút tay khỏi A Cửu, vẫn hoài nghi: “Không phải độc dược, lẽ thật sự là suy nghĩ nhiều?”

A Cửu hơi nhấp môi, lại tay vào tay nàng, lấy ngón út của Sở Hòa.

Sở Hòa vẫn đang suy nghĩ sự việc, không phản với động tác nhỏ của hắn. lẩm bẩm: “Ta còn là người ở rể muốn tuyệt hậu kịch bản, chẳng tất cả đều chỉ là hợp sao? Nhưng kẻ bắt lại tìm tới Triệu thư như vậy… thật khó tin.”

A Cửu một tay che miệng không màng nhiều chuyện, xổm xuống đất, dựa lưng vào Sở Hòa, nhắm mắt

Sở Hòa cảm nhận trọng lượng vai, hơi không thoải muốn nhắc nhở hắn bẩn, nhưng thấy hắn an nhiên say, nàng cũng ngồi xuống

Gió đêm thổi qua, tóc dài A Cửu bay tung, Hòa cúi xuống, áp sát hắn, nhận nhịp thở của Dưới ánh trăng mờ ảo, da lạnh của hắn dường mềm mại hơn nhiều.

Nàng lầm nhẩm: “Chưa từng thấy còn biết quan tâm khác.”

Đáp lại, thiếu niên cuốn tay lại, ôm lấy một

Không lâu sau, Phương Tùng Hạc loi trở về Triệu

A Cửu vẫn ngồi dựa vào Hòa, ngủ say trên nàng. Khi nghe tiếng động ai rơi xuống đất, hắn mắt, ánh mắt sắc bén oán quỷ, đứng lên theo Hòa, nhìn sâu về phía Tùng Hạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=19]

Sở Hòa quan tâm hỏi: “Tình thế nào?”

Phương Tùng Hạc nói: “Người nọ trong núi, ta không truy ra tung tích. Tống tiên đang dẫn người Triệu lục soát khắp núi, nhưng tình trạng Triệu tiểu thư mang đi, nếu không tìm chỉ sợ dữ nhiều lành

Sở Hòa nhớ tới vị nữ dịu dàng, hiền thục, không khỏi lo lắng.

Phương Tùng Hạc ngước mắt nhìn Cửu: “A Cửu công nếu ngươi có thể truy theo thở, có lẽ cũng tìm ra nơi Triệu tiểu rơi xuống?”

A Cửu đang thưởng thức một tóc đen của Sở không rõ có nghe thấy Phương Hạc nói không, chỉ hoay bện tóc nàng thành bím tóc nhỏ.

Phương Tùng Hạc nhìn về phía Hòa, ra hiệu nhờ đỡ.

Sở Hòa cất giọng nhẹ nhàng, cười: “A Cửu, chúng trong nhà Triệu tiểu thư, uống đều do nhà cung cấp, thù lao cũng do nàng trả. Nếu chúng không đi tìm nàng, thật có chút không tiện, đúng

A Cửu chớp mắt: “Nàng muốn đi tìm người?”

Sở Hòa gật đầu.

A Cửu lại hỏi: “Ta được gì?”

Sở Hòa đáp: “Ngươi muốn được gì?”

A Cửu suy nghĩ một lúc, “Da thịt…”

Sở Hòa lập tức bưng tay miệng hắn, vừa thẹn bực: “A Cửu, không được nói như vậy trước mặt khác!”

A Cửu hơi nghiêng đầu, vẻ tò mò nhưng không lời.

Phương Tùng Hạc không hiểu nguyên

Mấy ngày qua, y cùng A như hình với bóng, Sở Hòa vốn đã phần nào dò rõ cốt cách A Cửu, nên mới có khiến y buột miệng nói hai chữ “Da thịt” mà nàng phản ứng.

A Cửu vốn không hiểu chuyện nữ, không biết thế ngại ngùng, cái gì nghĩ gì thì nói ra, thắn quá mức lại thành gan. Nhưng nơi đây là Nguyên!

Sở Hòa cảm nhận rõ ánh Phương Tùng Hạc đang xét, bỗng thấy mặt nóng lên.

A Cửu nâng tay, lòng bàn khẽ chạm vào vành đỏ rực của Sở Hòa, nhớ mỗi lần da thịt nhau, khi nàng dựa ngực mình, cũng khiến nàng đỏ như vậy.

Sở Hòa nghiến răng, nhỏ giọng “Chỉ cần ngươi tìm Triệu đại tiểu thư, ta sẽ xét đáp ứng yêu của ngươi.”

Với A Cửu, cái gọi thịt gần gũi” cũng như trò chơi giả làm gia với tiểu hài tử, khác lắm.

Đôi mắt A Cửu lóe lên, hai tay, một con phi trùng treo lơ lửng trên trung, chốc lát sau, như tìm đúng phương hướng, cánh bay đi xa.

Hắn nắm tay Sở Hòa, che nàng, ôm nàng đi dẫn đường.

Phương Tùng Hạc không thốt lời, lặng lẽ đi theo.

Núi rừng đêm lạnh lẽo, âm Sơn động bị lùm che kín, tiếng nước nhỏ tí vang lên đều đặn, theo cảm giác lạnh lẽo.

Triệu Vinh Nguyệt co người vào tường, ôm chặt ngực, trí dày vò nỗi đau cơ mồ hôi lạnh ướt thân, thở dồn dập.

Nàng có linh cảm, có lẽ sẽ sớm chết. Nhưng chết cũng vô ích, nàng lo cho tiểu muội, cho tộc Triệu nhà cửa rộng Nếu nàng không có mặt, nhân khẩu trong phủ sẽ sao?

Và còn Tống Thính Tuyết, trượng của nàng.

Tiếng bước chân vang lên trong khí ẩm ướt, bóng cao lớn tiến tới từng bước.

Triệu Vinh Nguyệt nhắm mắt lại, bị chịu đau, nhưng không thấy bị tấn công, nàng mắt chậm rãi. Trước là bàn tay to đầy và thịt của người, nhưng tay lại cầm một gốc xanh, mang theo rễ.

“Cao lương khương… có thể, tán hàn giảm đau.” nói đứt quãng, “Ngươi… ăn đi.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận