Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 82  ·  25.6%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 21: Sát quỷ
15/02/2026 21:33· 1,734 từ

Ước chừng đến chính ngọ, vốn là lúc mặt trời chói chang, nhưng trong núi rừng có thể miễn cưỡng thấy điểm nắng loang lổ xuyên qua lá.

Men theo tiểu phi trùng dẫn bọn họ xiêu xiêu vẹo vẹo sâu vào rừng. Vòng một rặng bụi rậm, trước liền hiện ra một sơn động u ẩm ướt.

Tống Thính Tuyết vừa nhìn liền ra ngay: “Đây chính là nơi ta từng bị trói còn nhỏ.”

Triệu Vinh Nguyệt lại bị đưa đây… là trùng hợp, hay kẻ c·óc lần này có quan đến tên đã ch·ết đó?

Không kịp nghĩ nhiều, Tống Thính lập tức dẫn đầu lao vào động.

Những người khác theo sát phía

Mỗi bước tiến lên, lòng Tống Tuyết lại trầm nặng thêm một

Những ngày bị trói năm xưa bóng ma trong ký ức thơ của hắn. Về sau, Triệu Vinh Nguyệt xuất hiện, giúp hắn trong vô tận khủng tìm được một chút ủi.

Hiện tại hắn đã không còn hài tử tay trói gà không năm ấy, nhưng khi lần nữa bước vào nơi sau nhiều năm trôi qua, sâu xương cốt hắn vẫn ỉ dấy lên sợ hãi.

Phương Tùng Hạc thấy sắc mặt không đúng, thấp giọng hỏi: “Tống sinh, ngươi không việc chứ?”

Tống Thính Tuyết lắc đầu: “Ta sao.”

Việc cấp bách là phải tìm Triệu Vinh Nguyệt. Hắn tuyệt đối không để bản thân nỗi sợ thuở nhỏ mà động.

Trong động ánh sáng mù mịt. trừ Sở Hòa, những người còn đều không phải người bước chân trên mặt đất ghề vẫn vững như đi trên bằng phẳng. Chỉ có Hòa là lên một bước, xuống bước, lảo đảo không

Nàng lại giẫm phải một hòn thân thể nghiêng hẳn sang một Đúng lúc sắp ngã, bàn tay liền túm lấy kéo về.

A Cửu không khách khí nói: tử.”

Sở Hòa trừng hắn: “Nơi này om như vậy, có thể trách sao?”

A Cửu cúi đầu: “Trong này có nàng luôn muốn té. Nàng nhất.”

Sở Hòa muốn phản bác, nhưng lại thấy hắn nói đúng thật, sao phản bác được. mím môi, không phục mà tay véo mạnh lên cánh tay

“Ngươi câm miệng!”

A Cửu chỉ cảm thấy hơi nghiêm túc đáp: “Không đau.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=21]

Sở Hòa bị hắn chọc tức mức muốn phát điên. Nếu không thời điểm này không hợp, nàng thật sự rất đá cho hắn một cái.

Đi phía trước, Phương Tùng Hạc hắng giọng, liếc nhìn hai người sau.

Trong lòng hắn thầm than: Tống Tuyết đang gấp đến phát điên, người các ngươi còn vãn qua lại được nữa đấy?

Sở Hòa nhanh tay túm lấy tay A Cửu, ý bảo hắn tức ngậm miệng.

Phương Tùng Hạc bỗng nói: “Hương thật nồng.”

Tống Thính Tuyết cũng ngửi thấy. nữa, mùi hương này vô cùng thuộc. Hắn bước nhanh nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn khựng lại.

Trên vách đá đen sì là dải dây đằng bò đầy, uốn ngoằn ngoèo, đan cài mức rối mắt, như những vuốt của yêu ma vươn ra bóng tối.

Giữa lớp dây đằng ấy, vô đóa hoa tím yêu dã nở Chúng tỏa ra mùi âm u, sắc tím mê rực rỡ đến mức quỷ dị. nơi đất đá lạnh không thấy mặt trời này, sự của chúng lại càng nên kỳ quái đến mức dựng gáy.

Tống Thính Tuyết lẩm bẩm: “Là hoa...”

Từ sau khi án nữ tử t·ích xuất hiện, quỷ hoa bỗng lộ diện, khiến rất người tìm kiếm nơi chúng Nhưng không ai nghĩ hoa lại trong một thạch động núi rừng.

Khung cảnh này, vượt ngoài dự của tất cả.

A Cửu nhìn chằm chằm những hoa tím mê hoặc kia. Hắn tay ra, sắp chạm một cánh hoa yêu dã một bàn tay lập tức giữ lấy cổ tay hắn.

“Đừng chạm vào! Lỡ đâu có hiểm thì sao!”

Sở Hòa ôm cứng lấy cánh hắn, sợ hắn lại nhất thời hứng làm chuyện dại

A Cửu lại ngoan ngoãn “ồ” tiếng, để mặc nàng giữ tay, không giãy. Chỉ là mắt hắn vẫn dính trên nàng, mang theo một loại cảm không rõ tên.

Tiểu phi trùng dẫn đường bay vào bóng tối phía trước.

“Tống tiên sinh!”

Tống Thính Tuyết hoàn toàn không ý, gọi lớn tên, rồi lập lao vào không gian hoa tím và dây đằng phủ.

Phương Tùng Hạc biến sắc. “Tống sinh, cẩn thận!”

Nhưng bóng người Tống Thính Tuyết biến mất trong rừng hoa rậm Không yên lòng, Phương Hạc cũng vội vã chạy

A Cửu bước lên trước hai thì bị Sở Hòa túm chặt áo.

Hắn quay đầu lại, đôi mắt theo vẻ khó hiểu. Không phải nói phải tìm người

Sở Hòa nuốt nước bọt, cẩn hỏi: “Chúng ta đi vào nguy hiểm không?”

Đám thực vật màu đen và tím âm u này khiến nàng hết da gà. Lỡ vào rồi lại không ra thì sao?

A Cửu hỏi lại: “Cái gì tính là nguy hiểm?”

“Là… sẽ xảy ra chuyện đổ

A Cửu: “Sẽ không.”

Sở Hòa vẫn không tin: “Thật sẽ không?”

A Cửu nói: “Là A Hòa muốn ta đi tìm người.”

“Phải, ta nói vậy, nhưng ta đâu bắt ngươi phải xông thẳng chỗ nguy hiểm!”

Hắn đáp: “Ta không sợ nguy

“Ta thì sợ! Vạn nhất ngươi ra chuyện thì làm sao bây

A Cửu động tác khựng lại. mắt hắn dừng nơi gương mặt hơi xoay chuyển, rồi rãi nói: “A Hòa không ta ch·ết.”

Sở Hòa trừng hắn: “Ta tất là không muốn ngươi ch·ết rồi!”

Hắn lại nói: “Nàng lo lắng ta.”

Sở Hòa đương nhiên lo lắng. dù gì cũng là vai nữ suất diễn, không chết như vậy, còn hắn, nhân vật pháo hôi ngay cả cũng không có trong tác, nói không chừng lúc nào liền mất mạng.

“Ta biết, nàng thích ta.”

Thiếu niên vẻ mặt đắc ý. nói thốt ra quá mức tự làm Sở Hòa ngẩn “A?”

Bàn tay hắn đang nắm lấy nàng khẽ động, ngón tay nhẹ vào khe ngón tay thuận thế đan vào nhau. thiên bẩm hàn thể, lòng bàn lạnh như băng, nhưng nàng lại ấm, độ ấm rất lan sang hắn, làm lạnh kia cũng trở nên nhu

Cùng lúc đó, tay còn lại hắn nâng mặt nàng lên.

Sở Hòa cảm giác mặt mình bóp thành bánh bao, vừa định hắn vài câu, lại hắn cúi đầu xuống. Khuôn ứng đỏ vì ánh sáng mờ động, đường nét đẹp dị vực phong tình, trong khoảnh gần kề khiến lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Đầu bạc thiếu niên chỉ dựa lại gần nàng. Không thêm động nào khác, tựa như hồi tưởng điều gì đó, toàn không ý thức được khoảng “nam nữ quá gần” chuyện ái muội cỡ nào.

Rốt cuộc, ánh mắt hắn khẽ lên.

Sở Hòa lập tức có dự không ổn.

Thiếu niên cụp mắt, thân hình xuống. Làn môi hơi lạnh chạm môi nàng, rất nhẹ, là một cái đè lên thuần, không có động tác sâu

Thật giống hệt lúc trước ở nền đất tối tăm kia, để hắn tin rằng hắn cha của Tiểu Bảo, nàng động ghé lên hôn hắn một Hắn rõ ràng là bắt chước ký ức ấy.

Hai người ở khoảng cách gần mức nghe được hô hấp của Mắt đối mắt, không xấu hổ đến mức có bóp ra nước.

Nàng không dám động.

Hắn… chỉ biết bắt chước, hoàn không biết phải làm gì thêm.

Một lúc sau, thiếu niên rút

Hắn sờ sờ lỗ tai đã đỏ, chiếc khuyên tai bạch hồng bảo thạch nhẹ lay động. “Cũng… không có tứ gì.”

Hắn thật sự không rõ tại con dối “Dục Niệm” trước đây kích động đến mức

Lại đi thêm vài bước, Sở đã liên tục lùi về phía dựa chặt lên vách cách hắn thật xa, như đang đề phòng cướp.

A Cửu tâm tình không tồi, cùng nàng so đo. Hắn nắm tay nàng, kéo trở “Chúng ta đi.”

Sở Hòa liều mạng giật tay, càng nhanh: “Mấy thứ này chỉ thôi đã thấy nguy rồi! Nói không chừng thật có quỷ!”

Nàng muốn cứu người thì đúng, tuyệt đối không muốn vì cứu chui đầu vào hiểm. Nàng… cũng thật sự

Nhưng nàng cũng từng chạy vào cổ trùng dày đặc như thủy từng nhảy vào thi để tìm kiếm “thân thể” “hắn”.

Tiếng chuông di động vang lên lảnh, dội lại trong không gian tăm tràn đầy nguy nghe lại như một âm nhẹ nhàng.

Thiếu niên có mái tóc trắng sau lưng khẽ lay động, phác đường cong thanh xuân đang nở rộ.

Hắn lại lần nữa nâng mặt lên, khóe môi cong, ý cười theo vài phần ác

“Kia ta liền mang nàng đi quỷ.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận