Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 82  ·  31.7%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 26: Tiểu thịt trùng
15/02/2026 21:36· 1,499 từ

Nhờ có Sở Hòa ở đến khi A Cửu bị kéo từ dưới đất dậy, cả người xám xịt của đã sạch sẽ hơn nhiều.

Thật lâu trước đây, hắn phát hiện Sở Hòa là cực kỳ yêu sạch Chỉ cần có chút bụi bẩn, đều phải lau cho bóng. Không biết từ lúc thói quen ấy lại lan hắn, nàng còn chăm lau cho hắn hơn so tự mình.

Đúng là phiền toái.

Nhưng… lại không khiến người sinh chán ghét.

Khuôn mặt tái nhợt của Cửu sau khi được nàng sạch, vốn đã đẹp bạch ngọc vô tì vết, nay càng trở nên nổi Đôi mắt sáng màu như thạch, vì ánh sáng nhạt hang động mà càng lánh, tựa tinh quang đang động.

Địa thế gồ ghề, ánh mù mờ. Sở Hòa đi vài bước liền lảo mất thăng bằng. Mỗi lần như A Cửu đều đưa ôm lấy eo nàng, nhẹ nhấc lên một chút để khỏi ngã chống đất, nhìn giống như tùy ý, lại hết sức vững

Sở Hòa hỏi hắn: “Đi này là đúng chứ?”

A Cửu đáp gọn lỏn: đâu được…”

Sở Hòa lập tức trừng

Hắn đành ngậm miệng, rồi lại bằng giọng nhỏ đến chút gượng gạo: trước U La hoa mọc càng đặc. Nếu đi hướng hẳn là đúng.”

Sở Hòa nghĩ ngợi. Kẻ sau trồng nhiều U La như vậy, chắc chắn có mục đích. Hoa càng nhiều, là càng đến gần hắn ta muốn che giấu.

Nàng còn cảm giác được họ đang đi dần lên lối vào phía dây leo quấn chặt cửa động. từ khe hở ấy, dây đằng mọc thẳng từ cao xuống dưới, ăn mòn đá, khiến nền đất đi, làm cả nàng và Cửu rơi xuống tầng

Đám U La hoa che cửa động vốn không khó phó. Tiểu thanh xà cần lượn một vòng, nọc độc nó lập tức hòa hoa cỏ thành tro bụi.

Chẳng bao lâu, cửa động được mở thông sạch sẽ.

Sở Hòa buông tay A ra, cúi xuống ôm lấy thanh xà, vui mừng sáng cả đôi mắt: “Tiểu Thanh! không sao, thật sự quá!”

Lúc rơi xuống từ phía nàng còn lo con tiểu bị rơi đến xương, hoặc bị lạc khỏi bọn Không ngờ nó lại thả xuất hiện, sống động chưa từng gặp nguy hiểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=26]

Tiểu thanh xà vươn cao thè lưỡi “tí tách”, bộ kiêu ngạo như đang Đương nhiên là không sao rồi, lợi hại như vậy

A Cửu nhìn bàn tay rỗng của mình, rồi lại tiểu thanh xà đang Sở Hòa ôm trong lòng, ánh trở nên sâu thẳm đoán.

Tiểu thanh xà run lên cái, lập tức cúi đầu, vàng trốn khỏi tay Hòa, bò lên vai nàng. Hơn thân mình chui vào mái tóc đen mềm, chỉ ra đôi mắt đen nhánh hạt châu, cẩn thận sang chủ nhân nó.

Không tệ, nó còn nhớ chủ nhân thật sự của ai.

A Cửu thu ánh nhìn cao tại thượng kia lại, lặng nắm tay Sở dẫn nàng bước qua cửa động trước.

Sở Hòa nghiêm túc nói “Cái tên Tống Thính Tuyết đột nhiên ra tay chúng ta… hắn có vấn đề.”

Lời này vốn là thừa, A Cửu tâm tình hôm khá tốt, liền “ừm” tiếng xem như đáp lại.

Sở Hòa lại nói tiếp: ràng là hắn tìm chúng đến điều tra chuyện tiểu thư Triệu gia mất tích, mà người muốn giết ta cũng là hắn.”

“Này nữa, thái độ của với Triệu đại tiểu thư rất kỳ quái. Bình nhìn bọn họ tình cảm thắm hắn đối đại tiểu lại cực kỳ coi trọng. lúc nàng bị bọn bắt cóc, hắn ra tùy tiện đến vậy, hoàn không giống người lo sinh tử của người trong

“Hắn làm việc mâu thuẫn thế, rốt cuộc là tại sao?”

Nàng vừa nói vừa vuốt suy nghĩ. Không có thêm mối, nàng cũng không luận được. Ngẩng đầu nhìn quanh tối mịt mù, nàng dài: “Bây giờ chắc lại ban đêm rồi… Không biết nào mới ra khỏi này. Ta hơi đói.”

Sở Hòa ỉu xìu, bước cũng nặng nề hơn.

Đúng lúc ấy, một thứ đó đưa đến trước mặt

“Mau ăn.”

Sở Hòa ngước mắt.

Thì thấy trong tay A là một con thịt trùng múp, đang ngọ nguậy mức nhìn qua đã biết chỉ bóp nhẹ một cái nước bắn tung tóe.

Nàng lùi lại một bước: thật… ta cũng không đói vậy!”

“À.” A Cửu đáp nhàn Nhưng ngay sau đó hắn miệng, muốn ăn chính sâu đó.

Vừa lúc con sâu dừng môi hắn, Sở Hòa nhăn như cái bánh bao

Nàng nghiêm giọng: “Sau này tuyệt đối không muốn hôn với ngươi nữa!”

A Cửu ngậm miệng lại, lùng vung tay, ném thẳng thịt trùng vào miệng thanh xà.

“Lạch cạch” Nước sâu văng tóe. Một giọt bắn thẳng Sở Hòa.

Nàng đứng đờ ra một rồi biểu cảm bắt đầu dạng. Ban đầu là kế đó là kinh sợ, rồi cùng bùng nổ: “Aaaa! ô uế rồi! Cái mặt không cần nữa!”

Tiểu thanh xà bị rớt đất, ngẩng đầu lên với dạng lem luốc nước hoàn toàn không hiểu nữ chủ bị làm sao.

Sở Hòa chạy loạn cả vô tình đối mặt với bóng người cao lớn, tóc rối tung trong bóng tối. nàng trợn ngược, kêu thiết rồi chui tọt ra lưng A Cửu, nắm chặt bím tóc của hắn, như cầy sấy.

“Có quỷ!”

A Cửu bị kéo đau đầu, đưa tay xoa lấy, không vội cứu cái tóc của mình. Hắn hạ mắt chậm rãi lau đi lỏng trên má Sở Hòa.

Nhớ đến tính ưa sạch của nàng, hắn lại ngoắc Tiểu thanh xà cuộn bò tới.

A Cửu lấy chính ngón mình chà chà lên thân để lau sạch chất Tiểu thanh xà trợn mắt u nhưng ngay sau đó bị thiếu niên đá một bay vào bóng tối.

Hắn nhìn bóng người trong động, nhẹ giọng nói như thích: “Thân thể đã nhờ một đóa U La hoa trì chút sinh khí cùng để hành động. Ý chấp niệm không giống nhân… quả thực coi như tài liệu luyện không tệ.”

A Cửu mỉm cười ôn trông vô hại như hồ tĩnh.

Sở Hòa hé đầu ra lưng hắn, nhìn kỹ bóng kia. Vừa nhìn liền hiện điểm không đúng.

Trên ngực người đó có mảng lớn máu khô, hiển từng bị thương nặng. nơi ấy lại mọc ra một hoa màu tím u dị, so với những U hoa thấy khắp hang động mỹ lệ hơn.

Sở Hòa kinh ngạc: “Hắn… ngực… mọc hoa?”

A Cửu đưa tay vén sợi tóc loạn bên tai giọng dịu nhưng lạnh: hoa kia cần tim hắn làm dưỡng. Cùng lúc đó, cũng dựa vào hoa để trì chút sinh mệnh cuối

Người và hoa, cộng sinh cách quỷ dị.

Sở Hòa vẫn khó tin, mày, hỏi người kia: “Vậy tiểu thư đâu? Ngươi làm gì nàng?”

Người đó cứng ngắc đáp: không… làm hại nàng.”

Sở Hòa tuy không biết công, nhưng cảm giác được kia không mang ác Nàng dũng cảm buông bím tóc tay xuống, hỏi tiếp: là ai?”

Người nọ nói chậm: “Cao

Sở Hòa mở to mắt: là Cao hộ vệ của phủ? Người ta nói rời phủ để tìm nhị tiểu mất tích. Vậy vì ngươi lại trở về Triệu bắt đi đại tiểu thư?”

Cao Nguyên cúi đầu, giọng quãng: “Ta muốn… cứu… nhị thư.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận