Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 27 / 82  ·  32.9%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 27: Minh nguyệt treo cao, không chiếu phong tuyết (1)
15/02/2026 21:36· 1,408 từ

Cao Nguyên cùng U La dung hợp thành một thể, cảm của hắn dần trở trì độn. Nếu không phải lòng còn sót lại một chút niệm, e rằng hắn đã sớm xuống ở góc tối đó, hóa thành một đống phân cho hoa.

Sở Hòa và A Cửu lẽ theo sau hắn. Không đã đi bao lâu, đến khoảng đất bằng trống trải, chợt chú ý trên vách đá những dấu khắc hoa ngân.

Những đường khắc kia rất phải ngồi xuống mới nhìn

Cao Nguyên nói: “Đại tiểu từng nói… Đây là lúc tám năm trước, bị giam nơi này, Tống Thính Tuyết…

Khi ấy Tống Thính Tuyết là một hài tử sáu Bị cầm tù nơi tối không thấy ánh mặt trời, hãi không biết trút vào đâu, chỉ có thể âm thầm đếm con số trong lòng.

Mỗi lần đếm đến một hắn lại khắc một hoa trên vách đá.

Trên vách đá, những hoa chằng chịt rậm rạp, đủ tưởng tượng hài tử năm bất lực đến nhường nào.

Nhưng dần dần, Sở Hòa thấy có điều không ổn.

Ngón tay nàng vừa chạm những hoa ngân kia, lúc các nét khắc còn rất tề, nhưng về sau lại nên hỗn loạn như tơ rối, phất mang theo vô tận oán muốn bộc phát, tràn hơi thở bạo lệ.

Cao Nguyên tiếp tục dẫn người đi sâu vào. Hắn cộng sinh cùng U La nên dù dây leo hay cỏ ngăn đường cũng không làm thương hắn.

“Đại tiểu thư… ở phía

Cao Nguyên vén đám dây rủ xuống như màn che, lộ Triệu Vinh Nguyệt đang dưới đất.

Tình trạng của nàng vô tệ. Gương mặt tái nhợt, thở mỏng manh. Nghe tiếng nàng cố sức mở đôi trong suốt.

Ngay lúc Cao Nguyên bước một bước, thanh âm của Thính Tuyết truyền tới: “Phương hiệp, h-ung th-ủ g-iết người đây! Chớ để hắn tới gần Nguyệt!”

Phương Tùng Hạc liền bay lao ra, thân pháp lưu Tùy Tâm xuất vỏ, hàn loé sáng. Cao Nguyên đưa ngăn kiếm quang, một tiếng gầm tợn vang lên. Trên cánh tay khô như cành cây hiện vết nứt, nhưng lại chẳng giọt máu nào.

Hắn bị chấn lùi hai thân hình lảo đảo.

Sở Hòa vốn đi cùng Cửu phía sau, thấy vậy vội vàng chạy lên trước: đại hiệp, dừng tay! Hắn phải người xấu!”

Nghe nàng nói, Phương Tùng giật mình ngẩng đầu: “Cái

Nhưng đúng lúc ấy, nhân khoảng trống mở ra, Tống Tuyết đã xuất hiện bên Triệu Vinh Nguyệt. Hắn dùng tay nhấc nàng lên, rồi vung đánh vào vách đá. Đá vụn lả tả theo tiếng vỡ.

Hắn xé da thịt trên tay mình, để máu tươi xuống dây đằng. Kế đó Triệu Vinh Nguyệt nhảy sang bên kia khe đá. Dây đằng tưới máu liền sinh trưởng điên bịt kín lối vào.

Cao Nguyên giận dữ gầm một tiếng, lao tới dùng không xé đám dây leo quấn chặt nhau.

Sở Hòa sốt ruột nói Phương Tùng Hạc, người còn hiểu đầu đuôi: “Tống Thính có vấn đề, hắn mới hung phạm phía sau!”

A Cửu đưa tay đón con nhện nhỏ rơi xuống trên cao. Hắn vẫn không bởi trong mắt hắn, Tống Tuyết sớm đã là kẻ chết

Hắn chỉ đang chờ Sở mở miệng nhờ cậy, để lấy thêm chút lợi mà

Không ngờ, Phương Tùng Hạc, đại hiệp ngay thẳng kia biết mình bị lợi dụng đồng lõa, liền cau chặt Hơi thở lạnh lẽo như sương lập tức tỏa ra.

Hắn bảo Cao Nguyên tránh trường kiếm trong tay bốc thuần dương chi khí nóng Một kiếm chém xuống, khí như trời long đất lở.

Chớ nói dây đằng, ngay vách đá cũng bị chém hai mảnh chỉ trong nháy

Vì e sơn động sụp một kiếm ấy hắn chỉ ba phần lực.

Đá vụn ào ào rơi kiếm phong bốc nhiệt. Phương Hạc đứng đó, áo bào bay, thân hình cao ráo tùng bách, khí khái bất phàm.

Hắn trầm giọng nói: “Đi.”

Cao Nguyên lập tức theo hắn xông vào.

Sở Hòa che mặt bằng hai tay, từ tận đáy thốt ra: “Đẹp trai quá

A Cửu suýt bóp chết nhện trong tay, may chạy thoát kịp. Hắn khó nghiêng đầu, “Sách” một tiếng.

Triệu Vinh Nguyệt cơ thể lạnh, biết đại nạn sắp xuống. Nhưng không hiểu sao lại có thể mở mắt, trí sáng suốt hơn bình thường. rõ ràng nhận ra, đây là quang phản chiếu.

Tống Thính Tuyết ôm ngang nàng, lao đi như gió. đã nhìn người nam nhân vô số lần, đôi tay cũng ôm lấy nàng vô số nhưng lúc này đây, tất cả nên xa lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=27]

Mùi hoa nồng đậm lan thạch thất. Trên giường đá thành từ vô số hoa diễm lệ, một nữ tử ngủ say.

Khuôn mặt nàng ta vốn đẹp, tái nhợt khiến vẻ càng mang nét phá nát manh.

Nữ tử ấy có ba tương tự Triệu Vinh Nguyệt, khí chất lại khác hẳn.

Triệu Vinh Nguyệt thanh lịch trang, còn nàng lại linh tươi cười như xuân, dường chỉ cần tỉnh lại sẽ rít chạy nhảy khắp nơi.

Tống Thính Tuyết buông tay. Vinh Nguyệt ngã xuống nền lạnh băng, bụi đá tung khiến nàng ho khan liên

Nâng mắt lên, nàng run “Sơ Tinh…”

Trong bóng tối dày đặc giường đá từ hoa kết như gom hết những điều đẹp còn sót lại.

Và nữ tử đang ngủ chính là nhị tiểu thư phủ đã mất tích mấy Triệu Sơ Tinh.

Tống Thính Tuyết bước tới, ở mép giường. Một tay nhẹ gương mặt ngủ say động tác cẩn trọng như vào trân bảo hiếm có.

Ánh mắt hắn dịu dàng nặng. Chỉ với cách hắn không cần nói cũng hiểu ý trong đó.

Triệu Vinh Nguyệt chống đỡ thể rã rời đứng dậy. họng cay xè: “Cao Nguyên đúng. Là ngươi giết

Hắn đáp: “Ta không muốn nàng bị thương. Chỉ muốn rời đi, muốn che tên hộ vệ nhỏ kia… kiếm ấy, ta xuống tay lệch.”

Triệu Vinh Nguyệt im lặng thoáng rồi nói: “Ngươi không Thính Tuyết.”

Lông mi thanh niên khẽ Hắn ngẩng mắt nhìn nàng, đã bước nửa chân vào môn quan. Một lúc lâu hắn mỉm cười.

Vẻ nho nhã thư sinh mất, chỉ còn lại cực u tối như kẻ bước từ cảnh tuyệt vọng.

“Quả nhiên ngươi rất thông Hắn nói. “Ta tự đặt Ảnh Tùy Phong.”

Triệu Vinh Nguyệt khẽ mấp như cười mà không: “Liên chỉ Ảnh Tùy Phong đi, nào rên rỉ tương trục Một thân đơn độc, phiêu bạt giang hồ.”

Hắn vẫn luôn quan sát sắc nàng.

Thấy nàng dễ dàng nhìn ý nghĩa cái tên, lại hề tỏ ra hoảng loạn không dám tin, bất luận chuyện gì, nàng đều có thể tĩnh đến thế.

Trong lòng hắn, một cảm nặng nề, khó gọi tên, lúc càng mãnh liệt.

Hắn thật muốn xé nát nạ trấn định của nàng, nghe nàng khóc, thấy nàng

Muốn nghiền thân thể nàng nát vụn, khiến nàng quỳ chân mình, cầu xin hắn chút thương xót.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận